Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 113
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Trong nhà xưởng cũ nát vùng ngoại thành này, tiền mặt màu hồng rơi lả tả từ trên không trung, chiếc vali bị đá văng nghiêng ngả đổ sang một bên, tiền mặt vốn được xếp ngay ngắn bên trong cũng hỗn độn vương vãi trên mặt đất.Khác với mấy tên bắt cóc bị thuê che mặt mắt đều nhìn thẳng vào đống tiền kia, Bào Nguyên Vĩ căn bản không thèm nhìn thêm một cái, đôi giày da dính cỏ dại và bùn đất đã mấy ngày không xử lý cứ thế dẫm lên giấy tiền, còn nghiền nghiền trên đó, hắn cười: “Tiền? Ha ha ha ha —— Mày nghĩ tao muốn số tiền này sao?!”Hắn tùy tay nhặt một tờ tiền giấy, giương lên trên, con dao nhỏ vẫn còn dính máu trên tay như tùy tiện ném đi, nhưng lại chuẩn xác xuyên qua tờ tiền giấy, sượt qua người Văn Chung, rơi xuống giá gỗ phía sau.Văn Chung không hề lộ ra bất kỳ vẻ hoảng loạn nào vì hành động uy h**p rõ ràng là cố ý này.Anh đang cố gắng kiểm soát ánh mắt của mình, không để nó lạc về hướng khác.Nhưng cảnh tượng anh thấy ngay khi vừa bước vào, vẫn khiến anh siết chặt nắm tay, cắn chặt hàm răng.— Thiếu niên bị trói nửa người đều bị máu thấm ướt, tóc ướt sũng dính vào mặt, cả khuôn mặt trắng bệch, không có chút huyết sắc nào, khoảnh khắc đó anh thậm chí… đã cho rằng… mình đến muộn…Dưới chiếc áo sơ mi bị nhăn nhúm vì khoác vội chiếc áo khoác lên, ngực rõ ràng phập phồng, Văn Chung đang cố gắng kiểm soát lý trí của mình…— Bình tĩnh, phải bình tĩnh.“Hai trăm triệu.”Anh đột ngột mở lời.Nếu không phải không đúng trường hợp, giọng nói này gần như khiến người ta nhớ đến việc ngồi trên bàn đàm phán.Văn Chung tạm dừng một chút, tầm mắt thẳng tắp đối diện Bào Nguyên Vĩ: “Tập đoàn Túc Duệ tuyên bố phá sản vì thất bại dự án phủ xanh phía đông thành phố, Văn thị có thể nhường dự án này ra, không chỉ thế… Văn thị còn có thể đầu tư thêm 200 triệu…”“… Có dự án và tài chính này, mặc kệ là chấn hưng Túc Duệ, hay đăng ký lại thương hiệu làm lại từ đầu, đều vô cùng dễ dàng…”Giọng anh vững vàng, thần thái trấn tĩnh, tự nhiên mang theo một sức mạnh có thể khiến người khác tin tưởng.Giống như nơi này không phải là nhà xưởng cũ nát nào, mà là phòng họp cao cấp của tòa nhà văn phòng (office building) trung tâm thành phố.Vẻ mặt tàn nhẫn ban đầu của Bào Nguyên Vĩ cứng lại, trong mắt không tự chủ lộ ra chút dao động.Cơ bắp trên nửa khuôn mặt dưới của hắn co giật không tự nhiên, môi đóng mở.“Mày…”Bào Nguyên Vĩ gần như muốn nhịn không được lên tiếng đồng ý, nhưng động tĩnh bên cạnh lại trong khoảnh khắc hấp dẫn sự chú ý của hắn.— Là mấy tên lưu manh hắn thuê đến.Số tiền mặt vừa bị Bào Nguyên Vĩ đá đổ bay khắp nhà xưởng, mấy người kia mãn tâm mãn nhãn đều là số tiền này, còn đâu mà lo lắng con tin nào, ông chủ nào, giống như chó quỳ rạp trên mặt đất nhặt từng tờ một… Giống như chó…?Suy nghĩ của Bào Nguyên Vĩ đột nhiên khựng lại.Hắn xem mấy tên hề nhảy nhót này là như vậy, vậy trong mắt Văn Chung, có thể bị 200 triệu và một dự án tống cổ hắn, có phải cũng là một con chó đáng thương vẫy đuôi nịnh nọt, thấy được một chút từ khe hở ngón tay liền dùng sức ngoe nguẩy đuôi?Ánh mắt Bào Nguyên Vĩ từng chút từng chút lạnh đi, cả khuôn mặt đều vặn vẹo đến dữ tợn: “Hai trăm triệu? Mày đang bố thí ăn mày đấy à?!… Văn thị, ha… Mày hoặc là đem toàn bộ Văn thị cho tao! Hoặc là ——!!”Khi nói lời này, người hắn cũng đã lùi về sau vài bước, đi đến bên cạnh Ninh Khả Chi, kéo kèm đá đem cậu lôi lại đây.Chỗ ngồi VIP chuyên biệt hạng nhất, đang xem thời khắc cao quang vai chính công đại phát thần uy của Ninh Khả Chi: …?— À đúng rồi, tuy rằng cậu xem trong cốt truyện không có miêu tả chi tiết đoạn tình tiết bắt cóc ở kho hàng này, nhưng xem tình huống sau đó, quả thật là đàm phán thất bại…Nhưng mà, 200 triệu, tống cổ ăn mày???Tuy rằng tiền của thế giới này cậu có cầm nhiều cũng vô dụng, nhưng… Ninh Khả Chi vẫn nhịn không được lộ ra vẻ hâm mộ.… Hai trăm triệu.…Dưới sự kích động cảm xúc của Bào Nguyên Vĩ, động tác lôi kéo thật ra vô cùng thô bạo, lực dưới chân cũng không hề thu liễm, nhưng có hệ thống nhắc nhở né tránh, Ninh Khả Chi lúc này hai chân bị trói vào một chỗ nhảy nhót đi tới cũng có thể trốn tránh thành thạo, ngay cả tiếng “ô ô” bị bịt miệng cũng là kỹ năng diễn xuất chiếm một phần lớn…Nói thật, tuy rất ghét bỏ cái miếng vải không biết thành phần gì trong miệng, nhưng lúc này Ninh Khả Chi cảm thấy bịt miệng cũng khá tốt, bằng không cậu lúc này cũng không biết nên nói gì với Văn Chung —Đừng tới đây? Mau quay về?!( ↑ Nghe xem, đây là đối thoại nên xảy ra giữa vai chính công và pháo hôi sao?Quả thực có thể so với màn kịch cẩu huyết cậu và Hề Ngọ trình diễn trước mặt bọn bắt cóc trước đó.Loại chuyện này xảy ra thêm vài lần, Ninh Khả Chi đều sắp nghi ngờ định vị nhân vật của mình trong kịch bản… Cậu là một pháo hôi ác độc!!! )Nói thật, Ninh Khả Chi đến bây giờ cũng không nghĩ thông vì sao Văn Chung rốt cuộc sẽ tự mình đến.Chẳng lẽ thật sự là vì cậu bị bắt cóc do bị Văn thị liên lụy, cho nên Văn Chung cảm thấy đây có một phần trách nhiệm của anh, không thể bỏ mặc.Ninh Khả Chi: # Quả không hổ là vai chính công ## Nhìn xem ý thức trách nhiệm này #Nhưng…— Anh trai, anh báo cảnh sát không phải là xong à?Tự mình đến đây thật sự không cần thiết a…# Bởi vậy trận diễn này của cậu còn có giết được thanh hay không? ## Mặt nạ đau khổ.jpg #…
Trong nhà xưởng cũ nát vùng ngoại thành này, tiền mặt màu hồng rơi lả tả từ trên không trung, chiếc vali bị đá văng nghiêng ngả đổ sang một bên, tiền mặt vốn được xếp ngay ngắn bên trong cũng hỗn độn vương vãi trên mặt đất.
Khác với mấy tên bắt cóc bị thuê che mặt mắt đều nhìn thẳng vào đống tiền kia, Bào Nguyên Vĩ căn bản không thèm nhìn thêm một cái, đôi giày da dính cỏ dại và bùn đất đã mấy ngày không xử lý cứ thế dẫm lên giấy tiền, còn nghiền nghiền trên đó, hắn cười: “Tiền? Ha ha ha ha —— Mày nghĩ tao muốn số tiền này sao?!”
Hắn tùy tay nhặt một tờ tiền giấy, giương lên trên, con dao nhỏ vẫn còn dính máu trên tay như tùy tiện ném đi, nhưng lại chuẩn xác xuyên qua tờ tiền giấy, sượt qua người Văn Chung, rơi xuống giá gỗ phía sau.
Văn Chung không hề lộ ra bất kỳ vẻ hoảng loạn nào vì hành động uy h**p rõ ràng là cố ý này.
Anh đang cố gắng kiểm soát ánh mắt của mình, không để nó lạc về hướng khác.
Nhưng cảnh tượng anh thấy ngay khi vừa bước vào, vẫn khiến anh siết chặt nắm tay, cắn chặt hàm răng.
— Thiếu niên bị trói nửa người đều bị máu thấm ướt, tóc ướt sũng dính vào mặt, cả khuôn mặt trắng bệch, không có chút huyết sắc nào, khoảnh khắc đó anh thậm chí… đã cho rằng… mình đến muộn…
Dưới chiếc áo sơ mi bị nhăn nhúm vì khoác vội chiếc áo khoác lên, ngực rõ ràng phập phồng, Văn Chung đang cố gắng kiểm soát lý trí của mình…
— Bình tĩnh, phải bình tĩnh.
“Hai trăm triệu.”
Anh đột ngột mở lời.
Nếu không phải không đúng trường hợp, giọng nói này gần như khiến người ta nhớ đến việc ngồi trên bàn đàm phán.
Văn Chung tạm dừng một chút, tầm mắt thẳng tắp đối diện Bào Nguyên Vĩ: “Tập đoàn Túc Duệ tuyên bố phá sản vì thất bại dự án phủ xanh phía đông thành phố, Văn thị có thể nhường dự án này ra, không chỉ thế… Văn thị còn có thể đầu tư thêm 200 triệu…”
“… Có dự án và tài chính này, mặc kệ là chấn hưng Túc Duệ, hay đăng ký lại thương hiệu làm lại từ đầu, đều vô cùng dễ dàng…”
Giọng anh vững vàng, thần thái trấn tĩnh, tự nhiên mang theo một sức mạnh có thể khiến người khác tin tưởng.
Giống như nơi này không phải là nhà xưởng cũ nát nào, mà là phòng họp cao cấp của tòa nhà văn phòng (office building) trung tâm thành phố.
Vẻ mặt tàn nhẫn ban đầu của Bào Nguyên Vĩ cứng lại, trong mắt không tự chủ lộ ra chút dao động.
Cơ bắp trên nửa khuôn mặt dưới của hắn co giật không tự nhiên, môi đóng mở.
“Mày…”
Bào Nguyên Vĩ gần như muốn nhịn không được lên tiếng đồng ý, nhưng động tĩnh bên cạnh lại trong khoảnh khắc hấp dẫn sự chú ý của hắn.
— Là mấy tên lưu manh hắn thuê đến.
Số tiền mặt vừa bị Bào Nguyên Vĩ đá đổ bay khắp nhà xưởng, mấy người kia mãn tâm mãn nhãn đều là số tiền này, còn đâu mà lo lắng con tin nào, ông chủ nào, giống như chó quỳ rạp trên mặt đất nhặt từng tờ một… Giống như chó…?
Suy nghĩ của Bào Nguyên Vĩ đột nhiên khựng lại.
Hắn xem mấy tên hề nhảy nhót này là như vậy, vậy trong mắt Văn Chung, có thể bị 200 triệu và một dự án tống cổ hắn, có phải cũng là một con chó đáng thương vẫy đuôi nịnh nọt, thấy được một chút từ khe hở ngón tay liền dùng sức ngoe nguẩy đuôi?
Ánh mắt Bào Nguyên Vĩ từng chút từng chút lạnh đi, cả khuôn mặt đều vặn vẹo đến dữ tợn: “Hai trăm triệu? Mày đang bố thí ăn mày đấy à?!… Văn thị, ha… Mày hoặc là đem toàn bộ Văn thị cho tao! Hoặc là ——!!”
Khi nói lời này, người hắn cũng đã lùi về sau vài bước, đi đến bên cạnh Ninh Khả Chi, kéo kèm đá đem cậu lôi lại đây.
Chỗ ngồi VIP chuyên biệt hạng nhất, đang xem thời khắc cao quang vai chính công đại phát thần uy của Ninh Khả Chi: …?
— À đúng rồi, tuy rằng cậu xem trong cốt truyện không có miêu tả chi tiết đoạn tình tiết bắt cóc ở kho hàng này, nhưng xem tình huống sau đó, quả thật là đàm phán thất bại…
Nhưng mà, 200 triệu, tống cổ ăn mày???
Tuy rằng tiền của thế giới này cậu có cầm nhiều cũng vô dụng, nhưng… Ninh Khả Chi vẫn nhịn không được lộ ra vẻ hâm mộ.
… Hai trăm triệu.
…
Dưới sự kích động cảm xúc của Bào Nguyên Vĩ, động tác lôi kéo thật ra vô cùng thô bạo, lực dưới chân cũng không hề thu liễm, nhưng có hệ thống nhắc nhở né tránh, Ninh Khả Chi lúc này hai chân bị trói vào một chỗ nhảy nhót đi tới cũng có thể trốn tránh thành thạo, ngay cả tiếng “ô ô” bị bịt miệng cũng là kỹ năng diễn xuất chiếm một phần lớn…
Nói thật, tuy rất ghét bỏ cái miếng vải không biết thành phần gì trong miệng, nhưng lúc này Ninh Khả Chi cảm thấy bịt miệng cũng khá tốt, bằng không cậu lúc này cũng không biết nên nói gì với Văn Chung —
Đừng tới đây? Mau quay về?!
( ↑ Nghe xem, đây là đối thoại nên xảy ra giữa vai chính công và pháo hôi sao?
Quả thực có thể so với màn kịch cẩu huyết cậu và Hề Ngọ trình diễn trước mặt bọn bắt cóc trước đó.
Loại chuyện này xảy ra thêm vài lần, Ninh Khả Chi đều sắp nghi ngờ định vị nhân vật của mình trong kịch bản… Cậu là một pháo hôi ác độc!!! )
Nói thật, Ninh Khả Chi đến bây giờ cũng không nghĩ thông vì sao Văn Chung rốt cuộc sẽ tự mình đến.
Chẳng lẽ thật sự là vì cậu bị bắt cóc do bị Văn thị liên lụy, cho nên Văn Chung cảm thấy đây có một phần trách nhiệm của anh, không thể bỏ mặc.
Ninh Khả Chi: # Quả không hổ là vai chính công #
# Nhìn xem ý thức trách nhiệm này #
Nhưng…
— Anh trai, anh báo cảnh sát không phải là xong à?
Tự mình đến đây thật sự không cần thiết a…
# Bởi vậy trận diễn này của cậu còn có giết được thanh hay không? #
# Mặt nạ đau khổ.jpg #
…
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Trong nhà xưởng cũ nát vùng ngoại thành này, tiền mặt màu hồng rơi lả tả từ trên không trung, chiếc vali bị đá văng nghiêng ngả đổ sang một bên, tiền mặt vốn được xếp ngay ngắn bên trong cũng hỗn độn vương vãi trên mặt đất.Khác với mấy tên bắt cóc bị thuê che mặt mắt đều nhìn thẳng vào đống tiền kia, Bào Nguyên Vĩ căn bản không thèm nhìn thêm một cái, đôi giày da dính cỏ dại và bùn đất đã mấy ngày không xử lý cứ thế dẫm lên giấy tiền, còn nghiền nghiền trên đó, hắn cười: “Tiền? Ha ha ha ha —— Mày nghĩ tao muốn số tiền này sao?!”Hắn tùy tay nhặt một tờ tiền giấy, giương lên trên, con dao nhỏ vẫn còn dính máu trên tay như tùy tiện ném đi, nhưng lại chuẩn xác xuyên qua tờ tiền giấy, sượt qua người Văn Chung, rơi xuống giá gỗ phía sau.Văn Chung không hề lộ ra bất kỳ vẻ hoảng loạn nào vì hành động uy h**p rõ ràng là cố ý này.Anh đang cố gắng kiểm soát ánh mắt của mình, không để nó lạc về hướng khác.Nhưng cảnh tượng anh thấy ngay khi vừa bước vào, vẫn khiến anh siết chặt nắm tay, cắn chặt hàm răng.— Thiếu niên bị trói nửa người đều bị máu thấm ướt, tóc ướt sũng dính vào mặt, cả khuôn mặt trắng bệch, không có chút huyết sắc nào, khoảnh khắc đó anh thậm chí… đã cho rằng… mình đến muộn…Dưới chiếc áo sơ mi bị nhăn nhúm vì khoác vội chiếc áo khoác lên, ngực rõ ràng phập phồng, Văn Chung đang cố gắng kiểm soát lý trí của mình…— Bình tĩnh, phải bình tĩnh.“Hai trăm triệu.”Anh đột ngột mở lời.Nếu không phải không đúng trường hợp, giọng nói này gần như khiến người ta nhớ đến việc ngồi trên bàn đàm phán.Văn Chung tạm dừng một chút, tầm mắt thẳng tắp đối diện Bào Nguyên Vĩ: “Tập đoàn Túc Duệ tuyên bố phá sản vì thất bại dự án phủ xanh phía đông thành phố, Văn thị có thể nhường dự án này ra, không chỉ thế… Văn thị còn có thể đầu tư thêm 200 triệu…”“… Có dự án và tài chính này, mặc kệ là chấn hưng Túc Duệ, hay đăng ký lại thương hiệu làm lại từ đầu, đều vô cùng dễ dàng…”Giọng anh vững vàng, thần thái trấn tĩnh, tự nhiên mang theo một sức mạnh có thể khiến người khác tin tưởng.Giống như nơi này không phải là nhà xưởng cũ nát nào, mà là phòng họp cao cấp của tòa nhà văn phòng (office building) trung tâm thành phố.Vẻ mặt tàn nhẫn ban đầu của Bào Nguyên Vĩ cứng lại, trong mắt không tự chủ lộ ra chút dao động.Cơ bắp trên nửa khuôn mặt dưới của hắn co giật không tự nhiên, môi đóng mở.“Mày…”Bào Nguyên Vĩ gần như muốn nhịn không được lên tiếng đồng ý, nhưng động tĩnh bên cạnh lại trong khoảnh khắc hấp dẫn sự chú ý của hắn.— Là mấy tên lưu manh hắn thuê đến.Số tiền mặt vừa bị Bào Nguyên Vĩ đá đổ bay khắp nhà xưởng, mấy người kia mãn tâm mãn nhãn đều là số tiền này, còn đâu mà lo lắng con tin nào, ông chủ nào, giống như chó quỳ rạp trên mặt đất nhặt từng tờ một… Giống như chó…?Suy nghĩ của Bào Nguyên Vĩ đột nhiên khựng lại.Hắn xem mấy tên hề nhảy nhót này là như vậy, vậy trong mắt Văn Chung, có thể bị 200 triệu và một dự án tống cổ hắn, có phải cũng là một con chó đáng thương vẫy đuôi nịnh nọt, thấy được một chút từ khe hở ngón tay liền dùng sức ngoe nguẩy đuôi?Ánh mắt Bào Nguyên Vĩ từng chút từng chút lạnh đi, cả khuôn mặt đều vặn vẹo đến dữ tợn: “Hai trăm triệu? Mày đang bố thí ăn mày đấy à?!… Văn thị, ha… Mày hoặc là đem toàn bộ Văn thị cho tao! Hoặc là ——!!”Khi nói lời này, người hắn cũng đã lùi về sau vài bước, đi đến bên cạnh Ninh Khả Chi, kéo kèm đá đem cậu lôi lại đây.Chỗ ngồi VIP chuyên biệt hạng nhất, đang xem thời khắc cao quang vai chính công đại phát thần uy của Ninh Khả Chi: …?— À đúng rồi, tuy rằng cậu xem trong cốt truyện không có miêu tả chi tiết đoạn tình tiết bắt cóc ở kho hàng này, nhưng xem tình huống sau đó, quả thật là đàm phán thất bại…Nhưng mà, 200 triệu, tống cổ ăn mày???Tuy rằng tiền của thế giới này cậu có cầm nhiều cũng vô dụng, nhưng… Ninh Khả Chi vẫn nhịn không được lộ ra vẻ hâm mộ.… Hai trăm triệu.…Dưới sự kích động cảm xúc của Bào Nguyên Vĩ, động tác lôi kéo thật ra vô cùng thô bạo, lực dưới chân cũng không hề thu liễm, nhưng có hệ thống nhắc nhở né tránh, Ninh Khả Chi lúc này hai chân bị trói vào một chỗ nhảy nhót đi tới cũng có thể trốn tránh thành thạo, ngay cả tiếng “ô ô” bị bịt miệng cũng là kỹ năng diễn xuất chiếm một phần lớn…Nói thật, tuy rất ghét bỏ cái miếng vải không biết thành phần gì trong miệng, nhưng lúc này Ninh Khả Chi cảm thấy bịt miệng cũng khá tốt, bằng không cậu lúc này cũng không biết nên nói gì với Văn Chung —Đừng tới đây? Mau quay về?!( ↑ Nghe xem, đây là đối thoại nên xảy ra giữa vai chính công và pháo hôi sao?Quả thực có thể so với màn kịch cẩu huyết cậu và Hề Ngọ trình diễn trước mặt bọn bắt cóc trước đó.Loại chuyện này xảy ra thêm vài lần, Ninh Khả Chi đều sắp nghi ngờ định vị nhân vật của mình trong kịch bản… Cậu là một pháo hôi ác độc!!! )Nói thật, Ninh Khả Chi đến bây giờ cũng không nghĩ thông vì sao Văn Chung rốt cuộc sẽ tự mình đến.Chẳng lẽ thật sự là vì cậu bị bắt cóc do bị Văn thị liên lụy, cho nên Văn Chung cảm thấy đây có một phần trách nhiệm của anh, không thể bỏ mặc.Ninh Khả Chi: # Quả không hổ là vai chính công ## Nhìn xem ý thức trách nhiệm này #Nhưng…— Anh trai, anh báo cảnh sát không phải là xong à?Tự mình đến đây thật sự không cần thiết a…# Bởi vậy trận diễn này của cậu còn có giết được thanh hay không? ## Mặt nạ đau khổ.jpg #…