Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 178

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Dù sao hiện tại cũng là người của công chúng, Ninh Khả Chi chọn lúc chạng vạng tối mới ra khỏi cửa.Cậu đeo lên một chiếc kính gọng đen mảnh, thay đổi kiểu tóc, lại dặm thêm chút phấn tạo quầng thâm mắt cho vẻ mặt trông mệt mỏi...Ngũ quan không thay đổi lớn, nhưng cảm giác mang lại hoàn toàn khác biệt. Cậu đứng trước gương điều chỉnh một chút tư thế và khí trường: thu vai, khòm lưng, đầu hơi rướn về phía trước...Nhờ vậy, cái chiều cao vốn dĩ hơi "hạc giữa bầy gà" trong đám đông lập tức trông như thấp đi vài centimet. Thay thêm một bộ đồ bụi bặm, cậu hóa thân thành một thanh niên nghiện game vừa bước ra từ tiệm net.(Nhìn lướt qua, tuyệt đối không ai liên tưởng cậu với bất kỳ thần tượng hay minh tinh nào cả).Còn nếu nhìn kỹ sao? Ai lại đi nhìn chằm chằm một người qua đường tầm thường kỹ đến thế? Lại còn là buổi tối, nhìn cũng chẳng rõ...Huống hồ Ninh Khả Chi đã phát hiện từ lúc ở đoàn phim, có lẽ do di chứng từ thế giới trước, cậu hiện tại cực kỳ nhạy cảm với ánh mắt và ống kính, cộng thêm thân thủ bây giờ, bị phát hiện trước khi kịp bỏ chạy là chuyện không thể xảy ra.Đúng như dự đoán, Ninh Khả Chi đi trên đường vô cùng thuận lợi. Ở trên ngọn núi Quy Kiếm hoang vắng tuyết phủ của thế giới trước quá lâu, cậu muốn gột rửa ký ức nên cứ chỗ nào náo nhiệt là đâm đầu vào —— cậu chọn một khu chợ đêm đầy rẫy các sạp đồ ăn vặt.Đủ loại mùi hương thức ăn hỗn hợp với tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng ồn ào của khách bộ hành lọt vào tai...Ninh Khả Chi: "..."... Không quen cho lắm...Không! Nhất định phải tập cho quen!!Cậu b*p ch*t cái ý định "muốn quay về" ngay từ trong trứng nước, tiếp tục bước đi.Ngay cả trong cái môi trường ồn ào đến nhức óc này, tiếng khóc xé lòng của một đứa trẻ vẫn có sức xuyên thấu đáng kinh ngạc. Nghe thấy động tĩnh, Ninh Khả Chi cũng như những người qua đường khác, đưa mắt nhìn theo hướng âm thanh.Đang bế đứa bé là một đôi vợ chồng trông có vẻ chất phác, họ cuống cuồng lo lắng, một mặt che miệng đứa trẻ, một mặt không ngừng cúi đầu xin lỗi người qua đường.Vì không thể lý luận với trẻ con, đa số mọi người chỉ nhíu mày tránh xa, một vài người nóng tính thì mắng vài câu "có biết dạy con không", đôi vợ chồng nọ lại liên tục xin lỗi, kéo đứa trẻ vào một góc khuất.Đây vốn chẳng phải chuyện gì to tát, thời buổi này nhà nào chẳng có vài đứa trẻ nghịch ngợm. Huống chi đứa trẻ này tuy khóc nháo nhưng chưa đến mức gọi là "đứa trẻ hư" gây phiền toái.Nhưng Ninh Khả Chi nhịn không được nhìn thoáng qua, rồi lại nhìn thêm cái nữa.... Ảo giác sao? Sao cậu cứ thấy có gì đó không đúng lắm.Năm phút sau, một tiếng hét chói tai vang vọng cả khu chợ đêm:"CƯỚP ĐỨA TRẺ KÌA ——!!!"Toàn bộ chợ đêm lập tức hỗn loạn thành một đoàn.Lúc này Ninh Khả Chi đã bế đứa bé hơi nặng cân kia phi thân vào một con hẻm nhỏ trong khu dân cư phía sau chợ đêm. Cậu đặt đứa nhỏ xuống, dưới ánh đèn đường mờ ảo, cậu trố mắt nhìn đứa nhỏ đang sợ đến mức quên cả khóc, trong khi bên ngoài đã vang lên tiếng còi cảnh sát.Tay nhanh hơn não, Ninh Khả Chi - người đã vô tình luyện được phản xạ hành động cực nhanh ở thế giới trước - thầm nghĩ: "..."—— Đáng lẽ mình nên báo cảnh sát chứ!!!Cái tình huống gì thế này?!Ninh Khả Chi phải huy động hết kỹ năng diễn xuất trong đầu mới nặn ra được một nụ cười thân thiện nhất, đồng thời giải thích: "Chú không phải người xấu."Cái thằng bé mập mạp nhìn chằm chằm cậu ba giây, nấc lên một cái.Ninh Khả Chi: "..."... Cũng may, cuối cùng đứa nhỏ cũng gật đầu.Ninh Khả Chi dùng một xiên mì căn nướng vừa mua ở ven đường để thiết lập lòng tin bước đầu, cậu hỏi: "Còn nhớ địa chỉ nhà mình không?"Động tác ăn của đứa nhỏ khựng lại, mắt lập tức rưng rưng nước.Ninh Khả Chi biết ngay đáp án. Cậu vội vàng hỏi tiếp trước khi nó kịp khóc thành tiếng: "Vậy có biết tên ba mẹ là gì không?"Tiếng khóc nghẹn lại, đứa nhỏ như ý thức được điều gì, mì căn cũng không ăn nữa, gật đầu lia lịa. Giống như lúc bị gọi tên ở nhà trẻ, nó hét lớn hai cái tên họ.... Ánh đèn của một hộ dân bên cạnh bật sáng.Cuối cùng, trước khi bị chủ nhà mở cửa sổ mắng chửi, Ninh Khả Chi đã kịp bế đứa nhỏ chuyển địa bàn.Ninh Khả Chi: "..."Cái này dù không gọi là "thấy việc nghĩa hăng hái làm" thì cũng là "người tốt việc tốt" mà... sao cảm giác cứ như đang đi ăn trộm vậy?

Dù sao hiện tại cũng là người của công chúng, Ninh Khả Chi chọn lúc chạng vạng tối mới ra khỏi cửa.

Cậu đeo lên một chiếc kính gọng đen mảnh, thay đổi kiểu tóc, lại dặm thêm chút phấn tạo quầng thâm mắt cho vẻ mặt trông mệt mỏi...

Ngũ quan không thay đổi lớn, nhưng cảm giác mang lại hoàn toàn khác biệt. Cậu đứng trước gương điều chỉnh một chút tư thế và khí trường: thu vai, khòm lưng, đầu hơi rướn về phía trước...

Nhờ vậy, cái chiều cao vốn dĩ hơi "hạc giữa bầy gà" trong đám đông lập tức trông như thấp đi vài centimet. Thay thêm một bộ đồ bụi bặm, cậu hóa thân thành một thanh niên nghiện game vừa bước ra từ tiệm net.

(Nhìn lướt qua, tuyệt đối không ai liên tưởng cậu với bất kỳ thần tượng hay minh tinh nào cả).

Còn nếu nhìn kỹ sao? Ai lại đi nhìn chằm chằm một người qua đường tầm thường kỹ đến thế? Lại còn là buổi tối, nhìn cũng chẳng rõ...

Huống hồ Ninh Khả Chi đã phát hiện từ lúc ở đoàn phim, có lẽ do di chứng từ thế giới trước, cậu hiện tại cực kỳ nhạy cảm với ánh mắt và ống kính, cộng thêm thân thủ bây giờ, bị phát hiện trước khi kịp bỏ chạy là chuyện không thể xảy ra.

Đúng như dự đoán, Ninh Khả Chi đi trên đường vô cùng thuận lợi. Ở trên ngọn núi Quy Kiếm hoang vắng tuyết phủ của thế giới trước quá lâu, cậu muốn gột rửa ký ức nên cứ chỗ nào náo nhiệt là đâm đầu vào —— cậu chọn một khu chợ đêm đầy rẫy các sạp đồ ăn vặt.

Đủ loại mùi hương thức ăn hỗn hợp với tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng ồn ào của khách bộ hành lọt vào tai...

Ninh Khả Chi: "..."

... Không quen cho lắm...

Không! Nhất định phải tập cho quen!!

Cậu b*p ch*t cái ý định "muốn quay về" ngay từ trong trứng nước, tiếp tục bước đi.

Ngay cả trong cái môi trường ồn ào đến nhức óc này, tiếng khóc xé lòng của một đứa trẻ vẫn có sức xuyên thấu đáng kinh ngạc. Nghe thấy động tĩnh, Ninh Khả Chi cũng như những người qua đường khác, đưa mắt nhìn theo hướng âm thanh.

Đang bế đứa bé là một đôi vợ chồng trông có vẻ chất phác, họ cuống cuồng lo lắng, một mặt che miệng đứa trẻ, một mặt không ngừng cúi đầu xin lỗi người qua đường.

Vì không thể lý luận với trẻ con, đa số mọi người chỉ nhíu mày tránh xa, một vài người nóng tính thì mắng vài câu "có biết dạy con không", đôi vợ chồng nọ lại liên tục xin lỗi, kéo đứa trẻ vào một góc khuất.

Đây vốn chẳng phải chuyện gì to tát, thời buổi này nhà nào chẳng có vài đứa trẻ nghịch ngợm. Huống chi đứa trẻ này tuy khóc nháo nhưng chưa đến mức gọi là "đứa trẻ hư" gây phiền toái.

Nhưng Ninh Khả Chi nhịn không được nhìn thoáng qua, rồi lại nhìn thêm cái nữa.

... Ảo giác sao? Sao cậu cứ thấy có gì đó không đúng lắm.

Năm phút sau, một tiếng hét chói tai vang vọng cả khu chợ đêm:

"CƯỚP ĐỨA TRẺ KÌA ——!!!"

Toàn bộ chợ đêm lập tức hỗn loạn thành một đoàn.

Lúc này Ninh Khả Chi đã bế đứa bé hơi nặng cân kia phi thân vào một con hẻm nhỏ trong khu dân cư phía sau chợ đêm. Cậu đặt đứa nhỏ xuống, dưới ánh đèn đường mờ ảo, cậu trố mắt nhìn đứa nhỏ đang sợ đến mức quên cả khóc, trong khi bên ngoài đã vang lên tiếng còi cảnh sát.

Tay nhanh hơn não, Ninh Khả Chi - người đã vô tình luyện được phản xạ hành động cực nhanh ở thế giới trước - thầm nghĩ: "..."

—— Đáng lẽ mình nên báo cảnh sát chứ!!!

Cái tình huống gì thế này?!

Ninh Khả Chi phải huy động hết kỹ năng diễn xuất trong đầu mới nặn ra được một nụ cười thân thiện nhất, đồng thời giải thích: "Chú không phải người xấu."

Cái thằng bé mập mạp nhìn chằm chằm cậu ba giây, nấc lên một cái.

Ninh Khả Chi: "..."

... Cũng may, cuối cùng đứa nhỏ cũng gật đầu.

Ninh Khả Chi dùng một xiên mì căn nướng vừa mua ở ven đường để thiết lập lòng tin bước đầu, cậu hỏi: "Còn nhớ địa chỉ nhà mình không?"

Động tác ăn của đứa nhỏ khựng lại, mắt lập tức rưng rưng nước.

Ninh Khả Chi biết ngay đáp án. Cậu vội vàng hỏi tiếp trước khi nó kịp khóc thành tiếng: "Vậy có biết tên ba mẹ là gì không?"

Tiếng khóc nghẹn lại, đứa nhỏ như ý thức được điều gì, mì căn cũng không ăn nữa, gật đầu lia lịa. Giống như lúc bị gọi tên ở nhà trẻ, nó hét lớn hai cái tên họ.

... Ánh đèn của một hộ dân bên cạnh bật sáng.

Cuối cùng, trước khi bị chủ nhà mở cửa sổ mắng chửi, Ninh Khả Chi đã kịp bế đứa nhỏ chuyển địa bàn.

Ninh Khả Chi: "..."

Cái này dù không gọi là "thấy việc nghĩa hăng hái làm" thì cũng là "người tốt việc tốt" mà... sao cảm giác cứ như đang đi ăn trộm vậy?

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Dù sao hiện tại cũng là người của công chúng, Ninh Khả Chi chọn lúc chạng vạng tối mới ra khỏi cửa.Cậu đeo lên một chiếc kính gọng đen mảnh, thay đổi kiểu tóc, lại dặm thêm chút phấn tạo quầng thâm mắt cho vẻ mặt trông mệt mỏi...Ngũ quan không thay đổi lớn, nhưng cảm giác mang lại hoàn toàn khác biệt. Cậu đứng trước gương điều chỉnh một chút tư thế và khí trường: thu vai, khòm lưng, đầu hơi rướn về phía trước...Nhờ vậy, cái chiều cao vốn dĩ hơi "hạc giữa bầy gà" trong đám đông lập tức trông như thấp đi vài centimet. Thay thêm một bộ đồ bụi bặm, cậu hóa thân thành một thanh niên nghiện game vừa bước ra từ tiệm net.(Nhìn lướt qua, tuyệt đối không ai liên tưởng cậu với bất kỳ thần tượng hay minh tinh nào cả).Còn nếu nhìn kỹ sao? Ai lại đi nhìn chằm chằm một người qua đường tầm thường kỹ đến thế? Lại còn là buổi tối, nhìn cũng chẳng rõ...Huống hồ Ninh Khả Chi đã phát hiện từ lúc ở đoàn phim, có lẽ do di chứng từ thế giới trước, cậu hiện tại cực kỳ nhạy cảm với ánh mắt và ống kính, cộng thêm thân thủ bây giờ, bị phát hiện trước khi kịp bỏ chạy là chuyện không thể xảy ra.Đúng như dự đoán, Ninh Khả Chi đi trên đường vô cùng thuận lợi. Ở trên ngọn núi Quy Kiếm hoang vắng tuyết phủ của thế giới trước quá lâu, cậu muốn gột rửa ký ức nên cứ chỗ nào náo nhiệt là đâm đầu vào —— cậu chọn một khu chợ đêm đầy rẫy các sạp đồ ăn vặt.Đủ loại mùi hương thức ăn hỗn hợp với tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng ồn ào của khách bộ hành lọt vào tai...Ninh Khả Chi: "..."... Không quen cho lắm...Không! Nhất định phải tập cho quen!!Cậu b*p ch*t cái ý định "muốn quay về" ngay từ trong trứng nước, tiếp tục bước đi.Ngay cả trong cái môi trường ồn ào đến nhức óc này, tiếng khóc xé lòng của một đứa trẻ vẫn có sức xuyên thấu đáng kinh ngạc. Nghe thấy động tĩnh, Ninh Khả Chi cũng như những người qua đường khác, đưa mắt nhìn theo hướng âm thanh.Đang bế đứa bé là một đôi vợ chồng trông có vẻ chất phác, họ cuống cuồng lo lắng, một mặt che miệng đứa trẻ, một mặt không ngừng cúi đầu xin lỗi người qua đường.Vì không thể lý luận với trẻ con, đa số mọi người chỉ nhíu mày tránh xa, một vài người nóng tính thì mắng vài câu "có biết dạy con không", đôi vợ chồng nọ lại liên tục xin lỗi, kéo đứa trẻ vào một góc khuất.Đây vốn chẳng phải chuyện gì to tát, thời buổi này nhà nào chẳng có vài đứa trẻ nghịch ngợm. Huống chi đứa trẻ này tuy khóc nháo nhưng chưa đến mức gọi là "đứa trẻ hư" gây phiền toái.Nhưng Ninh Khả Chi nhịn không được nhìn thoáng qua, rồi lại nhìn thêm cái nữa.... Ảo giác sao? Sao cậu cứ thấy có gì đó không đúng lắm.Năm phút sau, một tiếng hét chói tai vang vọng cả khu chợ đêm:"CƯỚP ĐỨA TRẺ KÌA ——!!!"Toàn bộ chợ đêm lập tức hỗn loạn thành một đoàn.Lúc này Ninh Khả Chi đã bế đứa bé hơi nặng cân kia phi thân vào một con hẻm nhỏ trong khu dân cư phía sau chợ đêm. Cậu đặt đứa nhỏ xuống, dưới ánh đèn đường mờ ảo, cậu trố mắt nhìn đứa nhỏ đang sợ đến mức quên cả khóc, trong khi bên ngoài đã vang lên tiếng còi cảnh sát.Tay nhanh hơn não, Ninh Khả Chi - người đã vô tình luyện được phản xạ hành động cực nhanh ở thế giới trước - thầm nghĩ: "..."—— Đáng lẽ mình nên báo cảnh sát chứ!!!Cái tình huống gì thế này?!Ninh Khả Chi phải huy động hết kỹ năng diễn xuất trong đầu mới nặn ra được một nụ cười thân thiện nhất, đồng thời giải thích: "Chú không phải người xấu."Cái thằng bé mập mạp nhìn chằm chằm cậu ba giây, nấc lên một cái.Ninh Khả Chi: "..."... Cũng may, cuối cùng đứa nhỏ cũng gật đầu.Ninh Khả Chi dùng một xiên mì căn nướng vừa mua ở ven đường để thiết lập lòng tin bước đầu, cậu hỏi: "Còn nhớ địa chỉ nhà mình không?"Động tác ăn của đứa nhỏ khựng lại, mắt lập tức rưng rưng nước.Ninh Khả Chi biết ngay đáp án. Cậu vội vàng hỏi tiếp trước khi nó kịp khóc thành tiếng: "Vậy có biết tên ba mẹ là gì không?"Tiếng khóc nghẹn lại, đứa nhỏ như ý thức được điều gì, mì căn cũng không ăn nữa, gật đầu lia lịa. Giống như lúc bị gọi tên ở nhà trẻ, nó hét lớn hai cái tên họ.... Ánh đèn của một hộ dân bên cạnh bật sáng.Cuối cùng, trước khi bị chủ nhà mở cửa sổ mắng chửi, Ninh Khả Chi đã kịp bế đứa nhỏ chuyển địa bàn.Ninh Khả Chi: "..."Cái này dù không gọi là "thấy việc nghĩa hăng hái làm" thì cũng là "người tốt việc tốt" mà... sao cảm giác cứ như đang đi ăn trộm vậy?

Chương 178