Tác giả:

Sau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không…

Chương 179

Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết NêTác giả: Tuyết NêTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không… “Cạp cạp…”“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”Lâm Hi: “…”Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n“Cạp cạp…”“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”Lâm Hi: “…”Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”“Cạp cạp…”“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”Lâm Hi: “…”Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”“Cạp cạp…”“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”Lâm Hi: “…”Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”“Cạp cạp…”“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”Lâm Hi: “…”Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”“Nếu không thì sao? Em tắm trong phòng tắm, tôi ngồi trong phòng à?” Đoạn Dịch Hành nhướng mày.Lâm Hi: “…”Phòng tắm tuy không nằm trong phòng ngủ nhưng lại liền kề nhau.“Vậy anh cứ đi làm bóng đèn đi.”Lâm Hi về phòng, biết Đoạn Dịch Hành không ở đó nên thong thả tắm rửa.Cô không quen mặc đồ ngủ gặp người khác, nên ở trong phòng sấy khô tóc. Dựa bên cửa sổ nhìn ra ngoài, phóng mắt chỉ thấy một vùng đèn sáng rải rác, chẳng phân biệt được đâu với đâu.Không biết bao lâu họ mới về, Lâm Hi cũng không ngồi đợi không.Cô cầm điện thoại, quay người lên giường, mở khóa bằng khuôn mặt không được, cô nhập mật khẩu.Nào ngờ, mật khẩu cũng sai.“Sao có thể?” Lâm Hi lẩm bẩm, vừa định nhập lại mật khẩu thì điện thoại đột ngột reo lên, người gọi hiển thị là “Ông nội”.Cô lập tức nghe máy: “Ông nội, chào buổi tối ạ.”Ông cụ im lặng hai giây: “Sao cháu lại cầm điện thoại của Dịch Hành?”

“Cạp cạp…”

“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”

Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”

Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.

Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.

Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”

Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”

Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”

Lâm Hi: “…”

Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”

Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”

Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

“Cạp cạp…”

“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”

Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”

Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.

Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.

Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”

Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”

Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”

Lâm Hi: “…”

Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”

Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”

Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”

“Cạp cạp…”

“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”

Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”

Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.

Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.

Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”

Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”

Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”

Lâm Hi: “…”

Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”

Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”

Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”

“Cạp cạp…”

“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”

Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”

Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.

Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.

Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”

Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”

Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”

Lâm Hi: “…”

Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”

Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”

Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”

“Cạp cạp…”

“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”

Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”

Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.

Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.

Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”

Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”

Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”

Lâm Hi: “…”

Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”

Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”

Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”

“Nếu không thì sao? Em tắm trong phòng tắm, tôi ngồi trong phòng à?” Đoạn Dịch Hành nhướng mày.

Lâm Hi: “…”

Phòng tắm tuy không nằm trong phòng ngủ nhưng lại liền kề nhau.

“Vậy anh cứ đi làm bóng đèn đi.”

Lâm Hi về phòng, biết Đoạn Dịch Hành không ở đó nên thong thả tắm rửa.

Cô không quen mặc đồ ngủ gặp người khác, nên ở trong phòng sấy khô tóc. Dựa bên cửa sổ nhìn ra ngoài, phóng mắt chỉ thấy một vùng đèn sáng rải rác, chẳng phân biệt được đâu với đâu.

Không biết bao lâu họ mới về, Lâm Hi cũng không ngồi đợi không.

Cô cầm điện thoại, quay người lên giường, mở khóa bằng khuôn mặt không được, cô nhập mật khẩu.

Nào ngờ, mật khẩu cũng sai.

“Sao có thể?” Lâm Hi lẩm bẩm, vừa định nhập lại mật khẩu thì điện thoại đột ngột reo lên, người gọi hiển thị là “Ông nội”.

Cô lập tức nghe máy: “Ông nội, chào buổi tối ạ.”

Ông cụ im lặng hai giây: “Sao cháu lại cầm điện thoại của Dịch Hành?”

Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết NêTác giả: Tuyết NêTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không… “Cạp cạp…”“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”Lâm Hi: “…”Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n“Cạp cạp…”“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”Lâm Hi: “…”Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”“Cạp cạp…”“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”Lâm Hi: “…”Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”“Cạp cạp…”“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”Lâm Hi: “…”Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”“Cạp cạp…”“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…”Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người.Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa.Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.”Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.”Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.”Lâm Hi: “…”Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?”Lâm Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.”Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?”“Nếu không thì sao? Em tắm trong phòng tắm, tôi ngồi trong phòng à?” Đoạn Dịch Hành nhướng mày.Lâm Hi: “…”Phòng tắm tuy không nằm trong phòng ngủ nhưng lại liền kề nhau.“Vậy anh cứ đi làm bóng đèn đi.”Lâm Hi về phòng, biết Đoạn Dịch Hành không ở đó nên thong thả tắm rửa.Cô không quen mặc đồ ngủ gặp người khác, nên ở trong phòng sấy khô tóc. Dựa bên cửa sổ nhìn ra ngoài, phóng mắt chỉ thấy một vùng đèn sáng rải rác, chẳng phân biệt được đâu với đâu.Không biết bao lâu họ mới về, Lâm Hi cũng không ngồi đợi không.Cô cầm điện thoại, quay người lên giường, mở khóa bằng khuôn mặt không được, cô nhập mật khẩu.Nào ngờ, mật khẩu cũng sai.“Sao có thể?” Lâm Hi lẩm bẩm, vừa định nhập lại mật khẩu thì điện thoại đột ngột reo lên, người gọi hiển thị là “Ông nội”.Cô lập tức nghe máy: “Ông nội, chào buổi tối ạ.”Ông cụ im lặng hai giây: “Sao cháu lại cầm điện thoại của Dịch Hành?”

Chương 179