Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 190

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… "3 triệu tệ, không thêm một xu nào nữa!" Văn Tinh Lan nghiến răng đầy độc địa, "Cùng lắm thì cá ch·ết lưới rách."Đầu dây bên kia đáp ứng cực kỳ sảng khoái: "Ấy!""Văn ca đúng là người hào sảng, em cũng không thể làm đại ca của mình không thoải mái đúng không nào?! Ngài cứ yên tâm, chỉ cần tiền đến, cái lịch sử trò chuyện này đảm bảo xóa sạch sành sanh cho ngài, ai cũng không tìm ra được... Em đã hợp tác với ngài bao nhiêu lần rồi, uy tín của em mà Văn ca còn không tin sao?"—— Uy tín cái con khỉ! Gã đó nếu thực sự có lấy một mảy may danh dự thì đã không dẫn đến cơ sự ngày hôm nay!!Còn dám nói "hợp tác bao nhiêu lần rồi"? Rõ ràng là uy h**p!!!Văn Tinh Lan nghiến răng nghiến lợi chuyển tiền đi. Chỉ vài phút sau, bên kia gửi lại một đoạn video ngắn quay cảnh xóa lịch sử trò chuyện. Ai cũng biết, thứ này chẳng qua chỉ là làm màu cho đẹp mặt, phòng quân tử chứ không phòng được tiểu nhân.Mà cái gã bên kia... tính cái quái gì là "quân tử"!Văn Tinh Lan tin chắc đối phương tuyệt đối còn lưu trữ không chỉ một bản chụp màn hình dự phòng. Thật sự đến lúc dầu sôi lửa bỏng, gã đó chắc chắn có thể làm ra chuyện lôi kéo mọi người cùng ch·ết chùm! Thậm chí, gã còn trơ trẽn để lại một phương thức liên lạc mới ——【 Hành nghề cùng một giuộc cả thôi, thằng em này tuyệt đối tin cậy được. 】【 Văn ca có việc gì cứ tìm hắn là xong, báo tên em, đảm bảo giảm giá cho ngài. 】Văn Tinh Lan rốt cuộc không nhịn được nữa, hung hăng ném điện thoại đi.—— "Anh em" cái nỗi gì!!!Màn hình bị va đập vào nút nguồn bỗng sáng lên rồi tắt ngúm trong chốc lát. Chiếc điện thoại mới đổi hai ngày trước này đa phần vẫn để chế độ mặc định là màn hình chờ ngẫu nhiên. Và lần này, bức ảnh hiện ra trùng hợp thay lại là...—— Ninh, Khả, Chi!!Nghe thấy động tĩnh bên trong đã dứt, cậu trợ lý vừa định vào dọn dẹp đống đổ nát: !!!"Xin, xin lỗi Văn ca... tôi ra ngoài ngay đây!!!"Trợ lý suýt nữa bị biểu cảm trên mặt Văn Tinh Lan dọa cho phát khóc.... Cái công việc này nhất định không thể làm tiếp được nữa!!! Thà đền tiền vi phạm hợp đồng còn hơn! Anh đây đền không được chắc?!Ninh Khả Chi lúc này còn chưa biết mình đã vô tình bị người ta thù hằn đến mức đó. Cậu đang bị ép học bổ túc: học tập bộ môn nghệ thuật truyền thống của quốc gia —— Hát Bội (Kinh kịch).Dĩ nhiên không phải học thật. Hát xướng quan trọng nhất là luyện giọng, mà giọng hát thì cậu chẳng cần dùng đến. Đi học chủ yếu là để lấy cái thần thái... nâng cao hơn nữa thì là học ánh mắt...Việc này đương nhiên là để chuẩn bị cho nhân vật tiếp theo, chính xác là chuẩn bị cho đợt thử vai sắp tới.—— Đúng vậy, chính là bộ điện ảnh khiến nguyên chủ và Ảnh đế Cố "phim giả tình thật" trong cốt truyện gốc. Nhân vật của nguyên chủ trong phim quả thực là một đào hát.Nhưng mà... Ninh Khả Chi cảm thấy nếu ký ức của mình không nhầm, thì yêu cầu của đạo diễn Lạc vốn chỉ là một "bình hoa" có nhan sắc thôi mà? Việc huấn luyện chuyên biệt này... cốt truyện đâu có nhắc tới?Cốt truyện không nhắc nhưng chị Lily thì có. Chị tự mình sắp xếp, bỏ tiền cao mời thầy giáo về dạy, thái độ rõ ràng như ban ngày... Cái lớp này, đừng nói là Ninh Khả Chi, ngay cả nguyên chủ ở đây cũng không thể không đi.Dù sao thì hiện tại ngay cả vai chính thụ cũng trọng sinh rồi, cốt truyện có chút biến động là chuyện quá sức bình thường.Giờ chỉ là học bổ túc thì vẫn còn tốt chán, chứ lỡ như cái "cánh bướm" nào đó vỗ một cái làm bộ điện ảnh này bay mất tiêu, thì Ninh Khả Chi mới gọi là khóc không ra nước mắt...↑↑↑ Lúc đó chắc cậu phải cân nhắc đi theo con đường "fan cuồng" cực đoan mất.Để đề phòng bị loại, Ninh Khả Chi không chỉ học ở thực tế mà còn tranh thủ học thêm trong không gian hệ thống. Cậu đã năm lần bảy lượt xác nhận với hệ thống rằng đây là nội dung bình thường của không gian luyện tập... Cậu thật sự đã bị ám ảnh bởi sự cố ở thế giới trước rồi.Thế nhưng, việc "học thêm" này không phải là không có hậu quả... Ninh Khả Chi phải đối mặt với ánh mắt kiểu "mầm non tốt thế này sao giờ mới phát hiện?", "tiếc cho đứa nhỏ này quá", "vào giới giải trí đúng là lãng phí" của thầy Trương – một danh gia Kinh kịch. Cậu đã phải từ chối lần thứ năm lời mời tiếp tục đào sâu nghiên cứu lĩnh vực này từ phía thầy.Ninh Khả Chi: "..."Chẳng hiểu sao, đối với tình huống này, cậu luôn có một cảm giác quen thuộc đến chua xót lạ kỳ.Cũng may tình trạng này không kéo dài bao lâu, dù sao cũng chỉ là học bù cấp tốc, Ninh Khả Chi sớm đã bị kéo đi thử vai.Buổi học cuối cùng, cậu phải đón nhận biểu cảm đau lòng như đứt từng khúc ruột của thầy Trương, nhận mấy tấm vé VIP xem hát, rồi hứa hẹn năm lần bảy lượt nhất định sẽ đi xem, bấy giờ mới thoát ra khỏi cửa phòng học được.Tưởng Nghiên đi bên cạnh nãy giờ vẫn im như thóc, mãi đến khi lên xe mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm: Cũng may đợt học bù này ngắn, nếu không anh thật sự lo có ngày thầy Trương sẽ lôi Khả Chi nhà mình đi học Kinh kịch chuyên nghiệp luôn mất...Tưởng Nghiên cảm thấy mình cần phải nói rõ: Anh hoàn toàn không có ý kiến gì với việc "kế thừa điển tích, phát huy quốc túy". Nhưng nghệ thuật với kinh điển gì đó chẳng phải đều phải luyện từ nhỏ sao? Cái đó gọi là gì nhỉ... Công phu từ trong nôi? Khả Chi nhà mình giờ mới bắt đầu học thì chắc chắn là muộn rồi... Tóm lại là không thích hợp.—— KHÔNG, THÍCH, HỢP!Những lời tâm huyết từ tận đáy lòng này của Tưởng Nghiên mà để Trương Bình Huyền nghe thấy, chắc ông phải mắng cho một trận lôi đình.—— Thế nào gọi là "không thích hợp"?! Một cậu thanh niên tử tế lại đi nhuộm tóc bạc trắng hếu kia, cái đó mới gọi là "thích hợp" chắc?!

"3 triệu tệ, không thêm một xu nào nữa!" Văn Tinh Lan nghiến răng đầy độc địa, "Cùng lắm thì cá ch·ết lưới rách."

Đầu dây bên kia đáp ứng cực kỳ sảng khoái: "Ấy!"

"Văn ca đúng là người hào sảng, em cũng không thể làm đại ca của mình không thoải mái đúng không nào?! Ngài cứ yên tâm, chỉ cần tiền đến, cái lịch sử trò chuyện này đảm bảo xóa sạch sành sanh cho ngài, ai cũng không tìm ra được... Em đã hợp tác với ngài bao nhiêu lần rồi, uy tín của em mà Văn ca còn không tin sao?"

—— Uy tín cái con khỉ! Gã đó nếu thực sự có lấy một mảy may danh dự thì đã không dẫn đến cơ sự ngày hôm nay!!

Còn dám nói "hợp tác bao nhiêu lần rồi"? Rõ ràng là uy h**p!!!

Văn Tinh Lan nghiến răng nghiến lợi chuyển tiền đi. Chỉ vài phút sau, bên kia gửi lại một đoạn video ngắn quay cảnh xóa lịch sử trò chuyện. Ai cũng biết, thứ này chẳng qua chỉ là làm màu cho đẹp mặt, phòng quân tử chứ không phòng được tiểu nhân.

Mà cái gã bên kia... tính cái quái gì là "quân tử"!

Văn Tinh Lan tin chắc đối phương tuyệt đối còn lưu trữ không chỉ một bản chụp màn hình dự phòng.

 Thật sự đến lúc dầu sôi lửa bỏng, gã đó chắc chắn có thể làm ra chuyện lôi kéo mọi người cùng ch·ết chùm! Thậm chí, gã còn trơ trẽn để lại một phương thức liên lạc mới ——

【 Hành nghề cùng một giuộc cả thôi, thằng em này tuyệt đối tin cậy được. 】

【 Văn ca có việc gì cứ tìm hắn là xong, báo tên em, đảm bảo giảm giá cho ngài. 】

Văn Tinh Lan rốt cuộc không nhịn được nữa, hung hăng ném điện thoại đi.

—— "Anh em" cái nỗi gì!!!

Màn hình bị va đập vào nút nguồn bỗng sáng lên rồi tắt ngúm trong chốc lát. Chiếc điện thoại mới đổi hai ngày trước này đa phần vẫn để chế độ mặc định là màn hình chờ ngẫu nhiên. Và lần này, bức ảnh hiện ra trùng hợp thay lại là...

—— Ninh, Khả, Chi!!

Nghe thấy động tĩnh bên trong đã dứt, cậu trợ lý vừa định vào dọn dẹp đống đổ nát: !!!

"Xin, xin lỗi Văn ca... tôi ra ngoài ngay đây!!!"

Trợ lý suýt nữa bị biểu cảm trên mặt Văn Tinh Lan dọa cho phát khóc.

... Cái công việc này nhất định không thể làm tiếp được nữa!!! Thà đền tiền vi phạm hợp đồng còn hơn! Anh đây đền không được chắc?!

Ninh Khả Chi lúc này còn chưa biết mình đã vô tình bị người ta thù hằn đến mức đó. 

Cậu đang bị ép học bổ túc: học tập bộ môn nghệ thuật truyền thống của quốc gia —— Hát Bội (Kinh kịch).

Dĩ nhiên không phải học thật. Hát xướng quan trọng nhất là luyện giọng, mà giọng hát thì cậu chẳng cần dùng đến. Đi học chủ yếu là để lấy cái thần thái... nâng cao hơn nữa thì là học ánh mắt...

Việc này đương nhiên là để chuẩn bị cho nhân vật tiếp theo, chính xác là chuẩn bị cho đợt thử vai sắp tới.

—— Đúng vậy, chính là bộ điện ảnh khiến nguyên chủ và Ảnh đế Cố "phim giả tình thật" trong cốt truyện gốc. Nhân vật của nguyên chủ trong phim quả thực là một đào hát.

Nhưng mà... Ninh Khả Chi cảm thấy nếu ký ức của mình không nhầm, thì yêu cầu của đạo diễn Lạc vốn chỉ là một "bình hoa" có nhan sắc thôi mà? Việc huấn luyện chuyên biệt này... cốt truyện đâu có nhắc tới?

Cốt truyện không nhắc nhưng chị Lily thì có. 

Chị tự mình sắp xếp, bỏ tiền cao mời thầy giáo về dạy, thái độ rõ ràng như ban ngày... 

Cái lớp này, đừng nói là Ninh Khả Chi, ngay cả nguyên chủ ở đây cũng không thể không đi.

Dù sao thì hiện tại ngay cả vai chính thụ cũng trọng sinh rồi, cốt truyện có chút biến động là chuyện quá sức bình thường.

Giờ chỉ là học bổ túc thì vẫn còn tốt chán, chứ lỡ như cái "cánh bướm" nào đó vỗ một cái làm bộ điện ảnh này bay mất tiêu, thì Ninh Khả Chi mới gọi là khóc không ra nước mắt...

↑↑↑ Lúc đó chắc cậu phải cân nhắc đi theo con đường "fan cuồng" cực đoan mất.

Để đề phòng bị loại, Ninh Khả Chi không chỉ học ở thực tế mà còn tranh thủ học thêm trong không gian hệ thống. 

Cậu đã năm lần bảy lượt xác nhận với hệ thống rằng đây là nội dung bình thường của không gian luyện tập... Cậu thật sự đã bị ám ảnh bởi sự cố ở thế giới trước rồi.

Thế nhưng, việc "học thêm" này không phải là không có hậu quả... Ninh Khả Chi phải đối mặt với ánh mắt kiểu "mầm non tốt thế này sao giờ mới phát hiện?", "tiếc cho đứa nhỏ này quá", "vào giới giải trí đúng là lãng phí" của thầy Trương – một danh gia Kinh kịch. 

Cậu đã phải từ chối lần thứ năm lời mời tiếp tục đào sâu nghiên cứu lĩnh vực này từ phía thầy.

Ninh Khả Chi: "..."

Chẳng hiểu sao, đối với tình huống này, cậu luôn có một cảm giác quen thuộc đến chua xót lạ kỳ.

Cũng may tình trạng này không kéo dài bao lâu, dù sao cũng chỉ là học bù cấp tốc, Ninh Khả Chi sớm đã bị kéo đi thử vai.

Buổi học cuối cùng, cậu phải đón nhận biểu cảm đau lòng như đứt từng khúc ruột của thầy Trương, nhận mấy tấm vé VIP xem hát, rồi hứa hẹn năm lần bảy lượt nhất định sẽ đi xem, bấy giờ mới thoát ra khỏi cửa phòng học được.

Tưởng Nghiên đi bên cạnh nãy giờ vẫn im như thóc, mãi đến khi lên xe mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm: Cũng may đợt học bù này ngắn, nếu không anh thật sự lo có ngày thầy Trương sẽ lôi Khả Chi nhà mình đi học Kinh kịch chuyên nghiệp luôn mất...

Tưởng Nghiên cảm thấy mình cần phải nói rõ: Anh hoàn toàn không có ý kiến gì với việc "kế thừa điển tích, phát huy quốc túy". 

Nhưng nghệ thuật với kinh điển gì đó chẳng phải đều phải luyện từ nhỏ sao? Cái đó gọi là gì nhỉ... Công phu từ trong nôi? 

Khả Chi nhà mình giờ mới bắt đầu học thì chắc chắn là muộn rồi... Tóm lại là không thích hợp.

—— KHÔNG, THÍCH, HỢP!

Những lời tâm huyết từ tận đáy lòng này của Tưởng Nghiên mà để Trương Bình Huyền nghe thấy, chắc ông phải mắng cho một trận lôi đình.

—— Thế nào gọi là "không thích hợp"?! 

Một cậu thanh niên tử tế lại đi nhuộm tóc bạc trắng hếu kia, cái đó mới gọi là "thích hợp" chắc?!

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… "3 triệu tệ, không thêm một xu nào nữa!" Văn Tinh Lan nghiến răng đầy độc địa, "Cùng lắm thì cá ch·ết lưới rách."Đầu dây bên kia đáp ứng cực kỳ sảng khoái: "Ấy!""Văn ca đúng là người hào sảng, em cũng không thể làm đại ca của mình không thoải mái đúng không nào?! Ngài cứ yên tâm, chỉ cần tiền đến, cái lịch sử trò chuyện này đảm bảo xóa sạch sành sanh cho ngài, ai cũng không tìm ra được... Em đã hợp tác với ngài bao nhiêu lần rồi, uy tín của em mà Văn ca còn không tin sao?"—— Uy tín cái con khỉ! Gã đó nếu thực sự có lấy một mảy may danh dự thì đã không dẫn đến cơ sự ngày hôm nay!!Còn dám nói "hợp tác bao nhiêu lần rồi"? Rõ ràng là uy h**p!!!Văn Tinh Lan nghiến răng nghiến lợi chuyển tiền đi. Chỉ vài phút sau, bên kia gửi lại một đoạn video ngắn quay cảnh xóa lịch sử trò chuyện. Ai cũng biết, thứ này chẳng qua chỉ là làm màu cho đẹp mặt, phòng quân tử chứ không phòng được tiểu nhân.Mà cái gã bên kia... tính cái quái gì là "quân tử"!Văn Tinh Lan tin chắc đối phương tuyệt đối còn lưu trữ không chỉ một bản chụp màn hình dự phòng. Thật sự đến lúc dầu sôi lửa bỏng, gã đó chắc chắn có thể làm ra chuyện lôi kéo mọi người cùng ch·ết chùm! Thậm chí, gã còn trơ trẽn để lại một phương thức liên lạc mới ——【 Hành nghề cùng một giuộc cả thôi, thằng em này tuyệt đối tin cậy được. 】【 Văn ca có việc gì cứ tìm hắn là xong, báo tên em, đảm bảo giảm giá cho ngài. 】Văn Tinh Lan rốt cuộc không nhịn được nữa, hung hăng ném điện thoại đi.—— "Anh em" cái nỗi gì!!!Màn hình bị va đập vào nút nguồn bỗng sáng lên rồi tắt ngúm trong chốc lát. Chiếc điện thoại mới đổi hai ngày trước này đa phần vẫn để chế độ mặc định là màn hình chờ ngẫu nhiên. Và lần này, bức ảnh hiện ra trùng hợp thay lại là...—— Ninh, Khả, Chi!!Nghe thấy động tĩnh bên trong đã dứt, cậu trợ lý vừa định vào dọn dẹp đống đổ nát: !!!"Xin, xin lỗi Văn ca... tôi ra ngoài ngay đây!!!"Trợ lý suýt nữa bị biểu cảm trên mặt Văn Tinh Lan dọa cho phát khóc.... Cái công việc này nhất định không thể làm tiếp được nữa!!! Thà đền tiền vi phạm hợp đồng còn hơn! Anh đây đền không được chắc?!Ninh Khả Chi lúc này còn chưa biết mình đã vô tình bị người ta thù hằn đến mức đó. Cậu đang bị ép học bổ túc: học tập bộ môn nghệ thuật truyền thống của quốc gia —— Hát Bội (Kinh kịch).Dĩ nhiên không phải học thật. Hát xướng quan trọng nhất là luyện giọng, mà giọng hát thì cậu chẳng cần dùng đến. Đi học chủ yếu là để lấy cái thần thái... nâng cao hơn nữa thì là học ánh mắt...Việc này đương nhiên là để chuẩn bị cho nhân vật tiếp theo, chính xác là chuẩn bị cho đợt thử vai sắp tới.—— Đúng vậy, chính là bộ điện ảnh khiến nguyên chủ và Ảnh đế Cố "phim giả tình thật" trong cốt truyện gốc. Nhân vật của nguyên chủ trong phim quả thực là một đào hát.Nhưng mà... Ninh Khả Chi cảm thấy nếu ký ức của mình không nhầm, thì yêu cầu của đạo diễn Lạc vốn chỉ là một "bình hoa" có nhan sắc thôi mà? Việc huấn luyện chuyên biệt này... cốt truyện đâu có nhắc tới?Cốt truyện không nhắc nhưng chị Lily thì có. Chị tự mình sắp xếp, bỏ tiền cao mời thầy giáo về dạy, thái độ rõ ràng như ban ngày... Cái lớp này, đừng nói là Ninh Khả Chi, ngay cả nguyên chủ ở đây cũng không thể không đi.Dù sao thì hiện tại ngay cả vai chính thụ cũng trọng sinh rồi, cốt truyện có chút biến động là chuyện quá sức bình thường.Giờ chỉ là học bổ túc thì vẫn còn tốt chán, chứ lỡ như cái "cánh bướm" nào đó vỗ một cái làm bộ điện ảnh này bay mất tiêu, thì Ninh Khả Chi mới gọi là khóc không ra nước mắt...↑↑↑ Lúc đó chắc cậu phải cân nhắc đi theo con đường "fan cuồng" cực đoan mất.Để đề phòng bị loại, Ninh Khả Chi không chỉ học ở thực tế mà còn tranh thủ học thêm trong không gian hệ thống. Cậu đã năm lần bảy lượt xác nhận với hệ thống rằng đây là nội dung bình thường của không gian luyện tập... Cậu thật sự đã bị ám ảnh bởi sự cố ở thế giới trước rồi.Thế nhưng, việc "học thêm" này không phải là không có hậu quả... Ninh Khả Chi phải đối mặt với ánh mắt kiểu "mầm non tốt thế này sao giờ mới phát hiện?", "tiếc cho đứa nhỏ này quá", "vào giới giải trí đúng là lãng phí" của thầy Trương – một danh gia Kinh kịch. Cậu đã phải từ chối lần thứ năm lời mời tiếp tục đào sâu nghiên cứu lĩnh vực này từ phía thầy.Ninh Khả Chi: "..."Chẳng hiểu sao, đối với tình huống này, cậu luôn có một cảm giác quen thuộc đến chua xót lạ kỳ.Cũng may tình trạng này không kéo dài bao lâu, dù sao cũng chỉ là học bù cấp tốc, Ninh Khả Chi sớm đã bị kéo đi thử vai.Buổi học cuối cùng, cậu phải đón nhận biểu cảm đau lòng như đứt từng khúc ruột của thầy Trương, nhận mấy tấm vé VIP xem hát, rồi hứa hẹn năm lần bảy lượt nhất định sẽ đi xem, bấy giờ mới thoát ra khỏi cửa phòng học được.Tưởng Nghiên đi bên cạnh nãy giờ vẫn im như thóc, mãi đến khi lên xe mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm: Cũng may đợt học bù này ngắn, nếu không anh thật sự lo có ngày thầy Trương sẽ lôi Khả Chi nhà mình đi học Kinh kịch chuyên nghiệp luôn mất...Tưởng Nghiên cảm thấy mình cần phải nói rõ: Anh hoàn toàn không có ý kiến gì với việc "kế thừa điển tích, phát huy quốc túy". Nhưng nghệ thuật với kinh điển gì đó chẳng phải đều phải luyện từ nhỏ sao? Cái đó gọi là gì nhỉ... Công phu từ trong nôi? Khả Chi nhà mình giờ mới bắt đầu học thì chắc chắn là muộn rồi... Tóm lại là không thích hợp.—— KHÔNG, THÍCH, HỢP!Những lời tâm huyết từ tận đáy lòng này của Tưởng Nghiên mà để Trương Bình Huyền nghe thấy, chắc ông phải mắng cho một trận lôi đình.—— Thế nào gọi là "không thích hợp"?! Một cậu thanh niên tử tế lại đi nhuộm tóc bạc trắng hếu kia, cái đó mới gọi là "thích hợp" chắc?!

Chương 190