Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 208
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Dường như để bù đắp chi phí cho dàn diễn viên nam đều là những ngôi sao có lưu lượng lớn, nữ chính lại là một gương mặt mới. Đường Duyệt Duyệt là người của hệ thống điện ảnh chính quy. Vừa tốt nghiệp cô đã ký hợp đồng với văn phòng làm việc của Ảnh đế Cố, và bộ phim đầu tay chính là tác phẩm này. Nếu nói về độ may mắn, cô đại khái đang ở chế độ chơi game mức siêu dễ.Tuy nhiên, dù là dân chuyên nghiệp nhưng Đường Duyệt Duyệt vẫn chưa thực sự dấn thân vào giới giải trí phức tạp. Ở độ tuổi này, cô cũng có sở thích theo đuổi thần tượng. Dù lý trí biết rằng hầu hết hình tượng trên màn ảnh chỉ là diễn kịch, nhưng cảm xúc dâng trào vẫn khiến cô có chút ảo tưởng.Thế nhưng! Hiện tại!!Đừng nói là ảo tưởng... cô thực sự đang tận mắt chứng kiến "ngôi nhà" thần tượng của mình sụp đổ tan tành!!Đường Duyệt Duyệt mếu máo, nước mắt chực trào.Không được khóc!Sáng nay cô phải dặm hai lớp kem che khuyết điểm mới giấu được quầng thâm mắt vì cả đêm không ngủ do quá phấn khích!! Nếu giờ để nước mắt làm trôi đi, cô sẽ phát điên mất!!...Trái ngược hoàn toàn với tâm trạng của nữ chính là Ngu Nhiên đang đứng ngay phía sau.Cậu nhìn Ninh Khả Chi đang kéo hai cái vali lớn đi thẳng không ngoái đầu lại, rồi nhìn sang Văn Tinh Lan với nụ cười gượng gạo đến mức không thể cứng đờ hơn...Không hiểu sao, cậu lại thấy hơi buồn cười. Ngu Nhiên cúi đầu, cố nén khóe môi đang muốn cong lên... Tinh thần vốn đang căng thẳng bỗng chốc nhẹ nhõm đi rất nhiều.Thế giới này đã khác hẳn đời trước rồi.Bởi vì chuyện vừa xảy ra, ấn tượng của cả đoàn phim về Ninh Khả Chi đều không tốt lắm.Ngay cả đạo diễn cũng cảm thấy lấn cấn. Tối hôm đó ông không nhịn được mà gọi điện cho người bạn già: "Lão Lữ này, chuyện lúc trước ông nói..."Nhưng lời đến cửa miệng, ông lại thấy không ổn. Chính ông là người quyết định mời người ta tới, giờ lại nói ra những lời này thì có vẻ mình quá hẹp hòi.Đang định chuyển sang chủ đề khác, đạo diễn Lữ đã lên tiếng trước: "Nghe nói Tiểu Ninh đã vào đoàn phim của ông rồi à? Thế nào, cậu ấy có quen không?"Đạo diễn Thạch không ngờ người bạn mình ở tuổi này rồi mà còn quan tâm đến diễn viên trẻ như vậy, ông thấy hơi kỳ lạ nhưng cũng thấy ấm lòng. Có điều, lời này cũng gián tiếp xác nhận việc nam chính mới đến quả thực không dễ chiều.Ông vừa định tiếp lời thì đầu dây bên kia lại tiếp tục: "Tiểu Ninh dậy rất sớm, cái tuổi này mà sinh hoạt điều độ như thế là hiếm thấy lắm... Trước đây khi quay phim cho tôi, cậu ấy toàn ở nhà rồi đi đi về về, lần này nghe nói là ở khách sạn trực tiếp luôn? Ái chà~ tôi bảo này, ông sắp xếp phòng cho người ta phải chú ý một chút... cậu nhóc này không nói ra đâu, tôi phải hỏi qua người quản lý mới biết đấy... Cho phòng nào gần cầu thang bộ một chút, cậu ấy có thói quen tập thể dục buổi sáng, đi lại cho tiện... Bên cạnh tốt nhất là có cái sân hay gì đó, ông không thấy cậu ấy múa võ đâu, nhanh thoăn thoắt luôn, chắc chắn không phải ngày một ngày hai mà luyện được, phòng khách sạn không tiện, phải cho người ta chỗ tập... balabala..."Đạo diễn Thạch: "...?"???Cái câu "có quen không" của ông không phải là đang hỏi tôi sao?!Hơn hai mươi năm tình nghĩa anh em, chẳng lẽ không bằng một bộ phim?!Đạo diễn Thạch đang nghi ngờ nhân sinh thì nghe thấy đầu dây bên kia kêu lên vì mãi không thấy ông trả lời: "Alo? Alo?? Lão Thạch có nghe không đấy?!"Đạo diễn Thạch vô cảm, đáp lại một tiếng "Ừ" vô hồn.Đối phương dường như chẳng nhận ra thái độ của ông, nghe thấy tiếng đáp lại hăng hái nói tiếp."Lão Thạch, tôi nói thật với ông đấy, cậu nhóc này đúng là một kho báu...""...""Cậu ấy đóng cả phim của đạo diễn Lạc rồi, vốn tôi còn tưởng cậu ấy sẽ không thèm chạm vào mảng phim truyền hình nữa, không ngờ lại quay lại...""Không chỉ quay lại, mà còn nhận cả phim thần tượng cơ à?"Đạo diễn Thạch cảm thấy nghẹn họng, tiếp tục giữ bộ mặt không cảm xúc: Phim thần tượng thì sao? Phim thần tượng đắc tội gì ông à?! ... Phi! Đóng phim truyền hình mà còn phân biệt cao thấp sao? Nói cứ như ông chưa từng quay phim truyền hình vậy!!"Vì chúng ta là chỗ thân tình nên tôi mới nhắc, hãy đối xử tốt với cậu ấy một chút...""Kết thêm thiện duyên, để lại chút tình nghĩa... Đến lúc người ta quay phim...""..."Đạo diễn Thạch khi gác điện thoại thì mặt đã cứng đờ, không thể làm ra bất kỳ biểu cảm nào khác.Ông lặng lẽ nhìn chằm chằm vào danh bạ điện thoại suốt năm phút đồng hồ. Ông đang phân vân không biết có nên nhắn tin ẩn danh nhắc nhở vợ lão Lữ hay không...Một người đàn ông có khả năng ngoại tình tư tưởng cao thế này, không có người quản lý, sớm muộn gì cũng làm ra chuyện điên rồ.
Dường như để bù đắp chi phí cho dàn diễn viên nam đều là những ngôi sao có lưu lượng lớn, nữ chính lại là một gương mặt mới.
Đường Duyệt Duyệt là người của hệ thống điện ảnh chính quy.
Vừa tốt nghiệp cô đã ký hợp đồng với văn phòng làm việc của Ảnh đế Cố, và bộ phim đầu tay chính là tác phẩm này.
Nếu nói về độ may mắn, cô đại khái đang ở chế độ chơi game mức siêu dễ.
Tuy nhiên, dù là dân chuyên nghiệp nhưng Đường Duyệt Duyệt vẫn chưa thực sự dấn thân vào giới giải trí phức tạp.
Ở độ tuổi này, cô cũng có sở thích theo đuổi thần tượng.
Dù lý trí biết rằng hầu hết hình tượng trên màn ảnh chỉ là diễn kịch, nhưng cảm xúc dâng trào vẫn khiến cô có chút ảo tưởng.
Thế nhưng! Hiện tại!!
Đừng nói là ảo tưởng... cô thực sự đang tận mắt chứng kiến "ngôi nhà" thần tượng của mình sụp đổ tan tành!!
Đường Duyệt Duyệt mếu máo, nước mắt chực trào.
Không được khóc!
Sáng nay cô phải dặm hai lớp kem che khuyết điểm mới giấu được quầng thâm mắt vì cả đêm không ngủ do quá phấn khích!!
Nếu giờ để nước mắt làm trôi đi, cô sẽ phát điên mất!!
...
Trái ngược hoàn toàn với tâm trạng của nữ chính là Ngu Nhiên đang đứng ngay phía sau.
Cậu nhìn Ninh Khả Chi đang kéo hai cái vali lớn đi thẳng không ngoái đầu lại, rồi nhìn sang Văn Tinh Lan với nụ cười gượng gạo đến mức không thể cứng đờ hơn...
Không hiểu sao, cậu lại thấy hơi buồn cười.
Ngu Nhiên cúi đầu, cố nén khóe môi đang muốn cong lên... Tinh thần vốn đang căng thẳng bỗng chốc nhẹ nhõm đi rất nhiều.
Thế giới này đã khác hẳn đời trước rồi.
Bởi vì chuyện vừa xảy ra, ấn tượng của cả đoàn phim về Ninh Khả Chi đều không tốt lắm.
Ngay cả đạo diễn cũng cảm thấy lấn cấn.
Tối hôm đó ông không nhịn được mà gọi điện cho người bạn già: "Lão Lữ này, chuyện lúc trước ông nói..."
Nhưng lời đến cửa miệng, ông lại thấy không ổn.
Chính ông là người quyết định mời người ta tới, giờ lại nói ra những lời này thì có vẻ mình quá hẹp hòi.
Đang định chuyển sang chủ đề khác, đạo diễn Lữ đã lên tiếng trước:
"Nghe nói Tiểu Ninh đã vào đoàn phim của ông rồi à? Thế nào, cậu ấy có quen không?"
Đạo diễn Thạch không ngờ người bạn mình ở tuổi này rồi mà còn quan tâm đến diễn viên trẻ như vậy, ông thấy hơi kỳ lạ nhưng cũng thấy ấm lòng.
Có điều, lời này cũng gián tiếp xác nhận việc nam chính mới đến quả thực không dễ chiều.
Ông vừa định tiếp lời thì đầu dây bên kia lại tiếp tục:
"Tiểu Ninh dậy rất sớm, cái tuổi này mà sinh hoạt điều độ như thế là hiếm thấy lắm...
Trước đây khi quay phim cho tôi, cậu ấy toàn ở nhà rồi đi đi về về, lần này nghe nói là ở khách sạn trực tiếp luôn?
Ái chà~ tôi bảo này, ông sắp xếp phòng cho người ta phải chú ý một chút... cậu nhóc này không nói ra đâu, tôi phải hỏi qua người quản lý mới biết đấy...
Cho phòng nào gần cầu thang bộ một chút, cậu ấy có thói quen tập thể dục buổi sáng, đi lại cho tiện...
Bên cạnh tốt nhất là có cái sân hay gì đó, ông không thấy cậu ấy múa võ đâu, nhanh thoăn thoắt luôn, chắc chắn không phải ngày một ngày hai mà luyện được, phòng khách sạn không tiện, phải cho người ta chỗ tập... balabala..."
Đạo diễn Thạch: "...?"
???
Cái câu "có quen không" của ông không phải là đang hỏi tôi sao?!
Hơn hai mươi năm tình nghĩa anh em, chẳng lẽ không bằng một bộ phim?!
Đạo diễn Thạch đang nghi ngờ nhân sinh thì nghe thấy đầu dây bên kia kêu lên vì mãi không thấy ông trả lời:
"Alo? Alo?? Lão Thạch có nghe không đấy?!"
Đạo diễn Thạch vô cảm, đáp lại một tiếng "Ừ" vô hồn.
Đối phương dường như chẳng nhận ra thái độ của ông, nghe thấy tiếng đáp lại hăng hái nói tiếp.
"Lão Thạch, tôi nói thật với ông đấy, cậu nhóc này đúng là một kho báu..."
"..."
"Cậu ấy đóng cả phim của đạo diễn Lạc rồi, vốn tôi còn tưởng cậu ấy sẽ không thèm chạm vào mảng phim truyền hình nữa, không ngờ lại quay lại..."
"Không chỉ quay lại, mà còn nhận cả phim thần tượng cơ à?"
Đạo diễn Thạch cảm thấy nghẹn họng, tiếp tục giữ bộ mặt không cảm xúc: Phim thần tượng thì sao?
Phim thần tượng đắc tội gì ông à?! ... Phi!
Đóng phim truyền hình mà còn phân biệt cao thấp sao?
Nói cứ như ông chưa từng quay phim truyền hình vậy!!
"Vì chúng ta là chỗ thân tình nên tôi mới nhắc, hãy đối xử tốt với cậu ấy một chút..."
"Kết thêm thiện duyên, để lại chút tình nghĩa... Đến lúc người ta quay phim..."
"..."
Đạo diễn Thạch khi gác điện thoại thì mặt đã cứng đờ, không thể làm ra bất kỳ biểu cảm nào khác.
Ông lặng lẽ nhìn chằm chằm vào danh bạ điện thoại suốt năm phút đồng hồ.
Ông đang phân vân không biết có nên nhắn tin ẩn danh nhắc nhở vợ lão Lữ hay không...
Một người đàn ông có khả năng ngoại tình tư tưởng cao thế này, không có người quản lý, sớm muộn gì cũng làm ra chuyện điên rồ.
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Dường như để bù đắp chi phí cho dàn diễn viên nam đều là những ngôi sao có lưu lượng lớn, nữ chính lại là một gương mặt mới. Đường Duyệt Duyệt là người của hệ thống điện ảnh chính quy. Vừa tốt nghiệp cô đã ký hợp đồng với văn phòng làm việc của Ảnh đế Cố, và bộ phim đầu tay chính là tác phẩm này. Nếu nói về độ may mắn, cô đại khái đang ở chế độ chơi game mức siêu dễ.Tuy nhiên, dù là dân chuyên nghiệp nhưng Đường Duyệt Duyệt vẫn chưa thực sự dấn thân vào giới giải trí phức tạp. Ở độ tuổi này, cô cũng có sở thích theo đuổi thần tượng. Dù lý trí biết rằng hầu hết hình tượng trên màn ảnh chỉ là diễn kịch, nhưng cảm xúc dâng trào vẫn khiến cô có chút ảo tưởng.Thế nhưng! Hiện tại!!Đừng nói là ảo tưởng... cô thực sự đang tận mắt chứng kiến "ngôi nhà" thần tượng của mình sụp đổ tan tành!!Đường Duyệt Duyệt mếu máo, nước mắt chực trào.Không được khóc!Sáng nay cô phải dặm hai lớp kem che khuyết điểm mới giấu được quầng thâm mắt vì cả đêm không ngủ do quá phấn khích!! Nếu giờ để nước mắt làm trôi đi, cô sẽ phát điên mất!!...Trái ngược hoàn toàn với tâm trạng của nữ chính là Ngu Nhiên đang đứng ngay phía sau.Cậu nhìn Ninh Khả Chi đang kéo hai cái vali lớn đi thẳng không ngoái đầu lại, rồi nhìn sang Văn Tinh Lan với nụ cười gượng gạo đến mức không thể cứng đờ hơn...Không hiểu sao, cậu lại thấy hơi buồn cười. Ngu Nhiên cúi đầu, cố nén khóe môi đang muốn cong lên... Tinh thần vốn đang căng thẳng bỗng chốc nhẹ nhõm đi rất nhiều.Thế giới này đã khác hẳn đời trước rồi.Bởi vì chuyện vừa xảy ra, ấn tượng của cả đoàn phim về Ninh Khả Chi đều không tốt lắm.Ngay cả đạo diễn cũng cảm thấy lấn cấn. Tối hôm đó ông không nhịn được mà gọi điện cho người bạn già: "Lão Lữ này, chuyện lúc trước ông nói..."Nhưng lời đến cửa miệng, ông lại thấy không ổn. Chính ông là người quyết định mời người ta tới, giờ lại nói ra những lời này thì có vẻ mình quá hẹp hòi.Đang định chuyển sang chủ đề khác, đạo diễn Lữ đã lên tiếng trước: "Nghe nói Tiểu Ninh đã vào đoàn phim của ông rồi à? Thế nào, cậu ấy có quen không?"Đạo diễn Thạch không ngờ người bạn mình ở tuổi này rồi mà còn quan tâm đến diễn viên trẻ như vậy, ông thấy hơi kỳ lạ nhưng cũng thấy ấm lòng. Có điều, lời này cũng gián tiếp xác nhận việc nam chính mới đến quả thực không dễ chiều.Ông vừa định tiếp lời thì đầu dây bên kia lại tiếp tục: "Tiểu Ninh dậy rất sớm, cái tuổi này mà sinh hoạt điều độ như thế là hiếm thấy lắm... Trước đây khi quay phim cho tôi, cậu ấy toàn ở nhà rồi đi đi về về, lần này nghe nói là ở khách sạn trực tiếp luôn? Ái chà~ tôi bảo này, ông sắp xếp phòng cho người ta phải chú ý một chút... cậu nhóc này không nói ra đâu, tôi phải hỏi qua người quản lý mới biết đấy... Cho phòng nào gần cầu thang bộ một chút, cậu ấy có thói quen tập thể dục buổi sáng, đi lại cho tiện... Bên cạnh tốt nhất là có cái sân hay gì đó, ông không thấy cậu ấy múa võ đâu, nhanh thoăn thoắt luôn, chắc chắn không phải ngày một ngày hai mà luyện được, phòng khách sạn không tiện, phải cho người ta chỗ tập... balabala..."Đạo diễn Thạch: "...?"???Cái câu "có quen không" của ông không phải là đang hỏi tôi sao?!Hơn hai mươi năm tình nghĩa anh em, chẳng lẽ không bằng một bộ phim?!Đạo diễn Thạch đang nghi ngờ nhân sinh thì nghe thấy đầu dây bên kia kêu lên vì mãi không thấy ông trả lời: "Alo? Alo?? Lão Thạch có nghe không đấy?!"Đạo diễn Thạch vô cảm, đáp lại một tiếng "Ừ" vô hồn.Đối phương dường như chẳng nhận ra thái độ của ông, nghe thấy tiếng đáp lại hăng hái nói tiếp."Lão Thạch, tôi nói thật với ông đấy, cậu nhóc này đúng là một kho báu...""...""Cậu ấy đóng cả phim của đạo diễn Lạc rồi, vốn tôi còn tưởng cậu ấy sẽ không thèm chạm vào mảng phim truyền hình nữa, không ngờ lại quay lại...""Không chỉ quay lại, mà còn nhận cả phim thần tượng cơ à?"Đạo diễn Thạch cảm thấy nghẹn họng, tiếp tục giữ bộ mặt không cảm xúc: Phim thần tượng thì sao? Phim thần tượng đắc tội gì ông à?! ... Phi! Đóng phim truyền hình mà còn phân biệt cao thấp sao? Nói cứ như ông chưa từng quay phim truyền hình vậy!!"Vì chúng ta là chỗ thân tình nên tôi mới nhắc, hãy đối xử tốt với cậu ấy một chút...""Kết thêm thiện duyên, để lại chút tình nghĩa... Đến lúc người ta quay phim...""..."Đạo diễn Thạch khi gác điện thoại thì mặt đã cứng đờ, không thể làm ra bất kỳ biểu cảm nào khác.Ông lặng lẽ nhìn chằm chằm vào danh bạ điện thoại suốt năm phút đồng hồ. Ông đang phân vân không biết có nên nhắn tin ẩn danh nhắc nhở vợ lão Lữ hay không...Một người đàn ông có khả năng ngoại tình tư tưởng cao thế này, không có người quản lý, sớm muộn gì cũng làm ra chuyện điên rồ.