Tác giả:

Sau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không…

Chương 198

Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết NêTác giả: Tuyết NêTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không… “Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n“Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]“Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]“Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]“Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]Cảm giác Đoạn Dịch Hành mang lại cho cô chính là như vậy.Đối diện với cô, anh thu lại mọi góc cạnh lạnh lùng sắc bén, sẽ kiên nhẫn dạy cô, sẽ chủ động quan tâm cảm xúc của cô, sẽ dùng hành động để thể hiện sự yêu thích của mình.Mải suy nghĩ, đến tiếng thang máy mở cũng không nghe thấy, mãi đến khi Đoạn Dịch Hành đứng trước mặt, cô mới giật mình ngẩng đầu.Đoạn Dịch Hành nhìn thấy đôi mắt cô sáng lên, như chứa đầy sao trời.Lâm Hi bước tới ôm eo Đoạn Dịch Hành, khiến anh sững sờ: “Không phải tuyệt giao với tôi rồi sao?”Lâm Hi lặng lẽ ôm chặt lấy anh: “Anh lên đây rồi, tuyệt giao kết thúc.”Đoạn Dịch Hành nâng mặt cô lên, hôn một cái lên môi: “Nghe em nói vậy, tôi rất vui.”Lâm Hi nắm lấy cổ tay anh: “Đi theo em.”Đoạn Dịch Hành lẳng lặng đi theo: “Làm gì?”Lâm Hi úp mở: “Đến nơi rồi anh sẽ biết.”Thông thường nhịp điệu thế này là giây tiếp theo sẽ có bất ngờ.Đoạn Dịch Hành bị cô kéo vào phòng sách, nhìn thấy đống tài liệu dự án và ghi chép đầy bàn của Lâm Hi, anh không nói nên lời.Tính sai rồi, Lâm Hi kết thúc thời gian tuyệt giao sớm chỉ là để bắt anh lên tăng ca.

“Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.

Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”

Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”

Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.

Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”

Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”

“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”

“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.

Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.

Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.

Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.

Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]

Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

“Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.

Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”

Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”

Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.

Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”

Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”

“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”

“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.

Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.

Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.

Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.

Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]

Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]

“Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.

Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”

Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”

Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.

Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”

Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”

“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”

“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.

Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.

Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.

Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.

Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]

Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]

“Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.

Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”

Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”

Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.

Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”

Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”

“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”

“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.

Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.

Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.

Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.

Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]

Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]

“Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.

Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”

Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”

Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.

Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”

Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”

“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”

“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.

Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.

Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.

Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.

Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]

Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]

Cảm giác Đoạn Dịch Hành mang lại cho cô chính là như vậy.

Đối diện với cô, anh thu lại mọi góc cạnh lạnh lùng sắc bén, sẽ kiên nhẫn dạy cô, sẽ chủ động quan tâm cảm xúc của cô, sẽ dùng hành động để thể hiện sự yêu thích của mình.

Mải suy nghĩ, đến tiếng thang máy mở cũng không nghe thấy, mãi đến khi Đoạn Dịch Hành đứng trước mặt, cô mới giật mình ngẩng đầu.

Đoạn Dịch Hành nhìn thấy đôi mắt cô sáng lên, như chứa đầy sao trời.

Lâm Hi bước tới ôm eo Đoạn Dịch Hành, khiến anh sững sờ: “Không phải tuyệt giao với tôi rồi sao?”

Lâm Hi lặng lẽ ôm chặt lấy anh: “Anh lên đây rồi, tuyệt giao kết thúc.”

Đoạn Dịch Hành nâng mặt cô lên, hôn một cái lên môi: “Nghe em nói vậy, tôi rất vui.”

Lâm Hi nắm lấy cổ tay anh: “Đi theo em.”

Đoạn Dịch Hành lẳng lặng đi theo: “Làm gì?”

Lâm Hi úp mở: “Đến nơi rồi anh sẽ biết.”

Thông thường nhịp điệu thế này là giây tiếp theo sẽ có bất ngờ.

Đoạn Dịch Hành bị cô kéo vào phòng sách, nhìn thấy đống tài liệu dự án và ghi chép đầy bàn của Lâm Hi, anh không nói nên lời.

Tính sai rồi, Lâm Hi kết thúc thời gian tuyệt giao sớm chỉ là để bắt anh lên tăng ca.

Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết NêTác giả: Tuyết NêTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không… “Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n“Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]“Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]“Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]“Chị ơi.” Cô bé cười ngọt ngào, bên cạnh có bảo mẫu đi theo.Lâm Hi gật đầu chào bảo mẫu trước, sau đó ngồi xuống chào hỏi cô bé: “Trùng hợp quá, em đến mua đồ à?”Cô bé ra vẻ người lớn: “Chán quá nên qua đây ăn cơm thôi.”Lâm Hi không hỏi bố mẹ cô bé đi đâu, nếu có ở đó tất nhiên sẽ không để cô bé ở một mình với bảo mẫu tại Thiên Hồng Quán.Lâm Hi lấy con thỏ bông được tặng khi mua đồ tặng cho cô bé: “Hai chúng ta cũng có duyên phết, tặng em này.”Cô bé nhận lấy, rất vui vẻ: “Cảm ơn chị, em tên là An Kỳ.”“Em họ An à.” Lâm Hi xoa đầu cô bé, “Tên hay thật đấy.”“Em mới không phải họ An.” Cô bé bĩu môi, vừa định nói tên mình thì bảo mẫu ngồi xuống, dỗ dành cô bé về nhà.Lâm Hi cùng cô bé đi thang máy xuống lầu rồi chia tay nhau.Cô quay đầu nhìn lại, vừa vặn cô bé cũng ngoái đầu nhìn, chính cái nhìn này khiến Lâm Hi cảm thấy cô bé quen mắt một cách kỳ lạ.Nhưng thật sự liên hệ với ai thì cô lại không có chút manh mối nào.Về đến nhà, bảo quản gia mang đồ ăn lên, Lâm Hi chụp ảnh gửi cho Đoạn Dịch Hành: [Anh ăn cơm chưa?]Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nghe thấy động tĩnh, liếc nhìn điện thoại, đường hoàng cầm lên, trả lời:[ Chưa.]Cảm giác Đoạn Dịch Hành mang lại cho cô chính là như vậy.Đối diện với cô, anh thu lại mọi góc cạnh lạnh lùng sắc bén, sẽ kiên nhẫn dạy cô, sẽ chủ động quan tâm cảm xúc của cô, sẽ dùng hành động để thể hiện sự yêu thích của mình.Mải suy nghĩ, đến tiếng thang máy mở cũng không nghe thấy, mãi đến khi Đoạn Dịch Hành đứng trước mặt, cô mới giật mình ngẩng đầu.Đoạn Dịch Hành nhìn thấy đôi mắt cô sáng lên, như chứa đầy sao trời.Lâm Hi bước tới ôm eo Đoạn Dịch Hành, khiến anh sững sờ: “Không phải tuyệt giao với tôi rồi sao?”Lâm Hi lặng lẽ ôm chặt lấy anh: “Anh lên đây rồi, tuyệt giao kết thúc.”Đoạn Dịch Hành nâng mặt cô lên, hôn một cái lên môi: “Nghe em nói vậy, tôi rất vui.”Lâm Hi nắm lấy cổ tay anh: “Đi theo em.”Đoạn Dịch Hành lẳng lặng đi theo: “Làm gì?”Lâm Hi úp mở: “Đến nơi rồi anh sẽ biết.”Thông thường nhịp điệu thế này là giây tiếp theo sẽ có bất ngờ.Đoạn Dịch Hành bị cô kéo vào phòng sách, nhìn thấy đống tài liệu dự án và ghi chép đầy bàn của Lâm Hi, anh không nói nên lời.Tính sai rồi, Lâm Hi kết thúc thời gian tuyệt giao sớm chỉ là để bắt anh lên tăng ca.

Chương 198