Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 117

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… May mắn thay, sự thật chứng minh, sự lo lắng của Ninh Khả Chi có phần thừa thãi. Hề Ngọ cũng không có ý định biểu diễn một đoạn nhạc ngay tại chỗ cho cậu.Cửa phòng bệnh bị gõ ba tiếng không nhanh không chậm, Ninh Khả Chi ngẩng đầu nhìn qua, nhưng Văn Chung đã bước ra ngoài trước một bước.Ninh Khả Chi không biết có phải ảo giác của mình hay không, nhìn bóng lưng kia luôn có một cảm giác “chạy trối chết”… Không, cách hình dung này tuyệt đối không thể đặt lên người Văn Tổng…Ninh Khả Chi lập tức đính chính từ ngữ của mình — là “vội vã không kịp chờ” — có ý tứ “gấp gáp không thể chờ đợi” ở đó.Ninh Khả Chi: “……”Cảm giác trước đây cho rằng vai chính công có thể thích mình gì đó, quả nhiên là ảo giác đi.# Rõ ràng là ngay cả nhìn cậu một cái cũng không muốn, ở cùng phòng với cậu cũng thấy khó chịu #Văn Chung đi ra ngoài không lâu, Hề Ngọ, người đã đút cho cậu ăn hết từng miếng táo (Ninh Khả Chi: # Thụ sủng nhược kinh.jpg # # Nuốt không trôi.jpg #), cười với cậu, ngữ khí tương đối ôn hòa hỏi: “Mệt mỏi không? Muốn nghỉ ngơi một lát không?”Ninh Khả Chi: ?Nếu không tính sai, cậu đã ngủ không biết bao lâu, vừa mới tỉnh… mà?Ninh Khả Chi đang định lắc đầu phủ nhận, thì một ý tưởng nào đó lại mơ hồ nảy ra trong lòng.Cậu chần chờ gật đầu: “Thật sự… Muốn ngủ một lát…”...Ninh Khả Chi nhắm mắt chờ đợi một lúc lâu, ngay khi cậu đang mơ màng, suýt chút nữa ngủ thiếp đi thật, cuối cùng cũng nghe thấy một chút động tĩnh rất nhỏ cửa phòng mở ra, Ninh Khả Chi giật mình nín thở, đôi mắt lén lút hé mở một khe, quả nhiên thấy Hề Ngọ đẩy cửa đi ra ngoài.Cuộc nói chuyện hạ giọng từ bên ngoài bay vào, cảm ơn nhờ việc nguyên chủ học trường quốc tế từ nhỏ, Ninh Khả Chi với trình độ nghe tiếng Anh mà bỏ xa bản thân cậu mấy chục con phố vẫn nghe rõ mấy từ đơn “daily activities” (hoạt động hàng ngày)... “piano” (dương cầm), “impossible” (không thể)...Đại khái là bác sĩ điều trị đang dặn dò về bệnh tình, điểm chú ý của Ninh Khả Chi lại không nằm ở đó (dù sao lúc này cốt truyện đều đã kết thúc, cậu cũng không ở lại thế giới này lâu, không lo lắng có di chứng suốt đời gì), cậu quan tâm hơn là — Vừa rồi vai chính công và thụ quả nhiên đã ngầm trao đổi ánh mắt rồi đi? Giao tiếp từ lúc nào? Rõ ràng trong phòng có ba người (vị y tá nhỏ kia sau khi điều chỉnh túi truyền dịch xong thì đã đi ra ngoài)... Quả nhiên cậu mới là người thừa thãi.Ninh Khả Chi, người đã từng có khoảnh khắc cảm thấy vai chính công có ý với mình, lúc này xấu hổ đến mức tai cũng đỏ lên, cậu dùng sức rúc mình vào trong chăn, vô cùng may mắn mình vừa rồi chưa hỏi gì.# Não bổ một chút cảnh tượng đó liền muốn xấu hổ đến mức chết xã hội ## Quả nhiên là một trong ba ảo giác lớn của đời người, anh ấy thích tôi #Ninh Khả Chi rút kinh nghiệm sâu sắc ngẫm lại ý tưởng “tự đa tình” của mình, lại hồi tưởng hành động trước đây của Văn Chung, hình như cũng không phải là không tìm ra lý do —Quả nhiên là vì trong lúc bị bắt cóc, cậu đã chọn cứu Hề Ngọ đi.Hề Ngọ sau khi thoát thân khẳng định đã liên hệ Văn Chung ngay lập tức, mà Văn Chung biết được cậu liều mạng như vậy để cứu bà xã của mình, tất nhiên có sự xúc động, bày tỏ lòng biết ơn đối với cậu, người mang ơn cứu mạng, cũng là điều nên làm...↑↑↑ Cho nên cậu đã thăng cấp từ một nhân vật phản diện pháo hôi trở thành đồng đội trợ công sao?Ninh Khả Chi: Nhất định là như thế này!!# Bừng tỉnh đại ngộ # # Rộng mở thông suốt #Sau khi nghĩ thông suốt vụ này, Ninh Khả Chi dường như lại hiểu rõ thái độ vừa rồi của Văn Chung.Nhìn bà xã mình bận rộn chăm sóc một người khác đương nhiên không vui, nhưng khổ nỗi cậu lại xem như ân nhân cứu mạng của Hề Ngọ, Văn Chung cũng không dám nói gì, chỉ có thể đứng bên cạnh làm bộ tức giận…( Cho nên lúc đó Văn Chung quả nhiên là đang lườm cậu, nhưng lại không tiện bộc lộ quá rõ ràng, nên đã chuyển ánh mắt đi trước khi cậu nhìn qua )Văn Chung vừa rồi đi ra khỏi phòng bệnh, là thật sự không nhịn nổi cơn tức, đơn giản là tránh mặt?Hề Ngọ đuổi theo ra ngoài, là để giải thích với người yêu phải không?Mà đối phương còn cố ý chờ cậu ngủ trước rồi mới đi ra ngoài, khẳng định là sợ cậu nghĩ nhiều… Quả nhiên giống như trong cốt truyện đã nói, tính cách vai chính thụ này thật sự quá tốt.# Phải nói là, đãi ngộ bên phía cậu thật sự quá cao cấp #...Tự cho rằng đã suy luận ra tất cả “chân tướng” này từ những dấu vết để lại...Ninh Khả Chi lại đột nhiên nhớ đến sự bối rối khi không thể tìm thấy Cố Kính ở thế giới trước, nhưng xem tình hình hiện tại, làm cậu chuyển nghề đi làm thám tử, hình như… cũng không phải là không thể… không thể?# Cậu thật sự đã tiến bộ rất nhiều a ## Tiểu thiên tài cơ trí.jpg #...Ninh Khả Chi mơ hồ nghĩ những chuyện này trong đầu, dần dần lại thật sự có chút mệt mỏi rã rời.Tầm mắt mơ hồ nhìn những giọt nước truyền dịch rơi từng giọt từng giọt xuống bên cạnh...Ninh · Tân thám tử · Khả Chi bừng tỉnh: Trong nước thuốc này, có thành phần an thần phải không?Thảo nào vừa rồi Hề Ngọ hỏi cậu có muốn nghỉ ngơi không? # Cơ trí 1 #

May mắn thay, sự thật chứng minh, sự lo lắng của Ninh Khả Chi có phần thừa thãi. Hề Ngọ cũng không có ý định biểu diễn một đoạn nhạc ngay tại chỗ cho cậu.

Cửa phòng bệnh bị gõ ba tiếng không nhanh không chậm, Ninh Khả Chi ngẩng đầu nhìn qua, nhưng Văn Chung đã bước ra ngoài trước một bước.

Ninh Khả Chi không biết có phải ảo giác của mình hay không, nhìn bóng lưng kia luôn có một cảm giác “chạy trối chết”… Không, cách hình dung này tuyệt đối không thể đặt lên người Văn Tổng…

Ninh Khả Chi lập tức đính chính từ ngữ của mình — là “vội vã không kịp chờ” — có ý tứ “gấp gáp không thể chờ đợi” ở đó.

Ninh Khả Chi: “……”

Cảm giác trước đây cho rằng vai chính công có thể thích mình gì đó, quả nhiên là ảo giác đi.

# Rõ ràng là ngay cả nhìn cậu một cái cũng không muốn, ở cùng phòng với cậu cũng thấy khó chịu #

Văn Chung đi ra ngoài không lâu, Hề Ngọ, người đã đút cho cậu ăn hết từng miếng táo (Ninh Khả Chi: # Thụ sủng nhược kinh.jpg # # Nuốt không trôi.jpg #), cười với cậu, ngữ khí tương đối ôn hòa hỏi: “Mệt mỏi không? Muốn nghỉ ngơi một lát không?”

Ninh Khả Chi: ?

Nếu không tính sai, cậu đã ngủ không biết bao lâu, vừa mới tỉnh… mà?

Ninh Khả Chi đang định lắc đầu phủ nhận, thì một ý tưởng nào đó lại mơ hồ nảy ra trong lòng.

Cậu chần chờ gật đầu: “Thật sự… Muốn ngủ một lát…”

...

Ninh Khả Chi nhắm mắt chờ đợi một lúc lâu, ngay khi cậu đang mơ màng, suýt chút nữa ngủ thiếp đi thật, cuối cùng cũng nghe thấy một chút động tĩnh rất nhỏ cửa phòng mở ra, Ninh Khả Chi giật mình nín thở, đôi mắt lén lút hé mở một khe, quả nhiên thấy Hề Ngọ đẩy cửa đi ra ngoài.

Cuộc nói chuyện hạ giọng từ bên ngoài bay vào, cảm ơn nhờ việc nguyên chủ học trường quốc tế từ nhỏ, Ninh Khả Chi với trình độ nghe tiếng Anh mà bỏ xa bản thân cậu mấy chục con phố vẫn nghe rõ mấy từ đơn “daily activities” (hoạt động hàng ngày)... “piano” (dương cầm), “impossible” (không thể)...

Đại khái là bác sĩ điều trị đang dặn dò về bệnh tình, điểm chú ý của Ninh Khả Chi lại không nằm ở đó (dù sao lúc này cốt truyện đều đã kết thúc, cậu cũng không ở lại thế giới này lâu, không lo lắng có di chứng suốt đời gì), cậu quan tâm hơn là — Vừa rồi vai chính công và thụ quả nhiên đã ngầm trao đổi ánh mắt rồi đi? Giao tiếp từ lúc nào? Rõ ràng trong phòng có ba người (vị y tá nhỏ kia sau khi điều chỉnh túi truyền dịch xong thì đã đi ra ngoài)... Quả nhiên cậu mới là người thừa thãi.

Ninh Khả Chi, người đã từng có khoảnh khắc cảm thấy vai chính công có ý với mình, lúc này xấu hổ đến mức tai cũng đỏ lên, cậu dùng sức rúc mình vào trong chăn, vô cùng may mắn mình vừa rồi chưa hỏi gì.

# Não bổ một chút cảnh tượng đó liền muốn xấu hổ đến mức chết xã hội #

# Quả nhiên là một trong ba ảo giác lớn của đời người, anh ấy thích tôi #

Ninh Khả Chi rút kinh nghiệm sâu sắc ngẫm lại ý tưởng “tự đa tình” của mình, lại hồi tưởng hành động trước đây của Văn Chung, hình như cũng không phải là không tìm ra lý do —

Quả nhiên là vì trong lúc bị bắt cóc, cậu đã chọn cứu Hề Ngọ đi.

Hề Ngọ sau khi thoát thân khẳng định đã liên hệ Văn Chung ngay lập tức, mà Văn Chung biết được cậu liều mạng như vậy để cứu bà xã của mình, tất nhiên có sự xúc động, bày tỏ lòng biết ơn đối với cậu, người mang ơn cứu mạng, cũng là điều nên làm...

↑↑↑ Cho nên cậu đã thăng cấp từ một nhân vật phản diện pháo hôi trở thành đồng đội trợ công sao?

Ninh Khả Chi: Nhất định là như thế này!!

# Bừng tỉnh đại ngộ # # Rộng mở thông suốt #

Sau khi nghĩ thông suốt vụ này, Ninh Khả Chi dường như lại hiểu rõ thái độ vừa rồi của Văn Chung.

Nhìn bà xã mình bận rộn chăm sóc một người khác đương nhiên không vui, nhưng khổ nỗi cậu lại xem như ân nhân cứu mạng của Hề Ngọ, Văn Chung cũng không dám nói gì, chỉ có thể đứng bên cạnh làm bộ tức giận…

( Cho nên lúc đó Văn Chung quả nhiên là đang lườm cậu, nhưng lại không tiện bộc lộ quá rõ ràng, nên đã chuyển ánh mắt đi trước khi cậu nhìn qua )

Văn Chung vừa rồi đi ra khỏi phòng bệnh, là thật sự không nhịn nổi cơn tức, đơn giản là tránh mặt?

Hề Ngọ đuổi theo ra ngoài, là để giải thích với người yêu phải không?

Mà đối phương còn cố ý chờ cậu ngủ trước rồi mới đi ra ngoài, khẳng định là sợ cậu nghĩ nhiều… Quả nhiên giống như trong cốt truyện đã nói, tính cách vai chính thụ này thật sự quá tốt.

# Phải nói là, đãi ngộ bên phía cậu thật sự quá cao cấp #

...

Tự cho rằng đã suy luận ra tất cả “chân tướng” này từ những dấu vết để lại...

Ninh Khả Chi lại đột nhiên nhớ đến sự bối rối khi không thể tìm thấy Cố Kính ở thế giới trước, nhưng xem tình hình hiện tại, làm cậu chuyển nghề đi làm thám tử, hình như… cũng không phải là không thể… không thể?

# Cậu thật sự đã tiến bộ rất nhiều a #

# Tiểu thiên tài cơ trí.jpg #

...

Ninh Khả Chi mơ hồ nghĩ những chuyện này trong đầu, dần dần lại thật sự có chút mệt mỏi rã rời.

Tầm mắt mơ hồ nhìn những giọt nước truyền dịch rơi từng giọt từng giọt xuống bên cạnh...

Ninh · Tân thám tử · Khả Chi bừng tỉnh: Trong nước thuốc này, có thành phần an thần phải không?

Thảo nào vừa rồi Hề Ngọ hỏi cậu có muốn nghỉ ngơi không? # Cơ trí 1 #

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… May mắn thay, sự thật chứng minh, sự lo lắng của Ninh Khả Chi có phần thừa thãi. Hề Ngọ cũng không có ý định biểu diễn một đoạn nhạc ngay tại chỗ cho cậu.Cửa phòng bệnh bị gõ ba tiếng không nhanh không chậm, Ninh Khả Chi ngẩng đầu nhìn qua, nhưng Văn Chung đã bước ra ngoài trước một bước.Ninh Khả Chi không biết có phải ảo giác của mình hay không, nhìn bóng lưng kia luôn có một cảm giác “chạy trối chết”… Không, cách hình dung này tuyệt đối không thể đặt lên người Văn Tổng…Ninh Khả Chi lập tức đính chính từ ngữ của mình — là “vội vã không kịp chờ” — có ý tứ “gấp gáp không thể chờ đợi” ở đó.Ninh Khả Chi: “……”Cảm giác trước đây cho rằng vai chính công có thể thích mình gì đó, quả nhiên là ảo giác đi.# Rõ ràng là ngay cả nhìn cậu một cái cũng không muốn, ở cùng phòng với cậu cũng thấy khó chịu #Văn Chung đi ra ngoài không lâu, Hề Ngọ, người đã đút cho cậu ăn hết từng miếng táo (Ninh Khả Chi: # Thụ sủng nhược kinh.jpg # # Nuốt không trôi.jpg #), cười với cậu, ngữ khí tương đối ôn hòa hỏi: “Mệt mỏi không? Muốn nghỉ ngơi một lát không?”Ninh Khả Chi: ?Nếu không tính sai, cậu đã ngủ không biết bao lâu, vừa mới tỉnh… mà?Ninh Khả Chi đang định lắc đầu phủ nhận, thì một ý tưởng nào đó lại mơ hồ nảy ra trong lòng.Cậu chần chờ gật đầu: “Thật sự… Muốn ngủ một lát…”...Ninh Khả Chi nhắm mắt chờ đợi một lúc lâu, ngay khi cậu đang mơ màng, suýt chút nữa ngủ thiếp đi thật, cuối cùng cũng nghe thấy một chút động tĩnh rất nhỏ cửa phòng mở ra, Ninh Khả Chi giật mình nín thở, đôi mắt lén lút hé mở một khe, quả nhiên thấy Hề Ngọ đẩy cửa đi ra ngoài.Cuộc nói chuyện hạ giọng từ bên ngoài bay vào, cảm ơn nhờ việc nguyên chủ học trường quốc tế từ nhỏ, Ninh Khả Chi với trình độ nghe tiếng Anh mà bỏ xa bản thân cậu mấy chục con phố vẫn nghe rõ mấy từ đơn “daily activities” (hoạt động hàng ngày)... “piano” (dương cầm), “impossible” (không thể)...Đại khái là bác sĩ điều trị đang dặn dò về bệnh tình, điểm chú ý của Ninh Khả Chi lại không nằm ở đó (dù sao lúc này cốt truyện đều đã kết thúc, cậu cũng không ở lại thế giới này lâu, không lo lắng có di chứng suốt đời gì), cậu quan tâm hơn là — Vừa rồi vai chính công và thụ quả nhiên đã ngầm trao đổi ánh mắt rồi đi? Giao tiếp từ lúc nào? Rõ ràng trong phòng có ba người (vị y tá nhỏ kia sau khi điều chỉnh túi truyền dịch xong thì đã đi ra ngoài)... Quả nhiên cậu mới là người thừa thãi.Ninh Khả Chi, người đã từng có khoảnh khắc cảm thấy vai chính công có ý với mình, lúc này xấu hổ đến mức tai cũng đỏ lên, cậu dùng sức rúc mình vào trong chăn, vô cùng may mắn mình vừa rồi chưa hỏi gì.# Não bổ một chút cảnh tượng đó liền muốn xấu hổ đến mức chết xã hội ## Quả nhiên là một trong ba ảo giác lớn của đời người, anh ấy thích tôi #Ninh Khả Chi rút kinh nghiệm sâu sắc ngẫm lại ý tưởng “tự đa tình” của mình, lại hồi tưởng hành động trước đây của Văn Chung, hình như cũng không phải là không tìm ra lý do —Quả nhiên là vì trong lúc bị bắt cóc, cậu đã chọn cứu Hề Ngọ đi.Hề Ngọ sau khi thoát thân khẳng định đã liên hệ Văn Chung ngay lập tức, mà Văn Chung biết được cậu liều mạng như vậy để cứu bà xã của mình, tất nhiên có sự xúc động, bày tỏ lòng biết ơn đối với cậu, người mang ơn cứu mạng, cũng là điều nên làm...↑↑↑ Cho nên cậu đã thăng cấp từ một nhân vật phản diện pháo hôi trở thành đồng đội trợ công sao?Ninh Khả Chi: Nhất định là như thế này!!# Bừng tỉnh đại ngộ # # Rộng mở thông suốt #Sau khi nghĩ thông suốt vụ này, Ninh Khả Chi dường như lại hiểu rõ thái độ vừa rồi của Văn Chung.Nhìn bà xã mình bận rộn chăm sóc một người khác đương nhiên không vui, nhưng khổ nỗi cậu lại xem như ân nhân cứu mạng của Hề Ngọ, Văn Chung cũng không dám nói gì, chỉ có thể đứng bên cạnh làm bộ tức giận…( Cho nên lúc đó Văn Chung quả nhiên là đang lườm cậu, nhưng lại không tiện bộc lộ quá rõ ràng, nên đã chuyển ánh mắt đi trước khi cậu nhìn qua )Văn Chung vừa rồi đi ra khỏi phòng bệnh, là thật sự không nhịn nổi cơn tức, đơn giản là tránh mặt?Hề Ngọ đuổi theo ra ngoài, là để giải thích với người yêu phải không?Mà đối phương còn cố ý chờ cậu ngủ trước rồi mới đi ra ngoài, khẳng định là sợ cậu nghĩ nhiều… Quả nhiên giống như trong cốt truyện đã nói, tính cách vai chính thụ này thật sự quá tốt.# Phải nói là, đãi ngộ bên phía cậu thật sự quá cao cấp #...Tự cho rằng đã suy luận ra tất cả “chân tướng” này từ những dấu vết để lại...Ninh Khả Chi lại đột nhiên nhớ đến sự bối rối khi không thể tìm thấy Cố Kính ở thế giới trước, nhưng xem tình hình hiện tại, làm cậu chuyển nghề đi làm thám tử, hình như… cũng không phải là không thể… không thể?# Cậu thật sự đã tiến bộ rất nhiều a ## Tiểu thiên tài cơ trí.jpg #...Ninh Khả Chi mơ hồ nghĩ những chuyện này trong đầu, dần dần lại thật sự có chút mệt mỏi rã rời.Tầm mắt mơ hồ nhìn những giọt nước truyền dịch rơi từng giọt từng giọt xuống bên cạnh...Ninh · Tân thám tử · Khả Chi bừng tỉnh: Trong nước thuốc này, có thành phần an thần phải không?Thảo nào vừa rồi Hề Ngọ hỏi cậu có muốn nghỉ ngơi không? # Cơ trí 1 #

Chương 117