Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 125

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Năm đó để được làm học trò của người ta, Ninh Khả Chi thật sự đã phải bỏ ra nửa cái mạng già.Dù có kịch bản trong tay, Ninh Khả Chi vẫn không rõ bằng cách nào mà nguyên chủ lại được Hạc Quy Đạo Quân nhận vào môn hạ. Bởi lẽ, cốt truyện gốc vốn dĩ xoay quanh tình yêu giữa vai chính công và thụ... hay nói chính xác hơn, đó là hành trình vai chính thụ được đám đại lão trong giới tu hành săn đón, chứ chẳng phải là "nhật ký trưởng thành của đại sư huynh Thiên Vân Tông".Truyện dành quá nhiều bút mực để viết về những rắc rối tình cảm của vai chính thụ, nên miêu tả về vị đại sư huynh hay kiếm chuyện này rất ít ỏi, thậm chí còn chẳng chi tiết bằng đoạn sau khi cậu bị cướp xác rồi rơi vào mối tình ngược luyến tơi tả với vai chính thụ nữa kìa.Ninh Khả Chi định tìm chút manh mối để tham khảo mà cũng chẳng thấy đâu.Vào lúc gian nan nhất, cậu đã từng nghĩ hay là thôi, bỏ quách cái thế giới này cho xong. Dẫu sao hiện giờ cậu cũng đã tích được gần 170 điểm, dù có bỏ lỡ lần này thì vẫn còn cơ hội ở hai thế giới tiếp theo. Hơn 130 điểm còn lại, cậu chỉ cần chăm chỉ "cày" ở những nơi đó lâu hơn một chút là được.Thế nhưng, chính vì ôm tâm thế buông xuôi, kiểu cùng lắm là "xong đời" để sang trang mới, Ninh Khả Chi đã liều mạng xông vào Kiếm Các, rồi lại đánh cược cả tính mạng trên bậc thang thử thách lòng người. Chính cái sự liều lĩnh không màng sống chết ấy mới thực sự khiến Hạc Quy Đạo Quân phải liếc mắt nhìn cậu lấy một lần.Ninh Khả Chi: "..." Đây đúng là lấy mạng ra để lấy lòng người ta mà.Dù biết vai chính công và thụ mới là chân ái của nhau, nhưng sau chuyến đi đó, Ninh Khả Chi cũng phải thừa nhận tình cảm của nguyên chủ dành cho sư phụ thật sự sâu đậm vô cùng... dù chỉ là đơn phương.Nguyên chủ liều mạng vì tình yêu, còn Ninh Khả Chi thì thật sự là liều mạng vì cái cổ của chính mình. Suy đi tính lại thì công sức bỏ ra cũng tương đương nhau. Tóm lại, nếu muốn tiếp tục làm học trò của Hạc Quy Đạo Quân, cậu vẫn phải gồng mình giữ vững cái danh đại sư huynh Thiên Vân Tông này.Cũng chính vì thế, khi cảm thấy vết thương đã lành hẵn, ít nhất là không còn cản trở vận động bình thường, Ninh Khả Chi liền sửa soạn đến đài thử kiếm.Trong tông môn không được phép bay lượn bằng kiếm, nên khi đi từ nơi ở đến đài thử kiếm, Ninh Khả Chi có đi ngang qua Tàng Kinh Các. Thật khéo làm sao, cậu lại bắt gặp vai chính thụ đang lúi húi sắp xếp kinh thư ở đó.Người tu hành thường ghi chép công pháp vào các thẻ ngọc, nhưng không phải cuốn nào cũng vậy. Nếu có vị cao nhân nào nổi hứng dùng bút viết sách, thì ngay cả trong nét chữ cũng ẩn chứa "đạo" của người viết, giúp hậu thế có thể soi thấu và thấu hiểu. Những thứ huyền bí như vậy không thể ghi lại vào thẻ ngọc được — tấm bia đá có khắc hai chữ "Quy Kiếm" trên đỉnh Quy Kiếm chính là một ví dụ điển hình.Ninh Khả Chi xem xong cũng phải thầm cảm thán, hèn gì hệ thống chỉ đánh giá kỹ năng cầm kỳ thi họa của cậu ở mức "mới học", mà đúng là mới học thật.Tuy nhiên, nếu là văn bia thì cứ để mặc ngoài trời, còn những bản viết trên giấy này thì cần phải bảo quản hết sức cẩn thận. Dù xung quanh đã có các vòng phép bảo vệ nhưng vẫn cần phải kiểm tra và sắp xếp định kỳ. Công việc tỉ mỉ và phiền phức này thường được giao cho các đệ tử ngoại môn làm nhiệm vụ kiếm thêm tiền, coi như một công việc làm thêm dài hạn trong tông môn. Thế nhưng, việc chạm mặt vai chính thụ ở đây là điều nằm ngoài dự tính của Ninh Khả Chi.Ninh Khả Chi tự hỏi: Chẳng lẽ theo kịch bản, vai chính thụ lúc mới vào cửa vì bị đại sư huynh ghét bỏ nên bị cả tông môn cô lập, nhưng... cậu ta vào đây cũng lâu rồi mà, thời gian bị "ghẻ lạnh" này chẳng phải là hơi quá dài sao?Cậu suy nghĩ một lát rồi tự thấy cũng có thể giải thích được. Ở cái thế giới này, người ta cứ hễ nhắm mắt tu luyện một cái là vài trăm năm trôi qua, khái niệm thời gian khác hẳn với những nơi cậu từng đi. Ngoại trừ những đoạn cốt truyện quan trọng, các mốc thời gian khác đều rất mập mờ, biết đâu vai chính thụ thật sự đã bị ngó lơ lâu đến thế.Gương mặt Ninh Khả Chi bỗng trở nên nặng nề. Ai cũng biết, dồn nén càng lâu thì lúc bùng nổ càng dữ dội. Vai chính thụ bây giờ khổ cực bao nhiêu thì có nghĩa là sau này cậu sẽ phải trả giá gấp bội bấy nhiêu.Ninh Khả Chi: "..."Cậu cố nhớ lại cốt truyện, xác định xem những tình tiết bị "vả mặt" sắp tới có nằm trong sức chịu đựng của mình hay không (ở đây lâu ngày, cái giới hạn chịu đựng của cậu đã bị kéo xuống thấp lắm rồi), lúc đó mới gắng gượng giữ được vẻ bình thản. Dù sao theo kịch bản, nguyên chủ chủ yếu chỉ bị tra tấn về tinh thần.— Việc phải trơ mắt nhìn thân xác mình phản thầy phản bạn, chạy theo con đường tà đạo, đối với một vị đại sư huynh có thể bỏ cả mạng vì sư phụ mà nói, chẳng khác nào cực hình tàn khốc nhất.Thế nhưng đối với Ninh Khả Chi... cậu chẳng mấy bận tâm đến cái danh tiếng hão huyền sau khi chết ấy. Có điều, cậu cũng không thể hoàn toàn làm ngơ trước những việc mà gã "tâm ma" kia định làm. Sống ở tông môn bao nhiêu năm, cậu ít nhiều cũng có tình cảm với các sư đệ, sư muội và đám học trò nhỏ... Nếu có thể, cậu không muốn thấy tông môn bị tổn hại nặng nề.Việc này nói khó thì cũng không hẳn là khó. Biết trước cốt truyện vẫn là một lợi thế lớn, cùng lắm là khi rời khỏi thế giới này, cậu sẽ kéo theo thân xác này cùng nổ tung... Dù không thể g**t ch*t được linh hồn của tên ma tu kia thì cũng nhất định không để hắn chiếm được chút hời nào.Dù đã nghĩ thông suốt nhưng tình cảnh hiện tại của vai chính thụ vẫn làm Ninh Khả Chi thấy có gì đó sai sai. Phải biết rằng, dù cậu tỏ thái độ không thích người sư đệ này thật, nhưng cậu đâu có cắt xén phần bổng lộc của cậu ta?Với thân phận học trò đích thân của Hạc Quy Đạo Quân, vai chính thụ dù có thế nào đi nữa cũng không đến mức phải chạy xuống chỗ đám đệ tử ngoại môn để làm thuê làm mướn chứ?Nhưng mà, cũng chưa chắc... Ai cũng biết cái gọi là "hào quang vai chính", ngoài khả năng gặp dữ hóa lành, tìm thấy đường sống trong chỗ chết, thì nó còn đi kèm với khả năng gây rắc rối không kém cạnh — ai mà biết Thẩm Trầm Ngọc lại vừa vướng vào chuyện gì.Đối với vị vai chính thụ "hung hiểm" này, Ninh Khả Chi luôn giữ vững sách lược "trêu không nổi thì trốn cho kỹ". Vì thế, cậu chỉ thoáng nhìn qua một cái rồi coi như không thấy gì mà dời mắt đi chỗ khác ngay.Cần gì phải ra tay cô lập đâu. Với vị thế của một đại sư huynh, cậu chẳng cần tự mình làm gì cả. Chỉ cần hơi lộ ra chút ý tứ không hài lòng thôi... là đã quá đủ rồi.

Năm đó để được làm học trò của người ta, Ninh Khả Chi thật sự đã phải bỏ ra nửa cái mạng già.

Dù có kịch bản trong tay, Ninh Khả Chi vẫn không rõ bằng cách nào mà nguyên chủ lại được Hạc Quy Đạo Quân nhận vào môn hạ. Bởi lẽ, cốt truyện gốc vốn dĩ xoay quanh tình yêu giữa vai chính công và thụ... hay nói chính xác hơn, đó là hành trình vai chính thụ được đám đại lão trong giới tu hành săn đón, chứ chẳng phải là "nhật ký trưởng thành của đại sư huynh Thiên Vân Tông".

Truyện dành quá nhiều bút mực để viết về những rắc rối tình cảm của vai chính thụ, nên miêu tả về vị đại sư huynh hay kiếm chuyện này rất ít ỏi, thậm chí còn chẳng chi tiết bằng đoạn sau khi cậu bị cướp xác rồi rơi vào mối tình ngược luyến tơi tả với vai chính thụ nữa kìa.

Ninh Khả Chi định tìm chút manh mối để tham khảo mà cũng chẳng thấy đâu.

Vào lúc gian nan nhất, cậu đã từng nghĩ hay là thôi, bỏ quách cái thế giới này cho xong. Dẫu sao hiện giờ cậu cũng đã tích được gần 170 điểm, dù có bỏ lỡ lần này thì vẫn còn cơ hội ở hai thế giới tiếp theo. Hơn 130 điểm còn lại, cậu chỉ cần chăm chỉ "cày" ở những nơi đó lâu hơn một chút là được.

Thế nhưng, chính vì ôm tâm thế buông xuôi, kiểu cùng lắm là "xong đời" để sang trang mới, Ninh Khả Chi đã liều mạng xông vào Kiếm Các, rồi lại đánh cược cả tính mạng trên bậc thang thử thách lòng người. Chính cái sự liều lĩnh không màng sống chết ấy mới thực sự khiến Hạc Quy Đạo Quân phải liếc mắt nhìn cậu lấy một lần.

Ninh Khả Chi: "..." Đây đúng là lấy mạng ra để lấy lòng người ta mà.

Dù biết vai chính công và thụ mới là chân ái của nhau, nhưng sau chuyến đi đó, Ninh Khả Chi cũng phải thừa nhận tình cảm của nguyên chủ dành cho sư phụ thật sự sâu đậm vô cùng... dù chỉ là đơn phương.

Nguyên chủ liều mạng vì tình yêu, còn Ninh Khả Chi thì thật sự là liều mạng vì cái cổ của chính mình. Suy đi tính lại thì công sức bỏ ra cũng tương đương nhau. Tóm lại, nếu muốn tiếp tục làm học trò của Hạc Quy Đạo Quân, cậu vẫn phải gồng mình giữ vững cái danh đại sư huynh Thiên Vân Tông này.

Cũng chính vì thế, khi cảm thấy vết thương đã lành hẵn, ít nhất là không còn cản trở vận động bình thường, Ninh Khả Chi liền sửa soạn đến đài thử kiếm.

Trong tông môn không được phép bay lượn bằng kiếm, nên khi đi từ nơi ở đến đài thử kiếm, Ninh Khả Chi có đi ngang qua Tàng Kinh Các. Thật khéo làm sao, cậu lại bắt gặp vai chính thụ đang lúi húi sắp xếp kinh thư ở đó.

Người tu hành thường ghi chép công pháp vào các thẻ ngọc, nhưng không phải cuốn nào cũng vậy. Nếu có vị cao nhân nào nổi hứng dùng bút viết sách, thì ngay cả trong nét chữ cũng ẩn chứa "đạo" của người viết, giúp hậu thế có thể soi thấu và thấu hiểu. Những thứ huyền bí như vậy không thể ghi lại vào thẻ ngọc được — tấm bia đá có khắc hai chữ "Quy Kiếm" trên đỉnh Quy Kiếm chính là một ví dụ điển hình.

Ninh Khả Chi xem xong cũng phải thầm cảm thán, hèn gì hệ thống chỉ đánh giá kỹ năng cầm kỳ thi họa của cậu ở mức "mới học", mà đúng là mới học thật.

Tuy nhiên, nếu là văn bia thì cứ để mặc ngoài trời, còn những bản viết trên giấy này thì cần phải bảo quản hết sức cẩn thận. Dù xung quanh đã có các vòng phép bảo vệ nhưng vẫn cần phải kiểm tra và sắp xếp định kỳ. Công việc tỉ mỉ và phiền phức này thường được giao cho các đệ tử ngoại môn làm nhiệm vụ kiếm thêm tiền, coi như một công việc làm thêm dài hạn trong tông môn. Thế nhưng, việc chạm mặt vai chính thụ ở đây là điều nằm ngoài dự tính của Ninh Khả Chi.

Ninh Khả Chi tự hỏi: Chẳng lẽ theo kịch bản, vai chính thụ lúc mới vào cửa vì bị đại sư huynh ghét bỏ nên bị cả tông môn cô lập, nhưng... cậu ta vào đây cũng lâu rồi mà, thời gian bị "ghẻ lạnh" này chẳng phải là hơi quá dài sao?

Cậu suy nghĩ một lát rồi tự thấy cũng có thể giải thích được. Ở cái thế giới này, người ta cứ hễ nhắm mắt tu luyện một cái là vài trăm năm trôi qua, khái niệm thời gian khác hẳn với những nơi cậu từng đi. Ngoại trừ những đoạn cốt truyện quan trọng, các mốc thời gian khác đều rất mập mờ, biết đâu vai chính thụ thật sự đã bị ngó lơ lâu đến thế.

Gương mặt Ninh Khả Chi bỗng trở nên nặng nề. Ai cũng biết, dồn nén càng lâu thì lúc bùng nổ càng dữ dội. Vai chính thụ bây giờ khổ cực bao nhiêu thì có nghĩa là sau này cậu sẽ phải trả giá gấp bội bấy nhiêu.

Ninh Khả Chi: "..."

Cậu cố nhớ lại cốt truyện, xác định xem những tình tiết bị "vả mặt" sắp tới có nằm trong sức chịu đựng của mình hay không (ở đây lâu ngày, cái giới hạn chịu đựng của cậu đã bị kéo xuống thấp lắm rồi), lúc đó mới gắng gượng giữ được vẻ bình thản. Dù sao theo kịch bản, nguyên chủ chủ yếu chỉ bị tra tấn về tinh thần.

— Việc phải trơ mắt nhìn thân xác mình phản thầy phản bạn, chạy theo con đường tà đạo, đối với một vị đại sư huynh có thể bỏ cả mạng vì sư phụ mà nói, chẳng khác nào cực hình tàn khốc nhất.

Thế nhưng đối với Ninh Khả Chi... cậu chẳng mấy bận tâm đến cái danh tiếng hão huyền sau khi chết ấy. Có điều, cậu cũng không thể hoàn toàn làm ngơ trước những việc mà gã "tâm ma" kia định làm. Sống ở tông môn bao nhiêu năm, cậu ít nhiều cũng có tình cảm với các sư đệ, sư muội và đám học trò nhỏ... Nếu có thể, cậu không muốn thấy tông môn bị tổn hại nặng nề.

Việc này nói khó thì cũng không hẳn là khó. Biết trước cốt truyện vẫn là một lợi thế lớn, cùng lắm là khi rời khỏi thế giới này, cậu sẽ kéo theo thân xác này cùng nổ tung... Dù không thể g**t ch*t được linh hồn của tên ma tu kia thì cũng nhất định không để hắn chiếm được chút hời nào.

Dù đã nghĩ thông suốt nhưng tình cảnh hiện tại của vai chính thụ vẫn làm Ninh Khả Chi thấy có gì đó sai sai. Phải biết rằng, dù cậu tỏ thái độ không thích người sư đệ này thật, nhưng cậu đâu có cắt xén phần bổng lộc của cậu ta?

Với thân phận học trò đích thân của Hạc Quy Đạo Quân, vai chính thụ dù có thế nào đi nữa cũng không đến mức phải chạy xuống chỗ đám đệ tử ngoại môn để làm thuê làm mướn chứ?

Nhưng mà, cũng chưa chắc... Ai cũng biết cái gọi là "hào quang vai chính", ngoài khả năng gặp dữ hóa lành, tìm thấy đường sống trong chỗ chết, thì nó còn đi kèm với khả năng gây rắc rối không kém cạnh — ai mà biết Thẩm Trầm Ngọc lại vừa vướng vào chuyện gì.

Đối với vị vai chính thụ "hung hiểm" này, Ninh Khả Chi luôn giữ vững sách lược "trêu không nổi thì trốn cho kỹ". Vì thế, cậu chỉ thoáng nhìn qua một cái rồi coi như không thấy gì mà dời mắt đi chỗ khác ngay.

Cần gì phải ra tay cô lập đâu. Với vị thế của một đại sư huynh, cậu chẳng cần tự mình làm gì cả. Chỉ cần hơi lộ ra chút ý tứ không hài lòng thôi... là đã quá đủ rồi.

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Năm đó để được làm học trò của người ta, Ninh Khả Chi thật sự đã phải bỏ ra nửa cái mạng già.Dù có kịch bản trong tay, Ninh Khả Chi vẫn không rõ bằng cách nào mà nguyên chủ lại được Hạc Quy Đạo Quân nhận vào môn hạ. Bởi lẽ, cốt truyện gốc vốn dĩ xoay quanh tình yêu giữa vai chính công và thụ... hay nói chính xác hơn, đó là hành trình vai chính thụ được đám đại lão trong giới tu hành săn đón, chứ chẳng phải là "nhật ký trưởng thành của đại sư huynh Thiên Vân Tông".Truyện dành quá nhiều bút mực để viết về những rắc rối tình cảm của vai chính thụ, nên miêu tả về vị đại sư huynh hay kiếm chuyện này rất ít ỏi, thậm chí còn chẳng chi tiết bằng đoạn sau khi cậu bị cướp xác rồi rơi vào mối tình ngược luyến tơi tả với vai chính thụ nữa kìa.Ninh Khả Chi định tìm chút manh mối để tham khảo mà cũng chẳng thấy đâu.Vào lúc gian nan nhất, cậu đã từng nghĩ hay là thôi, bỏ quách cái thế giới này cho xong. Dẫu sao hiện giờ cậu cũng đã tích được gần 170 điểm, dù có bỏ lỡ lần này thì vẫn còn cơ hội ở hai thế giới tiếp theo. Hơn 130 điểm còn lại, cậu chỉ cần chăm chỉ "cày" ở những nơi đó lâu hơn một chút là được.Thế nhưng, chính vì ôm tâm thế buông xuôi, kiểu cùng lắm là "xong đời" để sang trang mới, Ninh Khả Chi đã liều mạng xông vào Kiếm Các, rồi lại đánh cược cả tính mạng trên bậc thang thử thách lòng người. Chính cái sự liều lĩnh không màng sống chết ấy mới thực sự khiến Hạc Quy Đạo Quân phải liếc mắt nhìn cậu lấy một lần.Ninh Khả Chi: "..." Đây đúng là lấy mạng ra để lấy lòng người ta mà.Dù biết vai chính công và thụ mới là chân ái của nhau, nhưng sau chuyến đi đó, Ninh Khả Chi cũng phải thừa nhận tình cảm của nguyên chủ dành cho sư phụ thật sự sâu đậm vô cùng... dù chỉ là đơn phương.Nguyên chủ liều mạng vì tình yêu, còn Ninh Khả Chi thì thật sự là liều mạng vì cái cổ của chính mình. Suy đi tính lại thì công sức bỏ ra cũng tương đương nhau. Tóm lại, nếu muốn tiếp tục làm học trò của Hạc Quy Đạo Quân, cậu vẫn phải gồng mình giữ vững cái danh đại sư huynh Thiên Vân Tông này.Cũng chính vì thế, khi cảm thấy vết thương đã lành hẵn, ít nhất là không còn cản trở vận động bình thường, Ninh Khả Chi liền sửa soạn đến đài thử kiếm.Trong tông môn không được phép bay lượn bằng kiếm, nên khi đi từ nơi ở đến đài thử kiếm, Ninh Khả Chi có đi ngang qua Tàng Kinh Các. Thật khéo làm sao, cậu lại bắt gặp vai chính thụ đang lúi húi sắp xếp kinh thư ở đó.Người tu hành thường ghi chép công pháp vào các thẻ ngọc, nhưng không phải cuốn nào cũng vậy. Nếu có vị cao nhân nào nổi hứng dùng bút viết sách, thì ngay cả trong nét chữ cũng ẩn chứa "đạo" của người viết, giúp hậu thế có thể soi thấu và thấu hiểu. Những thứ huyền bí như vậy không thể ghi lại vào thẻ ngọc được — tấm bia đá có khắc hai chữ "Quy Kiếm" trên đỉnh Quy Kiếm chính là một ví dụ điển hình.Ninh Khả Chi xem xong cũng phải thầm cảm thán, hèn gì hệ thống chỉ đánh giá kỹ năng cầm kỳ thi họa của cậu ở mức "mới học", mà đúng là mới học thật.Tuy nhiên, nếu là văn bia thì cứ để mặc ngoài trời, còn những bản viết trên giấy này thì cần phải bảo quản hết sức cẩn thận. Dù xung quanh đã có các vòng phép bảo vệ nhưng vẫn cần phải kiểm tra và sắp xếp định kỳ. Công việc tỉ mỉ và phiền phức này thường được giao cho các đệ tử ngoại môn làm nhiệm vụ kiếm thêm tiền, coi như một công việc làm thêm dài hạn trong tông môn. Thế nhưng, việc chạm mặt vai chính thụ ở đây là điều nằm ngoài dự tính của Ninh Khả Chi.Ninh Khả Chi tự hỏi: Chẳng lẽ theo kịch bản, vai chính thụ lúc mới vào cửa vì bị đại sư huynh ghét bỏ nên bị cả tông môn cô lập, nhưng... cậu ta vào đây cũng lâu rồi mà, thời gian bị "ghẻ lạnh" này chẳng phải là hơi quá dài sao?Cậu suy nghĩ một lát rồi tự thấy cũng có thể giải thích được. Ở cái thế giới này, người ta cứ hễ nhắm mắt tu luyện một cái là vài trăm năm trôi qua, khái niệm thời gian khác hẳn với những nơi cậu từng đi. Ngoại trừ những đoạn cốt truyện quan trọng, các mốc thời gian khác đều rất mập mờ, biết đâu vai chính thụ thật sự đã bị ngó lơ lâu đến thế.Gương mặt Ninh Khả Chi bỗng trở nên nặng nề. Ai cũng biết, dồn nén càng lâu thì lúc bùng nổ càng dữ dội. Vai chính thụ bây giờ khổ cực bao nhiêu thì có nghĩa là sau này cậu sẽ phải trả giá gấp bội bấy nhiêu.Ninh Khả Chi: "..."Cậu cố nhớ lại cốt truyện, xác định xem những tình tiết bị "vả mặt" sắp tới có nằm trong sức chịu đựng của mình hay không (ở đây lâu ngày, cái giới hạn chịu đựng của cậu đã bị kéo xuống thấp lắm rồi), lúc đó mới gắng gượng giữ được vẻ bình thản. Dù sao theo kịch bản, nguyên chủ chủ yếu chỉ bị tra tấn về tinh thần.— Việc phải trơ mắt nhìn thân xác mình phản thầy phản bạn, chạy theo con đường tà đạo, đối với một vị đại sư huynh có thể bỏ cả mạng vì sư phụ mà nói, chẳng khác nào cực hình tàn khốc nhất.Thế nhưng đối với Ninh Khả Chi... cậu chẳng mấy bận tâm đến cái danh tiếng hão huyền sau khi chết ấy. Có điều, cậu cũng không thể hoàn toàn làm ngơ trước những việc mà gã "tâm ma" kia định làm. Sống ở tông môn bao nhiêu năm, cậu ít nhiều cũng có tình cảm với các sư đệ, sư muội và đám học trò nhỏ... Nếu có thể, cậu không muốn thấy tông môn bị tổn hại nặng nề.Việc này nói khó thì cũng không hẳn là khó. Biết trước cốt truyện vẫn là một lợi thế lớn, cùng lắm là khi rời khỏi thế giới này, cậu sẽ kéo theo thân xác này cùng nổ tung... Dù không thể g**t ch*t được linh hồn của tên ma tu kia thì cũng nhất định không để hắn chiếm được chút hời nào.Dù đã nghĩ thông suốt nhưng tình cảnh hiện tại của vai chính thụ vẫn làm Ninh Khả Chi thấy có gì đó sai sai. Phải biết rằng, dù cậu tỏ thái độ không thích người sư đệ này thật, nhưng cậu đâu có cắt xén phần bổng lộc của cậu ta?Với thân phận học trò đích thân của Hạc Quy Đạo Quân, vai chính thụ dù có thế nào đi nữa cũng không đến mức phải chạy xuống chỗ đám đệ tử ngoại môn để làm thuê làm mướn chứ?Nhưng mà, cũng chưa chắc... Ai cũng biết cái gọi là "hào quang vai chính", ngoài khả năng gặp dữ hóa lành, tìm thấy đường sống trong chỗ chết, thì nó còn đi kèm với khả năng gây rắc rối không kém cạnh — ai mà biết Thẩm Trầm Ngọc lại vừa vướng vào chuyện gì.Đối với vị vai chính thụ "hung hiểm" này, Ninh Khả Chi luôn giữ vững sách lược "trêu không nổi thì trốn cho kỹ". Vì thế, cậu chỉ thoáng nhìn qua một cái rồi coi như không thấy gì mà dời mắt đi chỗ khác ngay.Cần gì phải ra tay cô lập đâu. Với vị thế của một đại sư huynh, cậu chẳng cần tự mình làm gì cả. Chỉ cần hơi lộ ra chút ý tứ không hài lòng thôi... là đã quá đủ rồi.

Chương 125