Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 162

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi không rõ vị tiền bối ma tu đã im hơi lặng tiếng bấy lâu nay đang tính toán cái quái gì, nhưng đối phương đã dám làm vậy, chắc chắn phải có thủ đoạn bảo mạng dưới lôi kiếp.Tuy nhiên, cho đến thời điểm này, dù quá trình có chút sai lệch nhưng tình hình chung vẫn miễn cưỡng khớp với diễn biến cốt truyện. Đã vất vả chịu đựng đến tận cảnh hạ màn, Ninh Khả Chi không muốn phải chết trắng tay, càng không muốn để tên "tâm ma" này mượn xác mình mà làm mưa làm gió.Trong khi Ninh Khả Chi đang thầm mắng nhiếc tên ma tu hay làm trò này, thì vị ở trong thức hải cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.Kế Đô ban đầu thực chất là muốn dùng thủ đoạn chuyển giao nhân quả của bản thân sang người Ninh Khả Chi để làm lôi kiếp mạnh thêm. Nhân quả tất nhiên không dễ di dời, nhưng khổ nỗi hai người đang ở trạng thái "nhất thể song hồn", Kế Đô chỉ cần tác động lên thân thể là được. Tuy không dễ dàng, nhưng ma tu vốn có vô số thủ đoạn âm hiểm để giữ mạng, và dời nhân quả là một trong số đó.Kế hoạch ban đầu của Kế Đô là đợi lúc tiểu tử này trọng thương, thần hồn yếu ớt nhất sau lôi kiếp để chiếm lấy cơ thể đã nhắm trúng bấy lâu. Nhưng lão không ngờ rằng, sau khi tính toán vài lần... lão nhận ra dưới Cửu Cửu Lôi Kiếp, tiểu tử này vẫn nắm giữ được một nửa sinh cơ.Tại sao Cửu Cửu Lôi Kiếp lại gọi là "Thiên Kiếp"? Vì đó là kiếp nạn do thiên mệnh, sức người khó lòng chống đỡ. Từ xưa đến nay, số người vượt qua được kiếp này trong tu chân giới chỉ đếm trên đầu ngón tay, và ai nấy đều là những cái tên lẫy lừng suốt hàng triệu năm.Tiểu tử này... rốt cuộc là loại quái vật gì vậy?!Kế Đô thực sự hối hận vì sao mình lại chọn cái thân xác này để đoạt xá. Lúc đầu lão nhắm vào tư chất và thân phận đệ tử Thiên Vân Tông của cậu, sau khi biết là đồ đệ của Hạc Quy thì lão còn đắc chí muốn xem vẻ mặt của Hạc Quy khi biết sự thật.Nhưng rồi lão phát hiện tâm trí tiểu tử này kiên định như đá, dụ dỗ kiểu gì cũng không mắc lừa... Rồi đến khi thấy sự liên hệ giữa cậu và Ỷ Phong, lão vừa lo vừa sợ nhưng cũng không thiếu phần đắc ý. Nhưng giờ nhìn lại, kẻ có thể dây dưa với Ỷ Phong như thế, sao có thể là nhân vật đơn giản?Cửu Cửu Lôi Kiếp... dù chỉ có một nửa cơ hội sống, sơ sẩy một chút là đồng quy vu tận, nhưng Kế Đô buộc phải đánh cược. Lão tin chắc đối phương đã biết danh tính của mình, chỉ là đang chờ thời cơ ra tay. Nếu không liều lúc này, chẳng lẽ chờ cậu mạnh lên rồi tùy ý xử lý lão sao?Ninh Khả Chi vẫn chưa biết vị tiền bối ma tu đặt kỳ vọng cao vào mình như thế, cậu chỉ thấy mình sắp không trụ nổi nữa rồi...Ba tia lôi đầu tiên cậu còn đứng vững, đến tia thứ mười cậu đã ngửi thấy mùi thịt khét... Đến tia thứ 23, Ninh Khả Chi đã nằm bò ra đất, cảm giác thần hồn sắp lìa khỏi xác y hệt như những lần bị Hạc Quy đạo quân tẩn cho nhừ tử...Mới được chưa đầy một phần ba chặng đường, mà kiếp lôi càng về sau càng mạnh. Ninh Khả Chi biết chắc mình không thể chịu đựng nổi. Cậu vẫn thắc mắc: lão ma tu kia muốn làm gì? Cứ thế này thì lão chỉ đoạt xá được một cái xác cháy khô thôi...Trong lúc xuất thần, một tia lôi nữa giáng xuống. Lần này Ninh Khả Chi đến rên cũng không nổi, mắt bắt đầu mờ đi, những thước phim ký ức từ thế giới này đến các thế giới trước, và cả thế giới thực của cậu cứ thế hiện ra.Cậu nhớ nhất là thế giới gốc bình lặng của mình, với gia đình, trường học, thi cử... những thứ bình thường nhất. Trong cơn mê sảng, cậu bỗng thấy mình đang ngồi trong tiết Vật lý cấp ba.Băng... hình như điện trở rất lớn?... Băng tinh khiết, dường như không dẫn điện? [1]Cậu sực nhớ mình có một kỹ năng vốn bị bỏ xó vì tưởng vô dụng:[Băng Tuyết Chi Thân]: Lấy băng tuyết làm cốt lõi, không nhiễm bụi trần.Tuy lời giới thiệu rất huyền bí, nhưng dịch nôm na ra là: Biến người thành một khối băng.Chẳng biết có di chứng gì không, nhưng trong tình cảnh này, nếu không dùng thì cậu đến cơ hội để chịu di chứng cũng chẳng còn.[1] Chú thích: Theo lý thuyết vật lý, băng tinh khiết là chất cách điện rất tốt, nhưng trong thực tế với điện áp cực cao như sét (lôi kiếp), nó vẫn có thể bị đánh thủng.

Ninh Khả Chi không rõ vị tiền bối ma tu đã im hơi lặng tiếng bấy lâu nay đang tính toán cái quái gì, nhưng đối phương đã dám làm vậy, chắc chắn phải có thủ đoạn bảo mạng dưới lôi kiếp.

Tuy nhiên, cho đến thời điểm này, dù quá trình có chút sai lệch nhưng tình hình chung vẫn miễn cưỡng khớp với diễn biến cốt truyện. Đã vất vả chịu đựng đến tận cảnh hạ màn, Ninh Khả Chi không muốn phải chết trắng tay, càng không muốn để tên "tâm ma" này mượn xác mình mà làm mưa làm gió.

Trong khi Ninh Khả Chi đang thầm mắng nhiếc tên ma tu hay làm trò này, thì vị ở trong thức hải cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Kế Đô ban đầu thực chất là muốn dùng thủ đoạn chuyển giao nhân quả của bản thân sang người Ninh Khả Chi để làm lôi kiếp mạnh thêm. Nhân quả tất nhiên không dễ di dời, nhưng khổ nỗi hai người đang ở trạng thái "nhất thể song hồn", Kế Đô chỉ cần tác động lên thân thể là được. Tuy không dễ dàng, nhưng ma tu vốn có vô số thủ đoạn âm hiểm để giữ mạng, và dời nhân quả là một trong số đó.

Kế hoạch ban đầu của Kế Đô là đợi lúc tiểu tử này trọng thương, thần hồn yếu ớt nhất sau lôi kiếp để chiếm lấy cơ thể đã nhắm trúng bấy lâu. Nhưng lão không ngờ rằng, sau khi tính toán vài lần... lão nhận ra dưới Cửu Cửu Lôi Kiếp, tiểu tử này vẫn nắm giữ được một nửa sinh cơ.

Tại sao Cửu Cửu Lôi Kiếp lại gọi là "Thiên Kiếp"? Vì đó là kiếp nạn do thiên mệnh, sức người khó lòng chống đỡ. Từ xưa đến nay, số người vượt qua được kiếp này trong tu chân giới chỉ đếm trên đầu ngón tay, và ai nấy đều là những cái tên lẫy lừng suốt hàng triệu năm.

Tiểu tử này... rốt cuộc là loại quái vật gì vậy?!

Kế Đô thực sự hối hận vì sao mình lại chọn cái thân xác này để đoạt xá. Lúc đầu lão nhắm vào tư chất và thân phận đệ tử Thiên Vân Tông của cậu, sau khi biết là đồ đệ của Hạc Quy thì lão còn đắc chí muốn xem vẻ mặt của Hạc Quy khi biết sự thật.

Nhưng rồi lão phát hiện tâm trí tiểu tử này kiên định như đá, dụ dỗ kiểu gì cũng không mắc lừa... Rồi đến khi thấy sự liên hệ giữa cậu và Ỷ Phong, lão vừa lo vừa sợ nhưng cũng không thiếu phần đắc ý. Nhưng giờ nhìn lại, kẻ có thể dây dưa với Ỷ Phong như thế, sao có thể là nhân vật đơn giản?

Cửu Cửu Lôi Kiếp... dù chỉ có một nửa cơ hội sống, sơ sẩy một chút là đồng quy vu tận, nhưng Kế Đô buộc phải đánh cược. Lão tin chắc đối phương đã biết danh tính của mình, chỉ là đang chờ thời cơ ra tay. Nếu không liều lúc này, chẳng lẽ chờ cậu mạnh lên rồi tùy ý xử lý lão sao?

Ninh Khả Chi vẫn chưa biết vị tiền bối ma tu đặt kỳ vọng cao vào mình như thế, cậu chỉ thấy mình sắp không trụ nổi nữa rồi...

Ba tia lôi đầu tiên cậu còn đứng vững, đến tia thứ mười cậu đã ngửi thấy mùi thịt khét... Đến tia thứ 23, Ninh Khả Chi đã nằm bò ra đất, cảm giác thần hồn sắp lìa khỏi xác y hệt như những lần bị Hạc Quy đạo quân tẩn cho nhừ tử...

Mới được chưa đầy một phần ba chặng đường, mà kiếp lôi càng về sau càng mạnh. Ninh Khả Chi biết chắc mình không thể chịu đựng nổi. Cậu vẫn thắc mắc: lão ma tu kia muốn làm gì? Cứ thế này thì lão chỉ đoạt xá được một cái xác cháy khô thôi...

Trong lúc xuất thần, một tia lôi nữa giáng xuống. Lần này Ninh Khả Chi đến rên cũng không nổi, mắt bắt đầu mờ đi, những thước phim ký ức từ thế giới này đến các thế giới trước, và cả thế giới thực của cậu cứ thế hiện ra.

Cậu nhớ nhất là thế giới gốc bình lặng của mình, với gia đình, trường học, thi cử... những thứ bình thường nhất. Trong cơn mê sảng, cậu bỗng thấy mình đang ngồi trong tiết Vật lý cấp ba.

Băng... hình như điện trở rất lớn?

... Băng tinh khiết, dường như không dẫn điện? [1]

Cậu sực nhớ mình có một kỹ năng vốn bị bỏ xó vì tưởng vô dụng:

[Băng Tuyết Chi Thân]: Lấy băng tuyết làm cốt lõi, không nhiễm bụi trần.

Tuy lời giới thiệu rất huyền bí, nhưng dịch nôm na ra là: Biến người thành một khối băng.

Chẳng biết có di chứng gì không, nhưng trong tình cảnh này, nếu không dùng thì cậu đến cơ hội để chịu di chứng cũng chẳng còn.

[1] Chú thích: Theo lý thuyết vật lý, băng tinh khiết là chất cách điện rất tốt, nhưng trong thực tế với điện áp cực cao như sét (lôi kiếp), nó vẫn có thể bị đánh thủng.

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi không rõ vị tiền bối ma tu đã im hơi lặng tiếng bấy lâu nay đang tính toán cái quái gì, nhưng đối phương đã dám làm vậy, chắc chắn phải có thủ đoạn bảo mạng dưới lôi kiếp.Tuy nhiên, cho đến thời điểm này, dù quá trình có chút sai lệch nhưng tình hình chung vẫn miễn cưỡng khớp với diễn biến cốt truyện. Đã vất vả chịu đựng đến tận cảnh hạ màn, Ninh Khả Chi không muốn phải chết trắng tay, càng không muốn để tên "tâm ma" này mượn xác mình mà làm mưa làm gió.Trong khi Ninh Khả Chi đang thầm mắng nhiếc tên ma tu hay làm trò này, thì vị ở trong thức hải cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.Kế Đô ban đầu thực chất là muốn dùng thủ đoạn chuyển giao nhân quả của bản thân sang người Ninh Khả Chi để làm lôi kiếp mạnh thêm. Nhân quả tất nhiên không dễ di dời, nhưng khổ nỗi hai người đang ở trạng thái "nhất thể song hồn", Kế Đô chỉ cần tác động lên thân thể là được. Tuy không dễ dàng, nhưng ma tu vốn có vô số thủ đoạn âm hiểm để giữ mạng, và dời nhân quả là một trong số đó.Kế hoạch ban đầu của Kế Đô là đợi lúc tiểu tử này trọng thương, thần hồn yếu ớt nhất sau lôi kiếp để chiếm lấy cơ thể đã nhắm trúng bấy lâu. Nhưng lão không ngờ rằng, sau khi tính toán vài lần... lão nhận ra dưới Cửu Cửu Lôi Kiếp, tiểu tử này vẫn nắm giữ được một nửa sinh cơ.Tại sao Cửu Cửu Lôi Kiếp lại gọi là "Thiên Kiếp"? Vì đó là kiếp nạn do thiên mệnh, sức người khó lòng chống đỡ. Từ xưa đến nay, số người vượt qua được kiếp này trong tu chân giới chỉ đếm trên đầu ngón tay, và ai nấy đều là những cái tên lẫy lừng suốt hàng triệu năm.Tiểu tử này... rốt cuộc là loại quái vật gì vậy?!Kế Đô thực sự hối hận vì sao mình lại chọn cái thân xác này để đoạt xá. Lúc đầu lão nhắm vào tư chất và thân phận đệ tử Thiên Vân Tông của cậu, sau khi biết là đồ đệ của Hạc Quy thì lão còn đắc chí muốn xem vẻ mặt của Hạc Quy khi biết sự thật.Nhưng rồi lão phát hiện tâm trí tiểu tử này kiên định như đá, dụ dỗ kiểu gì cũng không mắc lừa... Rồi đến khi thấy sự liên hệ giữa cậu và Ỷ Phong, lão vừa lo vừa sợ nhưng cũng không thiếu phần đắc ý. Nhưng giờ nhìn lại, kẻ có thể dây dưa với Ỷ Phong như thế, sao có thể là nhân vật đơn giản?Cửu Cửu Lôi Kiếp... dù chỉ có một nửa cơ hội sống, sơ sẩy một chút là đồng quy vu tận, nhưng Kế Đô buộc phải đánh cược. Lão tin chắc đối phương đã biết danh tính của mình, chỉ là đang chờ thời cơ ra tay. Nếu không liều lúc này, chẳng lẽ chờ cậu mạnh lên rồi tùy ý xử lý lão sao?Ninh Khả Chi vẫn chưa biết vị tiền bối ma tu đặt kỳ vọng cao vào mình như thế, cậu chỉ thấy mình sắp không trụ nổi nữa rồi...Ba tia lôi đầu tiên cậu còn đứng vững, đến tia thứ mười cậu đã ngửi thấy mùi thịt khét... Đến tia thứ 23, Ninh Khả Chi đã nằm bò ra đất, cảm giác thần hồn sắp lìa khỏi xác y hệt như những lần bị Hạc Quy đạo quân tẩn cho nhừ tử...Mới được chưa đầy một phần ba chặng đường, mà kiếp lôi càng về sau càng mạnh. Ninh Khả Chi biết chắc mình không thể chịu đựng nổi. Cậu vẫn thắc mắc: lão ma tu kia muốn làm gì? Cứ thế này thì lão chỉ đoạt xá được một cái xác cháy khô thôi...Trong lúc xuất thần, một tia lôi nữa giáng xuống. Lần này Ninh Khả Chi đến rên cũng không nổi, mắt bắt đầu mờ đi, những thước phim ký ức từ thế giới này đến các thế giới trước, và cả thế giới thực của cậu cứ thế hiện ra.Cậu nhớ nhất là thế giới gốc bình lặng của mình, với gia đình, trường học, thi cử... những thứ bình thường nhất. Trong cơn mê sảng, cậu bỗng thấy mình đang ngồi trong tiết Vật lý cấp ba.Băng... hình như điện trở rất lớn?... Băng tinh khiết, dường như không dẫn điện? [1]Cậu sực nhớ mình có một kỹ năng vốn bị bỏ xó vì tưởng vô dụng:[Băng Tuyết Chi Thân]: Lấy băng tuyết làm cốt lõi, không nhiễm bụi trần.Tuy lời giới thiệu rất huyền bí, nhưng dịch nôm na ra là: Biến người thành một khối băng.Chẳng biết có di chứng gì không, nhưng trong tình cảnh này, nếu không dùng thì cậu đến cơ hội để chịu di chứng cũng chẳng còn.[1] Chú thích: Theo lý thuyết vật lý, băng tinh khiết là chất cách điện rất tốt, nhưng trong thực tế với điện áp cực cao như sét (lôi kiếp), nó vẫn có thể bị đánh thủng.

Chương 162