Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 76

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Giang Tử Kiêu đặt giỏ trái cây xuống, ánh mắt lại lướt qua sắc mặt không mấy khá khẩm của đứa nhỏ trên giường. Hắn do dự: có nên nhắc lại hai câu “Văn Chung đang bận trên công ty” hay không? Nhưng nghĩ một chút lại thấy lừa người chưa bao giờ là chuyện tốt.Dù sao nhìn Văn Chung mấy năm nay là biết — người ta vốn chẳng thèm giấu, chuyện gì tra cũng ra sạch trơn.Mà đứa nhỏ này… chắc chắn cũng biết “Hề Ngọ”.Giang Tử Kiêu khụ nhẹ: “Hề Ngọ, bạn trai cũ của Văn Chung… cậu ấy về nước rồi, cậu biết chưa?”Ninh Khả Chi: “?”Cậu hơi ngẩng đầu nhìn Giang Tử Kiêu, không hiểu vì sao đối phương đột nhiên nói đến đề tài này. Đương nhiên cậu biết — từ trong cốt truyện.Nhưng vấn đề là… Giang Tử Kiêu nói với ngữ khí như thể cậu hẳn là biết. Hoặc cậu chắc là không biết và nên biết?Biết hay không thì khác gì nhau?Ninh Khả Chi lập tức theo bản năng tra xét nguyên tác cốt truyện.Và đau đớn nhận ra: nguyên chủ đúng là biết chuyện này, mà còn biết từ chính Giang Tử Kiêu.—— ngay sau khi bị mắng tơi tả ngoài triển lãm tranh.Ninh Khả Chi: “……”Bảo sao lúc đó cậu chưa bị mắng. Thì ra là nó nấp ở đây đợi sẵn…Cốt truyện kiểu gì mà còn biết “trễ hẹn” quay lại bổ sung?!Quan trọng hơn: cái lần này điểm đã tính xong rồi, giờ có bị mắng lại cũng không tính thêm độ hoàn thành . Tức là… Cậu trước đó mất sạch độ hoàn thành cốt truyện , giờ lại phải ăn mắng chay?Ninh Khả Chi: “……”Toàn thân chìm vào tuyệt vọng một màu xám tro.—— Cốt truyện kiểu gì mà không nói đạo lý chút nào?!…Giang Tử Kiêu nhìn thấy biểu cảm biến hóa của cậu: đầu tiên là ngơ ngác, như nghe không hiểu. Một lát sau mới giống như từng chữ từng chữ nghiền nát nhét vào đầu, chậm rãi ngộ ra.Nhưng đáng sợ nhất: không tức giận, không kích động, chỉ là ánh mắt trầm xuống, như thể sớm biết sẽ có ngày này.Giang Tử Kiêu: “……”Này… còn cho hắn nói gì nữa?!Rõ ràng là Văn Chung không làm người, mà vì sao hắn lại đứng đây giống như kẻ xấu xa đi thông báo?!Cuối cùng hắn chỉ giơ tay lên, xoa xoa mớ tóc mềm mại đang vì sốt mà hơi vểnh lên của đứa nhỏ, như muốn kết thúc đề tài:“Dù sao… chuyện là vậy.”Ngừng một chút, tựa như nghĩ lại mới bổ sung:“Nếu bọn họ ức h**p cậu, hoặc cậu thấy không vui… cứ tới tìm ca. Ca giúp ngươi tìm công bằng.”…Ninh Khả Chi chờ nửa ngày không nghe thấy tiếng mắng, lại nghe được một câu như vậy, thì không khỏi ngẩng phắt đầu.Giang Tử Kiêu từ nửa dựa cấp tốc đứng thẳng, giống như bị ánh mắt kia làm cho chột dạ.Trong lòng hắn nghĩ — hiện tại hình tượng của hắn chắc chắn anh hùng vô cùng.Cao lớn hay không thì khó nói, nhưng Ninh Khả Chi đúng là cảm thấy hắn… hơi bất thường. Hoặc nói đúng hơn: từ đầu tới giờ đều bất thường.Cốt truyện có ghi hắn tốt thế này đâu?…Dù sao không bị mắng là tốt. Không được điểm thưởng thì ai ngu lại đi tìm rắc rối?Ninh Khả Chi đành vui vẻ chấp nhận, còn lễ phép: “Cảm ơn.”Giang Tử Kiêu: “……”Giờ vấn đề là: Hắn nên đáp kiểu tiêu sái “Không cần cảm tạ”, hay đáng tin kiểu “Cứ để ca lo”?…Giang Tử Kiêu trầm tư nhập định, chìm trong rối rắm hình tượng người anh hùng phóng khoáng hay người anh trai dịu dàng.Hai người đối diện nhìn nhau, không nói gì một hồi.Ninh Khả Chi nhìn biểu cảm như đang xuất thần của hắn, ngẫm nghĩ chốc lát, xét thấy thái độ đối phương đến giờ luôn hữu hảo, mới cẩn thận mở miệng:“Giang ca, có thể cho tôi mượn điện thoại chút không? Tôi muốn nhắn tin.”Giang Tử Kiêu bật hỏi theo phản xạ: “Cho ai?”Hắn không nghĩ tiểu hài tử này dám nhắn cho Văn Chung hỏi tội. Nếu mà có gan đó thì đã không thảm đến mức nằm viện một mình như vầy.Không có gì phải giấu, Ninh Khả Chi đáp thẳng: “Cho lớp trưởng của chúng ta. Tôi xin nghỉ.”Hôm nay là cuối tuần, nhưng mai thì không.Giang Tử Kiêu “À” một tiếng, mở khóa đưa điện thoại. Nhìn Ninh Khả Chi cúi đầu soạn tin, hắn mới chợt nhận ra điều bất thường.—— di động của đứa nhỏ này… bị cướp rồi.Một đêm không có điện thoại, lại còn một mình nằm viện…Đối với thanh niên thời nay —Đây chẳng khác gì truyện kinh dị hiện thực!

Giang Tử Kiêu đặt giỏ trái cây xuống, ánh mắt lại lướt qua sắc mặt không mấy khá khẩm của đứa nhỏ trên giường. Hắn do dự: có nên nhắc lại hai câu “Văn Chung đang bận trên công ty” hay không? Nhưng nghĩ một chút lại thấy lừa người chưa bao giờ là chuyện tốt.

Dù sao nhìn Văn Chung mấy năm nay là biết — người ta vốn chẳng thèm giấu, chuyện gì tra cũng ra sạch trơn.

Mà đứa nhỏ này… chắc chắn cũng biết “Hề Ngọ”.

Giang Tử Kiêu khụ nhẹ: “Hề Ngọ, bạn trai cũ của Văn Chung… cậu ấy về nước rồi, cậu biết chưa?”

Ninh Khả Chi: “?”

Cậu hơi ngẩng đầu nhìn Giang Tử Kiêu, không hiểu vì sao đối phương đột nhiên nói đến đề tài này. Đương nhiên cậu biết — từ trong cốt truyện.

Nhưng vấn đề là… Giang Tử Kiêu nói với ngữ khí như thể cậu hẳn là biết. Hoặc cậu chắc là không biết và nên biết?

Biết hay không thì khác gì nhau?

Ninh Khả Chi lập tức theo bản năng tra xét nguyên tác cốt truyện.

Và đau đớn nhận ra: nguyên chủ đúng là biết chuyện này, mà còn biết từ chính Giang Tử Kiêu.

—— ngay sau khi bị mắng tơi tả ngoài triển lãm tranh.

Ninh Khả Chi: “……”

Bảo sao lúc đó cậu chưa bị mắng. Thì ra là nó nấp ở đây đợi sẵn…

Cốt truyện kiểu gì mà còn biết “trễ hẹn” quay lại bổ sung?!

Quan trọng hơn: cái lần này điểm đã tính xong rồi, giờ có bị mắng lại cũng không tính thêm độ hoàn thành . Tức là… Cậu trước đó mất sạch độ hoàn thành cốt truyện , giờ lại phải ăn mắng chay?

Ninh Khả Chi: “……”

Toàn thân chìm vào tuyệt vọng một màu xám tro.

—— Cốt truyện kiểu gì mà không nói đạo lý chút nào?!

Giang Tử Kiêu nhìn thấy biểu cảm biến hóa của cậu: đầu tiên là ngơ ngác, như nghe không hiểu. Một lát sau mới giống như từng chữ từng chữ nghiền nát nhét vào đầu, chậm rãi ngộ ra.

Nhưng đáng sợ nhất: không tức giận, không kích động, chỉ là ánh mắt trầm xuống, như thể sớm biết sẽ có ngày này.

Giang Tử Kiêu: “……”

Này… còn cho hắn nói gì nữa?!

Rõ ràng là Văn Chung không làm người, mà vì sao hắn lại đứng đây giống như kẻ xấu xa đi thông báo?!

Cuối cùng hắn chỉ giơ tay lên, xoa xoa mớ tóc mềm mại đang vì sốt mà hơi vểnh lên của đứa nhỏ, như muốn kết thúc đề tài:

“Dù sao… chuyện là vậy.”

Ngừng một chút, tựa như nghĩ lại mới bổ sung:

“Nếu bọn họ ức h**p cậu, hoặc cậu thấy không vui… cứ tới tìm ca. Ca giúp ngươi tìm công bằng.”

Ninh Khả Chi chờ nửa ngày không nghe thấy tiếng mắng, lại nghe được một câu như vậy, thì không khỏi ngẩng phắt đầu.

Giang Tử Kiêu từ nửa dựa cấp tốc đứng thẳng, giống như bị ánh mắt kia làm cho chột dạ.

Trong lòng hắn nghĩ — hiện tại hình tượng của hắn chắc chắn anh hùng vô cùng.

Cao lớn hay không thì khó nói, nhưng Ninh Khả Chi đúng là cảm thấy hắn… hơi bất thường. Hoặc nói đúng hơn: từ đầu tới giờ đều bất thường.

Cốt truyện có ghi hắn tốt thế này đâu?

Dù sao không bị mắng là tốt. Không được điểm thưởng thì ai ngu lại đi tìm rắc rối?

Ninh Khả Chi đành vui vẻ chấp nhận, còn lễ phép: “Cảm ơn.”

Giang Tử Kiêu: “……”

Giờ vấn đề là: Hắn nên đáp kiểu tiêu sái “Không cần cảm tạ”, hay đáng tin kiểu “Cứ để ca lo”?

Giang Tử Kiêu trầm tư nhập định, chìm trong rối rắm hình tượng người anh hùng phóng khoáng hay người anh trai dịu dàng.

Hai người đối diện nhìn nhau, không nói gì một hồi.

Ninh Khả Chi nhìn biểu cảm như đang xuất thần của hắn, ngẫm nghĩ chốc lát, xét thấy thái độ đối phương đến giờ luôn hữu hảo, mới cẩn thận mở miệng:

“Giang ca, có thể cho tôi mượn điện thoại chút không? Tôi muốn nhắn tin.”

Giang Tử Kiêu bật hỏi theo phản xạ: “Cho ai?”

Hắn không nghĩ tiểu hài tử này dám nhắn cho Văn Chung hỏi tội. Nếu mà có gan đó thì đã không thảm đến mức nằm viện một mình như vầy.

Không có gì phải giấu, Ninh Khả Chi đáp thẳng: “Cho lớp trưởng của chúng ta. Tôi xin nghỉ.”

Hôm nay là cuối tuần, nhưng mai thì không.

Giang Tử Kiêu “À” một tiếng, mở khóa đưa điện thoại. Nhìn Ninh Khả Chi cúi đầu soạn tin, hắn mới chợt nhận ra điều bất thường.

—— di động của đứa nhỏ này… bị cướp rồi.

Một đêm không có điện thoại, lại còn một mình nằm viện…

Đối với thanh niên thời nay —

Đây chẳng khác gì truyện kinh dị hiện thực!

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Giang Tử Kiêu đặt giỏ trái cây xuống, ánh mắt lại lướt qua sắc mặt không mấy khá khẩm của đứa nhỏ trên giường. Hắn do dự: có nên nhắc lại hai câu “Văn Chung đang bận trên công ty” hay không? Nhưng nghĩ một chút lại thấy lừa người chưa bao giờ là chuyện tốt.Dù sao nhìn Văn Chung mấy năm nay là biết — người ta vốn chẳng thèm giấu, chuyện gì tra cũng ra sạch trơn.Mà đứa nhỏ này… chắc chắn cũng biết “Hề Ngọ”.Giang Tử Kiêu khụ nhẹ: “Hề Ngọ, bạn trai cũ của Văn Chung… cậu ấy về nước rồi, cậu biết chưa?”Ninh Khả Chi: “?”Cậu hơi ngẩng đầu nhìn Giang Tử Kiêu, không hiểu vì sao đối phương đột nhiên nói đến đề tài này. Đương nhiên cậu biết — từ trong cốt truyện.Nhưng vấn đề là… Giang Tử Kiêu nói với ngữ khí như thể cậu hẳn là biết. Hoặc cậu chắc là không biết và nên biết?Biết hay không thì khác gì nhau?Ninh Khả Chi lập tức theo bản năng tra xét nguyên tác cốt truyện.Và đau đớn nhận ra: nguyên chủ đúng là biết chuyện này, mà còn biết từ chính Giang Tử Kiêu.—— ngay sau khi bị mắng tơi tả ngoài triển lãm tranh.Ninh Khả Chi: “……”Bảo sao lúc đó cậu chưa bị mắng. Thì ra là nó nấp ở đây đợi sẵn…Cốt truyện kiểu gì mà còn biết “trễ hẹn” quay lại bổ sung?!Quan trọng hơn: cái lần này điểm đã tính xong rồi, giờ có bị mắng lại cũng không tính thêm độ hoàn thành . Tức là… Cậu trước đó mất sạch độ hoàn thành cốt truyện , giờ lại phải ăn mắng chay?Ninh Khả Chi: “……”Toàn thân chìm vào tuyệt vọng một màu xám tro.—— Cốt truyện kiểu gì mà không nói đạo lý chút nào?!…Giang Tử Kiêu nhìn thấy biểu cảm biến hóa của cậu: đầu tiên là ngơ ngác, như nghe không hiểu. Một lát sau mới giống như từng chữ từng chữ nghiền nát nhét vào đầu, chậm rãi ngộ ra.Nhưng đáng sợ nhất: không tức giận, không kích động, chỉ là ánh mắt trầm xuống, như thể sớm biết sẽ có ngày này.Giang Tử Kiêu: “……”Này… còn cho hắn nói gì nữa?!Rõ ràng là Văn Chung không làm người, mà vì sao hắn lại đứng đây giống như kẻ xấu xa đi thông báo?!Cuối cùng hắn chỉ giơ tay lên, xoa xoa mớ tóc mềm mại đang vì sốt mà hơi vểnh lên của đứa nhỏ, như muốn kết thúc đề tài:“Dù sao… chuyện là vậy.”Ngừng một chút, tựa như nghĩ lại mới bổ sung:“Nếu bọn họ ức h**p cậu, hoặc cậu thấy không vui… cứ tới tìm ca. Ca giúp ngươi tìm công bằng.”…Ninh Khả Chi chờ nửa ngày không nghe thấy tiếng mắng, lại nghe được một câu như vậy, thì không khỏi ngẩng phắt đầu.Giang Tử Kiêu từ nửa dựa cấp tốc đứng thẳng, giống như bị ánh mắt kia làm cho chột dạ.Trong lòng hắn nghĩ — hiện tại hình tượng của hắn chắc chắn anh hùng vô cùng.Cao lớn hay không thì khó nói, nhưng Ninh Khả Chi đúng là cảm thấy hắn… hơi bất thường. Hoặc nói đúng hơn: từ đầu tới giờ đều bất thường.Cốt truyện có ghi hắn tốt thế này đâu?…Dù sao không bị mắng là tốt. Không được điểm thưởng thì ai ngu lại đi tìm rắc rối?Ninh Khả Chi đành vui vẻ chấp nhận, còn lễ phép: “Cảm ơn.”Giang Tử Kiêu: “……”Giờ vấn đề là: Hắn nên đáp kiểu tiêu sái “Không cần cảm tạ”, hay đáng tin kiểu “Cứ để ca lo”?…Giang Tử Kiêu trầm tư nhập định, chìm trong rối rắm hình tượng người anh hùng phóng khoáng hay người anh trai dịu dàng.Hai người đối diện nhìn nhau, không nói gì một hồi.Ninh Khả Chi nhìn biểu cảm như đang xuất thần của hắn, ngẫm nghĩ chốc lát, xét thấy thái độ đối phương đến giờ luôn hữu hảo, mới cẩn thận mở miệng:“Giang ca, có thể cho tôi mượn điện thoại chút không? Tôi muốn nhắn tin.”Giang Tử Kiêu bật hỏi theo phản xạ: “Cho ai?”Hắn không nghĩ tiểu hài tử này dám nhắn cho Văn Chung hỏi tội. Nếu mà có gan đó thì đã không thảm đến mức nằm viện một mình như vầy.Không có gì phải giấu, Ninh Khả Chi đáp thẳng: “Cho lớp trưởng của chúng ta. Tôi xin nghỉ.”Hôm nay là cuối tuần, nhưng mai thì không.Giang Tử Kiêu “À” một tiếng, mở khóa đưa điện thoại. Nhìn Ninh Khả Chi cúi đầu soạn tin, hắn mới chợt nhận ra điều bất thường.—— di động của đứa nhỏ này… bị cướp rồi.Một đêm không có điện thoại, lại còn một mình nằm viện…Đối với thanh niên thời nay —Đây chẳng khác gì truyện kinh dị hiện thực!

Chương 76