Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 231
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Vưu Hiểu Huy trước mặt anh họ mình vốn chẳng bao giờ giữ kẽ cái gọi là "hình tượng thần tượng ngầu lòi", cậu ta định mở miệng an ủi, kết quả vì nói quá nhanh mà suýt nữa cắn phải đầu lưỡi.Ninh Khả Chi nhịn không được bật cười: "Không sao mà... Nếu thực sự không tìm được việc, biết đâu anh họ của em lại lấn sân vào giới giải trí, rinh cái giải Ảnh đế về chơi thì sao?"Kết quả là câu nói này không nhận được hồi âm nào suốt nửa ngày.Ninh Khả Chi vừa ngẩng mắt lên liền thấy Vưu Hiểu Huy đang mang vẻ mặt nghiêm túc quan sát mình vài giây, ngay sau đó cậu ta bật dậy chạy biến ra ngoài, vì vội quá còn đâm sầm đầu vào khung cửa một cái "binh".Ninh Khả Chi: "...?"Cái thằng em ngốc này lại cao thêm rồi à?Ninh Khả Chi còn đang thắc mắc về chiều cao của cậu em họ, thì đã nghe thấy từ bên ngoài một giọng nói quen thuộc đầy nôn nóng: "Bác sĩ! Bác sĩ mau lại xem hộ em với!! Anh trai em, đầu anh ấy dường như bị hỏng rồi!!"Ninh Khả Chi: "...""............?!"#Em họ ruột##Bình tĩnh# #Không được đánh, không được đánh#Sau khi đè đầu thằng em lại để xin lỗi vị bác sĩ đang đi kiểm tra phòng mà bị kéo xềnh xệch qua đây, Ninh Khả Chi còn phải hứng chịu thêm một loạt "đòn tấn công" kế tiếp kiểu như: "Ca, vừa nãy anh nói nghiêm túc quá, em suýt thì tin thật đấy", "Lần sau có đùa thì báo trước một tiếng nhé","Em còn tưởng anh định làm thật cơ chứ"...Ninh Khả Chi: "..."#Dần dần mất đi biểu cảm.jpg#Em có biết không? Chỉ cần một đao này của anh hạ xuống, mạng em có khi không còn đâu.Nếu không phải đây là em họ ruột...#Nghiến răng nghiến lợi.jpg#Vì sự an toàn tính mạng của em họ, Ninh Khả Chi - người đang có bàn tay phải bắt đầu rục rịch không kềm chế được - đã lựa chọn... giả vờ ngủ.Tiếng lải nhải "vẫn còn sợ hãi" bên tai cuối cùng cũng nhỏ dần rồi tắt hẳn....Được yên tĩnh, Ninh Khả Chi thực sự bắt đầu thấy buồn ngủ. Ngay lúc nửa tỉnh nửa mơ, hắn bỗng nghe thấy trong đầu vang lên một tiếng [đinh ], một âm thanh thông báo vô cùng quen thuộc. Ninh Khả Chi không thấy lạ, vì trước khi hoàn thành nhiệm vụ và được đưa về thế giới gốc, hệ thống đã tiết lộ trước thông tin liên quan, hắn coi như đã chuẩn bị sẵn tâm lý.Quả nhiên, đi kèm với âm thanh đó là một bản [Hiệp \ ước \ thuê \ chính \ thức \ của \ Cục \ Quản \ Lý \ Thời \ Không].Ninh Khả Chi thuần thục để lại dấu vết tinh thần lên đó, cảm xúc bỗng trở nên vi diệu: Công việc khi còn sống còn chưa xong, mà đã giải quyết xong xuôi "hậu sự" sau khi chết rồi......Quả nhiên là có gì đó sai sai đúng không?Ninh Khả Chi còn đang mải suy nghĩ, thì ngay sau đó là một đoạn tin nhắn thoại dài dằng dặc của hệ thống. Vốn dĩ là giọng điện tử khô khan, nay lại đầy truyền cảm kể lể nỗi nhớ nhung với ký chủ...Ninh Khả Chi: "..."#Đột nhiên thấy mấy cái video 'tổng tài dầu mỡ' trên mạng vẫn còn nhẹ chán##Mẫu tính cách mới của hệ thống lần này đáng sợ thế sao?!!##Đột nhiên thấy thương xót cho ký chủ đời tiếp theo của nó quá#Ninh Khả Chi vừa nghĩ vậy, lại nghe thấy câu cuối cùng của tin nhắn [Ký \ chủ!! \ Tôi \ đã \ có \ mã \ số \ hệ \ thống \ chính \ thức \ rồi, \ 6878 \ 6*** \ ***5 \ 7868. \ Tôi \ đã \ nộp \ đơn \ rồi, \ đợi \ sau \ khi \ cậu \ nhậm \ chức, \ chúng \ ta \ có \ thể \ chính \ thức \ trói \ định \ với \ nhau \ tiếp \ nhé!!]#Hóa ra trò hề lại chính là bản thân mình [doge]##Đột nhiên sợ hãi.jpg#Ninh Khả Chi đột nhiên cảm thấy bản thân mình vẫn nên cố gắng sống lâu một chút...Không phải hắn có ý kiến gì với hệ thống. Hệ thống là một hệ thống tốt......Nhưng mà, liệu có thể... đợi đến khi nó đổi cái mẫu tính cách này đi rồi mới... liên kết lại không?TOÀN VĂN HOÀN
Vưu Hiểu Huy trước mặt anh họ mình vốn chẳng bao giờ giữ kẽ cái gọi là "hình tượng thần tượng ngầu lòi", cậu ta định mở miệng an ủi, kết quả vì nói quá nhanh mà suýt nữa cắn phải đầu lưỡi.
Ninh Khả Chi nhịn không được bật cười:
"Không sao mà... Nếu thực sự không tìm được việc, biết đâu anh họ của em lại lấn sân vào giới giải trí, rinh cái giải Ảnh đế về chơi thì sao?"
Kết quả là câu nói này không nhận được hồi âm nào suốt nửa ngày.
Ninh Khả Chi vừa ngẩng mắt lên liền thấy Vưu Hiểu Huy đang mang vẻ mặt nghiêm túc quan sát mình vài giây, ngay sau đó cậu ta bật dậy chạy biến ra ngoài, vì vội quá còn đâm sầm đầu vào khung cửa một cái "binh".
Ninh Khả Chi: "...?"
Cái thằng em ngốc này lại cao thêm rồi à?
Ninh Khả Chi còn đang thắc mắc về chiều cao của cậu em họ, thì đã nghe thấy từ bên ngoài một giọng nói quen thuộc đầy nôn nóng:
"Bác sĩ! Bác sĩ mau lại xem hộ em với!! Anh trai em, đầu anh ấy dường như bị hỏng rồi!!"
Ninh Khả Chi: "..."
"............?!"
#Em họ ruột#
#Bình tĩnh#
#Không được đánh, không được đánh#
Sau khi đè đầu thằng em lại để xin lỗi vị bác sĩ đang đi kiểm tra phòng mà bị kéo xềnh xệch qua đây, Ninh Khả Chi còn phải hứng chịu thêm một loạt "đòn tấn công" kế tiếp kiểu như:
"Ca, vừa nãy anh nói nghiêm túc quá, em suýt thì tin thật đấy",
"Lần sau có đùa thì báo trước một tiếng nhé",
"Em còn tưởng anh định làm thật cơ chứ"...
Ninh Khả Chi: "..."
#Dần dần mất đi biểu cảm.jpg#
Em có biết không?
Chỉ cần một đao này của anh hạ xuống, mạng em có khi không còn đâu.
Nếu không phải đây là em họ ruột...
#Nghiến răng nghiến lợi.jpg#
Vì sự an toàn tính mạng của em họ, Ninh Khả Chi - người đang có bàn tay phải bắt đầu rục rịch không kềm chế được - đã lựa chọn... giả vờ ngủ.
Tiếng lải nhải "vẫn còn sợ hãi" bên tai cuối cùng cũng nhỏ dần rồi tắt hẳn.
...
Được yên tĩnh, Ninh Khả Chi thực sự bắt đầu thấy buồn ngủ.
Ngay lúc nửa tỉnh nửa mơ, hắn bỗng nghe thấy trong đầu vang lên một tiếng [đinh ], một âm thanh thông báo vô cùng quen thuộc.
Ninh Khả Chi không thấy lạ, vì trước khi hoàn thành nhiệm vụ và được đưa về thế giới gốc, hệ thống đã tiết lộ trước thông tin liên quan, hắn coi như đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Quả nhiên, đi kèm với âm thanh đó là một bản [Hiệp \ ước \ thuê \ chính \ thức \ của \ Cục \ Quản \ Lý \ Thời \ Không].
Ninh Khả Chi thuần thục để lại dấu vết tinh thần lên đó, cảm xúc bỗng trở nên vi diệu:
Công việc khi còn sống còn chưa xong, mà đã giải quyết xong xuôi "hậu sự" sau khi chết rồi...
...Quả nhiên là có gì đó sai sai đúng không?
Ninh Khả Chi còn đang mải suy nghĩ, thì ngay sau đó là một đoạn tin nhắn thoại dài dằng dặc của hệ thống.
Vốn dĩ là giọng điện tử khô khan, nay lại đầy truyền cảm kể lể nỗi nhớ nhung với ký chủ...
Ninh Khả Chi: "..."
#Đột nhiên thấy mấy cái video 'tổng tài dầu mỡ' trên mạng vẫn còn nhẹ chán#
#Mẫu tính cách mới của hệ thống lần này đáng sợ thế sao?!!#
#Đột nhiên thấy thương xót cho ký chủ đời tiếp theo của nó quá#
Ninh Khả Chi vừa nghĩ vậy, lại nghe thấy câu cuối cùng của tin nhắn
[Ký \ chủ!! \ Tôi \ đã \ có \ mã \ số \ hệ \ thống \ chính \ thức \ rồi, \ 6878 \ 6*** \ ***5 \ 7868. \ Tôi \ đã \ nộp \ đơn \ rồi, \ đợi \ sau \ khi \ cậu \ nhậm \ chức, \ chúng \ ta \ có \ thể \ chính \ thức \ trói \ định \ với \ nhau \ tiếp \ nhé!!]
#Hóa ra trò hề lại chính là bản thân mình [doge]#
#Đột nhiên sợ hãi.jpg#
Ninh Khả Chi đột nhiên cảm thấy bản thân mình vẫn nên cố gắng sống lâu một chút...
Không phải hắn có ý kiến gì với hệ thống. Hệ thống là một hệ thống tốt...
...Nhưng mà, liệu có thể... đợi đến khi nó đổi cái mẫu tính cách này đi rồi mới... liên kết lại không?
TOÀN VĂN HOÀN
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Vưu Hiểu Huy trước mặt anh họ mình vốn chẳng bao giờ giữ kẽ cái gọi là "hình tượng thần tượng ngầu lòi", cậu ta định mở miệng an ủi, kết quả vì nói quá nhanh mà suýt nữa cắn phải đầu lưỡi.Ninh Khả Chi nhịn không được bật cười: "Không sao mà... Nếu thực sự không tìm được việc, biết đâu anh họ của em lại lấn sân vào giới giải trí, rinh cái giải Ảnh đế về chơi thì sao?"Kết quả là câu nói này không nhận được hồi âm nào suốt nửa ngày.Ninh Khả Chi vừa ngẩng mắt lên liền thấy Vưu Hiểu Huy đang mang vẻ mặt nghiêm túc quan sát mình vài giây, ngay sau đó cậu ta bật dậy chạy biến ra ngoài, vì vội quá còn đâm sầm đầu vào khung cửa một cái "binh".Ninh Khả Chi: "...?"Cái thằng em ngốc này lại cao thêm rồi à?Ninh Khả Chi còn đang thắc mắc về chiều cao của cậu em họ, thì đã nghe thấy từ bên ngoài một giọng nói quen thuộc đầy nôn nóng: "Bác sĩ! Bác sĩ mau lại xem hộ em với!! Anh trai em, đầu anh ấy dường như bị hỏng rồi!!"Ninh Khả Chi: "...""............?!"#Em họ ruột##Bình tĩnh# #Không được đánh, không được đánh#Sau khi đè đầu thằng em lại để xin lỗi vị bác sĩ đang đi kiểm tra phòng mà bị kéo xềnh xệch qua đây, Ninh Khả Chi còn phải hứng chịu thêm một loạt "đòn tấn công" kế tiếp kiểu như: "Ca, vừa nãy anh nói nghiêm túc quá, em suýt thì tin thật đấy", "Lần sau có đùa thì báo trước một tiếng nhé","Em còn tưởng anh định làm thật cơ chứ"...Ninh Khả Chi: "..."#Dần dần mất đi biểu cảm.jpg#Em có biết không? Chỉ cần một đao này của anh hạ xuống, mạng em có khi không còn đâu.Nếu không phải đây là em họ ruột...#Nghiến răng nghiến lợi.jpg#Vì sự an toàn tính mạng của em họ, Ninh Khả Chi - người đang có bàn tay phải bắt đầu rục rịch không kềm chế được - đã lựa chọn... giả vờ ngủ.Tiếng lải nhải "vẫn còn sợ hãi" bên tai cuối cùng cũng nhỏ dần rồi tắt hẳn....Được yên tĩnh, Ninh Khả Chi thực sự bắt đầu thấy buồn ngủ. Ngay lúc nửa tỉnh nửa mơ, hắn bỗng nghe thấy trong đầu vang lên một tiếng [đinh ], một âm thanh thông báo vô cùng quen thuộc. Ninh Khả Chi không thấy lạ, vì trước khi hoàn thành nhiệm vụ và được đưa về thế giới gốc, hệ thống đã tiết lộ trước thông tin liên quan, hắn coi như đã chuẩn bị sẵn tâm lý.Quả nhiên, đi kèm với âm thanh đó là một bản [Hiệp \ ước \ thuê \ chính \ thức \ của \ Cục \ Quản \ Lý \ Thời \ Không].Ninh Khả Chi thuần thục để lại dấu vết tinh thần lên đó, cảm xúc bỗng trở nên vi diệu: Công việc khi còn sống còn chưa xong, mà đã giải quyết xong xuôi "hậu sự" sau khi chết rồi......Quả nhiên là có gì đó sai sai đúng không?Ninh Khả Chi còn đang mải suy nghĩ, thì ngay sau đó là một đoạn tin nhắn thoại dài dằng dặc của hệ thống. Vốn dĩ là giọng điện tử khô khan, nay lại đầy truyền cảm kể lể nỗi nhớ nhung với ký chủ...Ninh Khả Chi: "..."#Đột nhiên thấy mấy cái video 'tổng tài dầu mỡ' trên mạng vẫn còn nhẹ chán##Mẫu tính cách mới của hệ thống lần này đáng sợ thế sao?!!##Đột nhiên thấy thương xót cho ký chủ đời tiếp theo của nó quá#Ninh Khả Chi vừa nghĩ vậy, lại nghe thấy câu cuối cùng của tin nhắn [Ký \ chủ!! \ Tôi \ đã \ có \ mã \ số \ hệ \ thống \ chính \ thức \ rồi, \ 6878 \ 6*** \ ***5 \ 7868. \ Tôi \ đã \ nộp \ đơn \ rồi, \ đợi \ sau \ khi \ cậu \ nhậm \ chức, \ chúng \ ta \ có \ thể \ chính \ thức \ trói \ định \ với \ nhau \ tiếp \ nhé!!]#Hóa ra trò hề lại chính là bản thân mình [doge]##Đột nhiên sợ hãi.jpg#Ninh Khả Chi đột nhiên cảm thấy bản thân mình vẫn nên cố gắng sống lâu một chút...Không phải hắn có ý kiến gì với hệ thống. Hệ thống là một hệ thống tốt......Nhưng mà, liệu có thể... đợi đến khi nó đổi cái mẫu tính cách này đi rồi mới... liên kết lại không?TOÀN VĂN HOÀN