Tác giả:

Sau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không…

Chương 171

Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết NêTác giả: Tuyết NêTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không… Đoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.—Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nĐoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.—Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.Đoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.—Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.Đoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.—Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.Đoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.—Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.Đoạn Dịch Hành quá lớn gan rồi! Vẫn còn đang trong sân của ông cụ đấy.Lâm Hi nghiêng đầu né tránh nụ hôn của anh, nhưng Đoạn Dịch Hành không cho cô bất kỳ cơ hội vùng vẫy nào.Lý trí của anh hoàn toàn sụp đổ ngay khoảnh khắc hôn lên môi cô, mọi xúc cảm ngưng tụ nơi bốn cánh môi đang nghiền ép.Lâm Hi cảm thấy mọi cơ quan trong cơ thể đều đang cần oxy, liều mạng hít lấy mà vẫn thấy không đủ.Lòng bàn tay Đoạn Dịch Hành giữ chặt sau gáy cô, đầu ngón tay cái v**t v* mập mờ sau vành tai cô. Như bị điện giật, cả người Lâm Hi tê dại, hoàn toàn không phải đối thủ của anh.Trái tim từng vì anh mà rung động hết lần này đến lần khác gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, khi Đoạn Dịch Hành cạy mở hàm răng cô, m*t lấy sự mềm mại đó, Lâm Hi hoàn toàn mất hết sức lực.Tay cô vô thức bám lên vai Đoạn Dịch Hành, đầu ngón tay run rẩy càng bám càng chặt.Đoạn Dịch Hành vòng tay ôm lấy eo cô, để cơ thể hai người dán chặt vào nhau, cảm nhận sự ngọt ngào và điên cuồng đã lâu không gặp.Lý trí của Lâm Hi cũng đang từng chút từng chút sụp đổ, giữa kháng cự và đáp lại, nước mắt cô đã nói cho cô biết trước: Cô nhớ người này.Ngày nhớ đêm mong, chưa từng ngừng lại.Đoạn Dịch Hành nếm được vị mặn của nước mắt, động tác trở nên dịu dàng hơn.Lâm Hi đột ngột tỉnh táo, đẩy mạnh anh ra, nước mắt hòa lẫn với giọng nói khàn khàn trách móc: “Anh điên thật rồi!”

Đoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.

Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”

Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.

Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”

Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.

Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”

Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.

Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.

Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.

Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.

Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Đoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.

Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”

Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.

Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”

Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.

Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”

Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.

Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.

Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.

Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.

Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.

Đoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.

Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”

Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.

Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”

Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.

Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”

Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.

Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.

Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.

Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.

Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.

Đoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.

Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”

Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.

Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”

Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.

Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”

Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.

Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.

Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.

Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.

Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.

Đoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.

Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”

Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.

Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”

Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.

Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”

Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.

Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.

Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.

Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.

Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.

Đoạn Dịch Hành quá lớn gan rồi! Vẫn còn đang trong sân của ông cụ đấy.

Lâm Hi nghiêng đầu né tránh nụ hôn của anh, nhưng Đoạn Dịch Hành không cho cô bất kỳ cơ hội vùng vẫy nào.

Lý trí của anh hoàn toàn sụp đổ ngay khoảnh khắc hôn lên môi cô, mọi xúc cảm ngưng tụ nơi bốn cánh môi đang nghiền ép.

Lâm Hi cảm thấy mọi cơ quan trong cơ thể đều đang cần oxy, liều mạng hít lấy mà vẫn thấy không đủ.

Lòng bàn tay Đoạn Dịch Hành giữ chặt sau gáy cô, đầu ngón tay cái v**t v* mập mờ sau vành tai cô. Như bị điện giật, cả người Lâm Hi tê dại, hoàn toàn không phải đối thủ của anh.

Trái tim từng vì anh mà rung động hết lần này đến lần khác gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, khi Đoạn Dịch Hành cạy mở hàm răng cô, m*t lấy sự mềm mại đó, Lâm Hi hoàn toàn mất hết sức lực.

Tay cô vô thức bám lên vai Đoạn Dịch Hành, đầu ngón tay run rẩy càng bám càng chặt.

Đoạn Dịch Hành vòng tay ôm lấy eo cô, để cơ thể hai người dán chặt vào nhau, cảm nhận sự ngọt ngào và điên cuồng đã lâu không gặp.

Lý trí của Lâm Hi cũng đang từng chút từng chút sụp đổ, giữa kháng cự và đáp lại, nước mắt cô đã nói cho cô biết trước: Cô nhớ người này.

Ngày nhớ đêm mong, chưa từng ngừng lại.

Đoạn Dịch Hành nếm được vị mặn của nước mắt, động tác trở nên dịu dàng hơn.

Lâm Hi đột ngột tỉnh táo, đẩy mạnh anh ra, nước mắt hòa lẫn với giọng nói khàn khàn trách móc: “Anh điên thật rồi!”

Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết NêTác giả: Tuyết NêTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không… Đoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.—Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nĐoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.—Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.Đoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.—Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.Đoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.—Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.Đoạn Minh Hiên không có lấy một tia thiện cảm với Trần Lượng Di, ánh mắt nhìn cô ta chẳng khác gì nhìn rác rưởi.Trần Lượng Di coi như không thấy, sau khi xuống xe, ra vẻ ân cần hỏi: “Anh muốn đi đâu, để tôi đưa anh đi?”Đoạn Minh Hiên cau mày bảo cô ta cút.Trần Lượng Di nắm chặt nắm đấm, cố nhịn, đổi cách nói với Đoạn Minh Hiên: “Lâm Hi nhìn thì yếu đuối, thực ra trong xương cốt rất bướng bỉnh. Anh như thế này thì vĩnh viễn cũng không thể kéo cô ấy quay lại đâu.”Bước chân Đoạn Minh Hiên khựng lại.Trần Lượng Di đuổi theo, nói: “Anh Đoạn, để tôi đưa anh về nhé?”Đoạn Minh Hiên đổi hướng, bước lên ghế phụ xe cô ta.—Giai đoạn đầu của dự án GKD đã kết thúc, mất trọn vẹn một tháng. Giai đoạn sau nhân viên kỹ thuật vào cuộc, vai trò của Lâm Hi không còn lớn nữa.Trọng tâm công việc của cô lại chuyển hướng về phía Đoạn Dịch Hành.Sau tiệc từ thiện tháng 3, Đoạn Dịch Hành và Mạnh Hoài Sơn đã âm thầm điều tra kỹ Đoạn Chinh và Kha Dư.Có thể xác định chuyện tình cảm bất chính giữa Đoạn Chinh và Kha Dư nhưng mãi vẫn không nắm được chứng cứ rõ ràng.Đoạn Dịch Hành quá lớn gan rồi! Vẫn còn đang trong sân của ông cụ đấy.Lâm Hi nghiêng đầu né tránh nụ hôn của anh, nhưng Đoạn Dịch Hành không cho cô bất kỳ cơ hội vùng vẫy nào.Lý trí của anh hoàn toàn sụp đổ ngay khoảnh khắc hôn lên môi cô, mọi xúc cảm ngưng tụ nơi bốn cánh môi đang nghiền ép.Lâm Hi cảm thấy mọi cơ quan trong cơ thể đều đang cần oxy, liều mạng hít lấy mà vẫn thấy không đủ.Lòng bàn tay Đoạn Dịch Hành giữ chặt sau gáy cô, đầu ngón tay cái v**t v* mập mờ sau vành tai cô. Như bị điện giật, cả người Lâm Hi tê dại, hoàn toàn không phải đối thủ của anh.Trái tim từng vì anh mà rung động hết lần này đến lần khác gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, khi Đoạn Dịch Hành cạy mở hàm răng cô, m*t lấy sự mềm mại đó, Lâm Hi hoàn toàn mất hết sức lực.Tay cô vô thức bám lên vai Đoạn Dịch Hành, đầu ngón tay run rẩy càng bám càng chặt.Đoạn Dịch Hành vòng tay ôm lấy eo cô, để cơ thể hai người dán chặt vào nhau, cảm nhận sự ngọt ngào và điên cuồng đã lâu không gặp.Lý trí của Lâm Hi cũng đang từng chút từng chút sụp đổ, giữa kháng cự và đáp lại, nước mắt cô đã nói cho cô biết trước: Cô nhớ người này.Ngày nhớ đêm mong, chưa từng ngừng lại.Đoạn Dịch Hành nếm được vị mặn của nước mắt, động tác trở nên dịu dàng hơn.Lâm Hi đột ngột tỉnh táo, đẩy mạnh anh ra, nước mắt hòa lẫn với giọng nói khàn khàn trách móc: “Anh điên thật rồi!”

Chương 171