Sau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không…
Chương 241
Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết NêTác giả: Tuyết NêTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không… Mười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nMười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.Mười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.Mười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.Mười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.Lâm Hi ghé sát tai ông, nhỏ giọng hỏi: “Ông nội, có phải ông đang đợi chú Đoạn không? Chú ấy đang trên đường về rồi ạ.”Từ trong cổ họng ông cụ phát ra một chữ “Đoạn” dính dấp khó khăn.Nước mắt Lâm Hi không kìm được nữa, cô xoay người chạy vào nhà vệ sinh, cố gắng kiểm soát bản thân.Khi bố mẹ cô qua đời, cô còn nhỏ, cũng không ở hiện trường vụ tai nạn, nhưng đối mặt với sự ra đi sắp đến gần của ông cụ, nó diễn ra trực tiếp và tàn nhẫn ngay trước mắt.Đoạn Dịch Hành gõ cửa nhà vệ sinh: “Lâm Hi, ra đây.”Lâm Hi hít mũi, ngửa đầu ép nước mắt chảy ngược vào trong.Cô mở cửa, là người đầu tiên lên tiếng hỏi: “Chú Đoạn còn bao lâu nữa?”Đoạn Dịch Hành nói: “Nhanh nhất cũng phải ba giờ chiều.”Lâm Hi đưa tay lau nước mắt, nói: “Em vào với ông nội đây.”Đúng lúc này, Đoạn Minh Hiên đột nhiên hét lên: “Ông nội!”Bước chân Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, khi chạy tới nơi, ông cụ đang khó khăn hít lấy ngụm không khí cuối cùng.Lồng ngực vốn phập phồng yếu ớt trở nên tĩnh lặng, chân tay co giật nhẹ, đôi mắt khép lại.Dường như có thứ gì đó trong cơ thể ông đang nuốt trọn sinh khí, cho đến khi hoàn toàn bất động…
Mười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.
Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.
“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.
Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”
“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”
Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”
Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”
“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”
Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”
Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.
Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.
Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.
Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.
Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.
“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.
Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”
“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”
Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”
Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”
“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”
Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”
Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.
Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.
Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.
Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.
Mười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.
Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.
“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.
Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”
“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”
Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”
Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”
“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”
Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”
Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.
Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.
Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.
Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.
Mười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.
Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.
“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.
Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”
“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”
Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”
Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”
“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”
Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”
Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.
Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.
Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.
Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.
Mười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.
Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.
“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.
Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”
“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”
Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”
Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”
“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”
Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”
Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.
Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.
Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.
Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.
Lâm Hi ghé sát tai ông, nhỏ giọng hỏi: “Ông nội, có phải ông đang đợi chú Đoạn không? Chú ấy đang trên đường về rồi ạ.”
Từ trong cổ họng ông cụ phát ra một chữ “Đoạn” dính dấp khó khăn.
Nước mắt Lâm Hi không kìm được nữa, cô xoay người chạy vào nhà vệ sinh, cố gắng kiểm soát bản thân.
Khi bố mẹ cô qua đời, cô còn nhỏ, cũng không ở hiện trường vụ tai nạn, nhưng đối mặt với sự ra đi sắp đến gần của ông cụ, nó diễn ra trực tiếp và tàn nhẫn ngay trước mắt.
Đoạn Dịch Hành gõ cửa nhà vệ sinh: “Lâm Hi, ra đây.”
Lâm Hi hít mũi, ngửa đầu ép nước mắt chảy ngược vào trong.
Cô mở cửa, là người đầu tiên lên tiếng hỏi: “Chú Đoạn còn bao lâu nữa?”
Đoạn Dịch Hành nói: “Nhanh nhất cũng phải ba giờ chiều.”
Lâm Hi đưa tay lau nước mắt, nói: “Em vào với ông nội đây.”
Đúng lúc này, Đoạn Minh Hiên đột nhiên hét lên: “Ông nội!”
Bước chân Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, khi chạy tới nơi, ông cụ đang khó khăn hít lấy ngụm không khí cuối cùng.
Lồng ngực vốn phập phồng yếu ớt trở nên tĩnh lặng, chân tay co giật nhẹ, đôi mắt khép lại.
Dường như có thứ gì đó trong cơ thể ông đang nuốt trọn sinh khí, cho đến khi hoàn toàn bất động…
Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết NêTác giả: Tuyết NêTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không… Mười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nMười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.Mười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.Mười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.Mười một giờ trưa, Lâm Hi tỉnh dậy trong vòng tay của Đoạn Dịch Hành.Cô đá nhẹ Đoạn Dịch Hành một cái trong chăn, nhưng lại khiến bắp đùi mình run lên.“Đồ lưu manh.” Lâm Hi mắng nhẹ vào ngực anh.Đoạn Dịch Hành khẽ cười: “Mới sáng sớm đã nghe thấy có người mắng tôi.”“Còn sớm sủa gì nữa.” Lâm Hi xoa thắt lưng, “E là chiều mất rồi.”Cánh tay dài của Đoạn Dịch Hành vươn ra lấy chiếc đồng hồ ở đầu giường, Lâm Hi ghé sát vào xem giờ, nói: “Sao dì Mai không gọi chúng ta nhỉ?”Đoạn Dịch Hành bật cười: “Sợ là gọi ai đó dậy, ai đó sẽ xấu hổ muốn chết thôi.”“Dậy thôi.” Lâm Hi quả quyết, “Em đói rồi.”Đoạn Dịch Hành nói: “Chắc chắn Dì Mai đã chuẩn bị rồi, mặc quần áo rửa mặt trước đã.”Lâm Hi đói đến mức bụng dán vào lưng, lúc xuống cầu thang còn giở thói ăn vạ, bám vào cánh tay Đoạn Dịch Hành để đi.Buổi chiều, hai người sang Bắc viện chơi cờ với ông cụ.Ngày hôm sau cũng như vậy, kể từ khi Đoạn Dịch Hành tiếp quản Ngân Phàm, ba ông cháu hiếm khi có được một cuối tuần thư thả như thế.Thứ 2 đến công ty, hai người lại bắt đầu một vòng quay bận rộn mới.Lâm Hi ghé sát tai ông, nhỏ giọng hỏi: “Ông nội, có phải ông đang đợi chú Đoạn không? Chú ấy đang trên đường về rồi ạ.”Từ trong cổ họng ông cụ phát ra một chữ “Đoạn” dính dấp khó khăn.Nước mắt Lâm Hi không kìm được nữa, cô xoay người chạy vào nhà vệ sinh, cố gắng kiểm soát bản thân.Khi bố mẹ cô qua đời, cô còn nhỏ, cũng không ở hiện trường vụ tai nạn, nhưng đối mặt với sự ra đi sắp đến gần của ông cụ, nó diễn ra trực tiếp và tàn nhẫn ngay trước mắt.Đoạn Dịch Hành gõ cửa nhà vệ sinh: “Lâm Hi, ra đây.”Lâm Hi hít mũi, ngửa đầu ép nước mắt chảy ngược vào trong.Cô mở cửa, là người đầu tiên lên tiếng hỏi: “Chú Đoạn còn bao lâu nữa?”Đoạn Dịch Hành nói: “Nhanh nhất cũng phải ba giờ chiều.”Lâm Hi đưa tay lau nước mắt, nói: “Em vào với ông nội đây.”Đúng lúc này, Đoạn Minh Hiên đột nhiên hét lên: “Ông nội!”Bước chân Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành loạn nhịp, khi chạy tới nơi, ông cụ đang khó khăn hít lấy ngụm không khí cuối cùng.Lồng ngực vốn phập phồng yếu ớt trở nên tĩnh lặng, chân tay co giật nhẹ, đôi mắt khép lại.Dường như có thứ gì đó trong cơ thể ông đang nuốt trọn sinh khí, cho đến khi hoàn toàn bất động…