Sau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không…
Chương 183
Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết NêTác giả: Tuyết NêTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không… Lâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nLâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”Lâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”Lâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”Lâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”Anh xuống giường nhặt áo choàng tắm bên cạnh mặc vào, vừa nhìn ngắm khuôn mặt khi ngủ của Lâm Hi vừa gọi điện cho tài xế: “Hành lý đâu?”Tài xế: “Tôi mang lên lầu không ai trả lời, đợi ở hành lang rất lâu, nhân viên khách sạn bảo tôi xuống đại sảnh đợi anh.”Nói cách khác, anh ta đợi ở đại sảnh cả đêm.Đoạn Dịch Hành nói: “Vất vả rồi, cậu cũng thuê một phòng nghỉ ngơi đi, tiện thể mang hành lý lên cho tôi.”Tài xế vâng dạ.“Đúng rồi, tiện thể mang cho tôi cái nhiệt kế.” Đoạn Dịch Hành bổ sung thêm.Tài xế nhanh nhẹn, ngoài nhiệt kế còn mang theo thuốc hạ sốt.Anh ta đưa hành lý cho Đoạn Dịch Hành, nói: “Đây là tôi chạy ra ngoài mua, đề phòng vạn nhất.”Đoạn Dịch Hành nhận lấy hành lý: “Cậu đi nghỉ ngơi đi.”Đóng cửa lại, Đoạn Dịch Hành đẩy hành lý của hai người vào phòng ngủ, mở vali, lấy đồ ngủ của Lâm Hi đi đến bên giường.Tắm thì không tắm được rồi, anh dùng khăn ấm lau sạch sẽ cho Lâm Hi rồi mới thay quần áo cho cô.Lại kiểm tra vết thương trên tay cô lần nữa, đảm bảo không có vấn đề gì mới ôm cô chìm vào giấc ngủ.
Lâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.
Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”
Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.
Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.
Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”
Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.
Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”
Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.
Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.
Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.
Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.
“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Lâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.
Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”
Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.
Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.
Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”
Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.
Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”
Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.
Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.
Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.
Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.
“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”
Lâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.
Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”
Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.
Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.
Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”
Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.
Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”
Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.
Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.
Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.
Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.
“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”
Lâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.
Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”
Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.
Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.
Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”
Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.
Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”
Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.
Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.
Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.
Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.
“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”
Lâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.
Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”
Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.
Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.
Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”
Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.
Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”
Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.
Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.
Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.
Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.
“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”
Anh xuống giường nhặt áo choàng tắm bên cạnh mặc vào, vừa nhìn ngắm khuôn mặt khi ngủ của Lâm Hi vừa gọi điện cho tài xế: “Hành lý đâu?”
Tài xế: “Tôi mang lên lầu không ai trả lời, đợi ở hành lang rất lâu, nhân viên khách sạn bảo tôi xuống đại sảnh đợi anh.”
Nói cách khác, anh ta đợi ở đại sảnh cả đêm.
Đoạn Dịch Hành nói: “Vất vả rồi, cậu cũng thuê một phòng nghỉ ngơi đi, tiện thể mang hành lý lên cho tôi.”
Tài xế vâng dạ.
“Đúng rồi, tiện thể mang cho tôi cái nhiệt kế.” Đoạn Dịch Hành bổ sung thêm.
Tài xế nhanh nhẹn, ngoài nhiệt kế còn mang theo thuốc hạ sốt.
Anh ta đưa hành lý cho Đoạn Dịch Hành, nói: “Đây là tôi chạy ra ngoài mua, đề phòng vạn nhất.”
Đoạn Dịch Hành nhận lấy hành lý: “Cậu đi nghỉ ngơi đi.”
Đóng cửa lại, Đoạn Dịch Hành đẩy hành lý của hai người vào phòng ngủ, mở vali, lấy đồ ngủ của Lâm Hi đi đến bên giường.
Tắm thì không tắm được rồi, anh dùng khăn ấm lau sạch sẽ cho Lâm Hi rồi mới thay quần áo cho cô.
Lại kiểm tra vết thương trên tay cô lần nữa, đảm bảo không có vấn đề gì mới ôm cô chìm vào giấc ngủ.
Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết NêTác giả: Tuyết NêTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không… Lâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nLâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”Lâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”Lâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”Lâm Hi không phân biệt rõ những gì nhìn thấy và nghe thấy, khóe mắt thấy một bóng người đổ ập xuống, cô theo phản xạ né tránh, nhưng vì thể lực tiêu hao quá lớn, cả người ngã ngửa ra sau.Tim Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, vội vàng ôm lấy cô vào lòng: “Bảo bối, là tôi, là anh cả đây, không sợ, không sợ…”Lâm Hi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nước mắt trào ra như suối.Người cô rất lạnh, nhưng hai má lại đỏ bất thường.Lâm Hi nức nở, hơi thở phả vào cổ họng Đoạn Dịch Hành: “Em khó chịu quá.”Đoạn Dịch Hành xoa mạnh một bên cổ cô, cúi người bế bổng cô lên.Đoạn Minh Hiên lao tới: “Anh định đưa cô ấy đi đâu?”Đôi mắt đen của Đoạn Dịch Hành liếc anh ta một cái, sâu thẳm không thấy đáy.Đoạn Minh Hiên hoàn toàn không ngăn được Đoạn Dịch Hành.Bảo tài xế làm thủ tục nhận phòng, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi lên căn hộ tầng thượng.Tình trạng của Lâm Hi trông không ổn lắm, Đoạn Dịch Hành gọi điện cho Lục Thông, nhờ anh ta gọi một bác sĩ đáng tin cậy.“Người em ướt hết rồi, tôi đưa em đi tắm.”Anh xuống giường nhặt áo choàng tắm bên cạnh mặc vào, vừa nhìn ngắm khuôn mặt khi ngủ của Lâm Hi vừa gọi điện cho tài xế: “Hành lý đâu?”Tài xế: “Tôi mang lên lầu không ai trả lời, đợi ở hành lang rất lâu, nhân viên khách sạn bảo tôi xuống đại sảnh đợi anh.”Nói cách khác, anh ta đợi ở đại sảnh cả đêm.Đoạn Dịch Hành nói: “Vất vả rồi, cậu cũng thuê một phòng nghỉ ngơi đi, tiện thể mang hành lý lên cho tôi.”Tài xế vâng dạ.“Đúng rồi, tiện thể mang cho tôi cái nhiệt kế.” Đoạn Dịch Hành bổ sung thêm.Tài xế nhanh nhẹn, ngoài nhiệt kế còn mang theo thuốc hạ sốt.Anh ta đưa hành lý cho Đoạn Dịch Hành, nói: “Đây là tôi chạy ra ngoài mua, đề phòng vạn nhất.”Đoạn Dịch Hành nhận lấy hành lý: “Cậu đi nghỉ ngơi đi.”Đóng cửa lại, Đoạn Dịch Hành đẩy hành lý của hai người vào phòng ngủ, mở vali, lấy đồ ngủ của Lâm Hi đi đến bên giường.Tắm thì không tắm được rồi, anh dùng khăn ấm lau sạch sẽ cho Lâm Hi rồi mới thay quần áo cho cô.Lại kiểm tra vết thương trên tay cô lần nữa, đảm bảo không có vấn đề gì mới ôm cô chìm vào giấc ngủ.