Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 70
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Kỳ thật triển lãm cũng ở gần đây thôi, không gần thì hắn đã chẳng chọn đường vòng để đi.Giang Tử Kiêu nghe hắn mô tả, tay cầm vô lăng hơi khựng lại, nhưng không lập tức rẽ.Hắn nhớ hình như mấy hôm trước lúc tám chuyện với Văn Chung, đối phương có nhắc đến buổi triển lãm này. Giờ nhìn lại đứa nhỏ trước mắt, ướt như chuột lột mà vẫn khăng khăng đòi đi cho bằng được.… Đừng nói là…Thôi được rồi! Đang nghĩ cái gì vậy hả Giang Tử Kiêu?!Hắn nhịn không được chửi Văn Chung một câu “Không làm người”, nhưng miệng vẫn cố giữ bình tĩnh mà hỏi:“Cậu đi một mình?”Ninh Khả Chi im lặng như cái vỏ sò, phải gõ mới chịu hé miệng.“… Không phải.”Giang Tử Kiêu chờ hắn nói tiếp. Nhưng không —— Đứa nhỏ kia sau khi phun ra hai chữ liền ngậm miệng lại như đã hoàn thành nhiệm vụ.Giang Tử Kiêu: …ĐM!Mỗi ngày làm một việc thiện. Mỗi ngày làm một việc thiện. Mỗi ngày làm một việc thiện…Hắn vừa niệm chú vừa cố gắng kìm nén cơn nóng nảy.Đời hắn chưa bao giờ phải “thu liễm tính khí” đến mức này.Nhưng nhìn đứa nhỏ thảm đến mức chỉ cần hắn nâng giọng thôi là giống như sẽ bật khóc, Giang Tử Kiêu… thật sự mắng không nổi.Hắn bẻ lái, cho xe đi về hướng triển lãm, nhưng tốc độ thì chậm đến mức có thể khiến người phía sau đập đầu vào vô-lăng vì ức chế. Cũng may đường vắng.Vừa chạy vừa giả bộ “nhắc vu vơ”, hắn nói:“Hôm nay Văn Chung bận công việc bên công ty, đi không được.”Ninh Khả Chi: ???Lừa ai vậy? Anh tưởng tôi không biết hắn đi đón nam chính từ sân bay hả?!Nhưng… Giọng Giang Tử Kiêu lúc nói lại không giống đang đến để gây sự.Tình huống… hơi lệch khỏi kịch bản rồi.Không đúng, không đúng chút nào.Kỳ lạ đến mức Ninh Khả Chi phải hỏi hệ thống:[ Tôi thấy… người này hình như không tệ lắm? ]Hệ thống: [!!!]Trong lịch sử phục vụ của nó, những ký chủ vì “tình yêu” mà bỏ nhiệm vụ nhiều vô kể. Nó là Hệ thống si tình pháo hôi, không phải hệ thống mai mối!Và vị đại lão này còn là cơ hội thăng chức của nó, tuyệt đối không thể để nảy sinh… tình cảm linh tinh không cần thiết!Vì vậy, chỉ một giây sau, trước mặt Ninh Khả Chi đã hiện lên một danh sách dài đầy hình ảnh —— từ bạn gái, bạn trai, tin đồn, bạn giường, tình một đêm… Tóm gọn trong một cuốn album tuấn nam mỹ nữ hoành tráng.Ninh Khả Chi: [???]…Trong khi đó, Giang Tử Kiêu cũng đang nhịn không được cau mày.Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?!Chẳng lẽ Văn Chung —— cái tên “không làm người” kia —— vừa nghe Hề Ngọ về nước liền vọt ra sân bay? Đến cái tin cũng không nhắn cho đứa nhỏ này?Không hợp lý. Lùi một vạn bước mà nói, Văn Chung có quên người thì vẫn còn trợ lý thông minh ranh mãnh giúp hắn sắp lịch mà.Trợ lý kia tuyệt đối không bao giờ nói những câu kiểu “Văn tổng đi đón bạn trai cũ”.Nghĩ đến đây, Giang Tử Kiêu rốt cuộc bình thường lại, quay sang nói rất đàng hoàng:“Văn Chung chắc chắn đã để Trợ lý thông báo cho cậu.”“Hắn không nhắn tin sao? Điện thoại? Tin nhắn? Bưu kiện? Lấy điện thoại ra xem đi, chắc chắn có!”Ninh Khả Chi: “……”Hắn nhớ lại việc mình đã ném điện thoại đi sau vụ cướp vừa rồi… Lưng đau lại âm ỉ nhắc nhở.Giang Tử Kiêu còn nghiêm túc đề nghị: “Không có thì kiểm tra hộp thư rác. Có khi lọc nhầm.”Ninh Khả Chi: “……”Người này… thật sự rất cố chấp .Nếu hắn còn không nói, Giang Tử Kiêu chắc sẽ tiếp tục đoán đến tối.Hắn đành thở dài:“… Điện thoại… bị cướp.”Giang Tử Kiêu: ???Hắn quay đầu nhìn Ninh Khả Chi từ đầu đến chân —— tóc ướt, mặt trắng bệch, quần áo dính bùn.“… Bị cướp hả?”Ninh Khả Chi: “……”Hiện trạng nhìn có gì không rõ sao?Giang Tử Kiêu: “……”Mỗi lần hắn nghĩ đứa nhỏ này đã đủ thảm, thì đối phương lại cho hắn mở mang thêm một tầng nhận thức về chữ “thảm”.Nghĩ đến cảnh —— Nếu hắn không tình cờ đi ngang, đứa nhỏ này sẽ ướt nhẹp, không điện thoại, không liên lạc, vẫn đứng ngốc trước triển lãm giữa đám đông…Còn Văn Chung thì… đang vui vẻ đi đón bạn trai cũ.Giang Tử Kiêu: “……”Nói thế nào nhỉ?Văn Chung… thật ra không sai gì mấy.Nhưng mà…Sao nhìn vào lại thấy tra nam thế này?!
Kỳ thật triển lãm cũng ở gần đây thôi, không gần thì hắn đã chẳng chọn đường vòng để đi.
Giang Tử Kiêu nghe hắn mô tả, tay cầm vô lăng hơi khựng lại, nhưng không lập tức rẽ.
Hắn nhớ hình như mấy hôm trước lúc tám chuyện với Văn Chung, đối phương có nhắc đến buổi triển lãm này. Giờ nhìn lại đứa nhỏ trước mắt, ướt như chuột lột mà vẫn khăng khăng đòi đi cho bằng được.
… Đừng nói là…
Thôi được rồi! Đang nghĩ cái gì vậy hả Giang Tử Kiêu?!
Hắn nhịn không được chửi Văn Chung một câu “Không làm người”, nhưng miệng vẫn cố giữ bình tĩnh mà hỏi:
“Cậu đi một mình?”
Ninh Khả Chi im lặng như cái vỏ sò, phải gõ mới chịu hé miệng.
“… Không phải.”
Giang Tử Kiêu chờ hắn nói tiếp. Nhưng không —— Đứa nhỏ kia sau khi phun ra hai chữ liền ngậm miệng lại như đã hoàn thành nhiệm vụ.
Giang Tử Kiêu: …ĐM!
Mỗi ngày làm một việc thiện. Mỗi ngày làm một việc thiện. Mỗi ngày làm một việc thiện…
Hắn vừa niệm chú vừa cố gắng kìm nén cơn nóng nảy.
Đời hắn chưa bao giờ phải “thu liễm tính khí” đến mức này.
Nhưng nhìn đứa nhỏ thảm đến mức chỉ cần hắn nâng giọng thôi là giống như sẽ bật khóc, Giang Tử Kiêu… thật sự mắng không nổi.
Hắn bẻ lái, cho xe đi về hướng triển lãm, nhưng tốc độ thì chậm đến mức có thể khiến người phía sau đập đầu vào vô-lăng vì ức chế. Cũng may đường vắng.
Vừa chạy vừa giả bộ “nhắc vu vơ”, hắn nói:
“Hôm nay Văn Chung bận công việc bên công ty, đi không được.”
Ninh Khả Chi: ???
Lừa ai vậy? Anh tưởng tôi không biết hắn đi đón nam chính từ sân bay hả?!
Nhưng… Giọng Giang Tử Kiêu lúc nói lại không giống đang đến để gây sự.
Tình huống… hơi lệch khỏi kịch bản rồi.
Không đúng, không đúng chút nào.
Kỳ lạ đến mức Ninh Khả Chi phải hỏi hệ thống:
[ Tôi thấy… người này hình như không tệ lắm? ]
Hệ thống: [!!!]
Trong lịch sử phục vụ của nó, những ký chủ vì “tình yêu” mà bỏ nhiệm vụ nhiều vô kể. Nó là Hệ thống si tình pháo hôi, không phải hệ thống mai mối!
Và vị đại lão này còn là cơ hội thăng chức của nó, tuyệt đối không thể để nảy sinh… tình cảm linh tinh không cần thiết!
Vì vậy, chỉ một giây sau, trước mặt Ninh Khả Chi đã hiện lên một danh sách dài đầy hình ảnh —— từ bạn gái, bạn trai, tin đồn, bạn giường, tình một đêm… Tóm gọn trong một cuốn album tuấn nam mỹ nữ hoành tráng.
Ninh Khả Chi: [???]
…
Trong khi đó, Giang Tử Kiêu cũng đang nhịn không được cau mày.
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?!
Chẳng lẽ Văn Chung —— cái tên “không làm người” kia —— vừa nghe Hề Ngọ về nước liền vọt ra sân bay? Đến cái tin cũng không nhắn cho đứa nhỏ này?
Không hợp lý. Lùi một vạn bước mà nói, Văn Chung có quên người thì vẫn còn trợ lý thông minh ranh mãnh giúp hắn sắp lịch mà.
Trợ lý kia tuyệt đối không bao giờ nói những câu kiểu “Văn tổng đi đón bạn trai cũ”.
Nghĩ đến đây, Giang Tử Kiêu rốt cuộc bình thường lại, quay sang nói rất đàng hoàng:
“Văn Chung chắc chắn đã để Trợ lý thông báo cho cậu.”
“Hắn không nhắn tin sao? Điện thoại? Tin nhắn? Bưu kiện? Lấy điện thoại ra xem đi, chắc chắn có!”
Ninh Khả Chi: “……”
Hắn nhớ lại việc mình đã ném điện thoại đi sau vụ cướp vừa rồi… Lưng đau lại âm ỉ nhắc nhở.
Giang Tử Kiêu còn nghiêm túc đề nghị: “Không có thì kiểm tra hộp thư rác. Có khi lọc nhầm.”
Ninh Khả Chi: “……”
Người này… thật sự rất cố chấp .
Nếu hắn còn không nói, Giang Tử Kiêu chắc sẽ tiếp tục đoán đến tối.
Hắn đành thở dài:
“… Điện thoại… bị cướp.”
Giang Tử Kiêu: ???
Hắn quay đầu nhìn Ninh Khả Chi từ đầu đến chân —— tóc ướt, mặt trắng bệch, quần áo dính bùn.
“… Bị cướp hả?”
Ninh Khả Chi: “……”
Hiện trạng nhìn có gì không rõ sao?
Giang Tử Kiêu: “……”
Mỗi lần hắn nghĩ đứa nhỏ này đã đủ thảm, thì đối phương lại cho hắn mở mang thêm một tầng nhận thức về chữ “thảm”.
Nghĩ đến cảnh —— Nếu hắn không tình cờ đi ngang, đứa nhỏ này sẽ ướt nhẹp, không điện thoại, không liên lạc, vẫn đứng ngốc trước triển lãm giữa đám đông…
Còn Văn Chung thì… đang vui vẻ đi đón bạn trai cũ.
Giang Tử Kiêu: “……”
Nói thế nào nhỉ?
Văn Chung… thật ra không sai gì mấy.
Nhưng mà…
Sao nhìn vào lại thấy tra nam thế này?!
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Kỳ thật triển lãm cũng ở gần đây thôi, không gần thì hắn đã chẳng chọn đường vòng để đi.Giang Tử Kiêu nghe hắn mô tả, tay cầm vô lăng hơi khựng lại, nhưng không lập tức rẽ.Hắn nhớ hình như mấy hôm trước lúc tám chuyện với Văn Chung, đối phương có nhắc đến buổi triển lãm này. Giờ nhìn lại đứa nhỏ trước mắt, ướt như chuột lột mà vẫn khăng khăng đòi đi cho bằng được.… Đừng nói là…Thôi được rồi! Đang nghĩ cái gì vậy hả Giang Tử Kiêu?!Hắn nhịn không được chửi Văn Chung một câu “Không làm người”, nhưng miệng vẫn cố giữ bình tĩnh mà hỏi:“Cậu đi một mình?”Ninh Khả Chi im lặng như cái vỏ sò, phải gõ mới chịu hé miệng.“… Không phải.”Giang Tử Kiêu chờ hắn nói tiếp. Nhưng không —— Đứa nhỏ kia sau khi phun ra hai chữ liền ngậm miệng lại như đã hoàn thành nhiệm vụ.Giang Tử Kiêu: …ĐM!Mỗi ngày làm một việc thiện. Mỗi ngày làm một việc thiện. Mỗi ngày làm một việc thiện…Hắn vừa niệm chú vừa cố gắng kìm nén cơn nóng nảy.Đời hắn chưa bao giờ phải “thu liễm tính khí” đến mức này.Nhưng nhìn đứa nhỏ thảm đến mức chỉ cần hắn nâng giọng thôi là giống như sẽ bật khóc, Giang Tử Kiêu… thật sự mắng không nổi.Hắn bẻ lái, cho xe đi về hướng triển lãm, nhưng tốc độ thì chậm đến mức có thể khiến người phía sau đập đầu vào vô-lăng vì ức chế. Cũng may đường vắng.Vừa chạy vừa giả bộ “nhắc vu vơ”, hắn nói:“Hôm nay Văn Chung bận công việc bên công ty, đi không được.”Ninh Khả Chi: ???Lừa ai vậy? Anh tưởng tôi không biết hắn đi đón nam chính từ sân bay hả?!Nhưng… Giọng Giang Tử Kiêu lúc nói lại không giống đang đến để gây sự.Tình huống… hơi lệch khỏi kịch bản rồi.Không đúng, không đúng chút nào.Kỳ lạ đến mức Ninh Khả Chi phải hỏi hệ thống:[ Tôi thấy… người này hình như không tệ lắm? ]Hệ thống: [!!!]Trong lịch sử phục vụ của nó, những ký chủ vì “tình yêu” mà bỏ nhiệm vụ nhiều vô kể. Nó là Hệ thống si tình pháo hôi, không phải hệ thống mai mối!Và vị đại lão này còn là cơ hội thăng chức của nó, tuyệt đối không thể để nảy sinh… tình cảm linh tinh không cần thiết!Vì vậy, chỉ một giây sau, trước mặt Ninh Khả Chi đã hiện lên một danh sách dài đầy hình ảnh —— từ bạn gái, bạn trai, tin đồn, bạn giường, tình một đêm… Tóm gọn trong một cuốn album tuấn nam mỹ nữ hoành tráng.Ninh Khả Chi: [???]…Trong khi đó, Giang Tử Kiêu cũng đang nhịn không được cau mày.Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?!Chẳng lẽ Văn Chung —— cái tên “không làm người” kia —— vừa nghe Hề Ngọ về nước liền vọt ra sân bay? Đến cái tin cũng không nhắn cho đứa nhỏ này?Không hợp lý. Lùi một vạn bước mà nói, Văn Chung có quên người thì vẫn còn trợ lý thông minh ranh mãnh giúp hắn sắp lịch mà.Trợ lý kia tuyệt đối không bao giờ nói những câu kiểu “Văn tổng đi đón bạn trai cũ”.Nghĩ đến đây, Giang Tử Kiêu rốt cuộc bình thường lại, quay sang nói rất đàng hoàng:“Văn Chung chắc chắn đã để Trợ lý thông báo cho cậu.”“Hắn không nhắn tin sao? Điện thoại? Tin nhắn? Bưu kiện? Lấy điện thoại ra xem đi, chắc chắn có!”Ninh Khả Chi: “……”Hắn nhớ lại việc mình đã ném điện thoại đi sau vụ cướp vừa rồi… Lưng đau lại âm ỉ nhắc nhở.Giang Tử Kiêu còn nghiêm túc đề nghị: “Không có thì kiểm tra hộp thư rác. Có khi lọc nhầm.”Ninh Khả Chi: “……”Người này… thật sự rất cố chấp .Nếu hắn còn không nói, Giang Tử Kiêu chắc sẽ tiếp tục đoán đến tối.Hắn đành thở dài:“… Điện thoại… bị cướp.”Giang Tử Kiêu: ???Hắn quay đầu nhìn Ninh Khả Chi từ đầu đến chân —— tóc ướt, mặt trắng bệch, quần áo dính bùn.“… Bị cướp hả?”Ninh Khả Chi: “……”Hiện trạng nhìn có gì không rõ sao?Giang Tử Kiêu: “……”Mỗi lần hắn nghĩ đứa nhỏ này đã đủ thảm, thì đối phương lại cho hắn mở mang thêm một tầng nhận thức về chữ “thảm”.Nghĩ đến cảnh —— Nếu hắn không tình cờ đi ngang, đứa nhỏ này sẽ ướt nhẹp, không điện thoại, không liên lạc, vẫn đứng ngốc trước triển lãm giữa đám đông…Còn Văn Chung thì… đang vui vẻ đi đón bạn trai cũ.Giang Tử Kiêu: “……”Nói thế nào nhỉ?Văn Chung… thật ra không sai gì mấy.Nhưng mà…Sao nhìn vào lại thấy tra nam thế này?!