Tác giả:

Đêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau…

Chương 54

Bánh Gừng Mùa Đông - Duy TửuTác giả: Duy TửuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau… Tuần này Lâm Kình cực kỳ bận rộn.Ở một chung cư cao cấp như Khê Bình, chủ nhà có học thức cao, cho nên sự kiện Lễ hội Đọc sách không thể làm cho có lệ. Mà người có tiền thường không chia sẻ thông tin về hoạt động cộng đồng, muốn họ phối hợp còn khó hơn lên trời. Chỉ có lúc đòi quyền lợi, họ mới lên tiếng trong nhóm chủ nhà, cứ như ám chỉ bộ phận quản lý tài sản lòng lang dạ sói.Lâm Kình đặt tên cho hoạt động lần này là: Ngày Phục Sinh Đọc Sách.Cái tên này có ngụ ý đưa các nhân vật trong sách vào đời thực, cô liệt kê nhân vật trong các tác phẩm kinh điển, từ “Harry Potter” đến “Robinson Crusoe” hoặc là “Tây Du Ký” cùng những quyển sách được đề cử cho học sinh tiểu học và cấp hai tại Trung Quốc.Ý tưởng mới mẻ, độc đáo, nhưng cũng rất gần gũi.Bên cạnh sân tennis có thư viện và phòng đọc sách nho nhỏ, cho nên không cần tìm hội trường khác, chủ nhà cũng được phân chia theo từng quản gia. Chỉ là hơi khó tìm trang phục. Lâm Kình nhờ một công ty đối tác mà cô quen biết khi làm công ty cũ vẽ mẫu thiết kế, nhưng bản vẽ cũng không thể làm cô hài lòng.Cô lướt khắp WeChat, chuẩn bị tìm sự lựa chọn khác mới phát hiện ra, lúc giải tán công ty cũ, cô đã nóng nảy xóa rất nhiều người liên quan, bây giờ nghĩ lại mới thấy vừa khiếm nhã vừa trẻ con.Thật ra đồng nghiệp không hiểu tại sao Lâm Kình lại cố chấp như vậy, nhưng cũng không giúp được. Cuối cùng Lâm Kình tìm Trương Kỳ Kỳ, cô ấy vẫn đang làm tổ chức sự kiện, chuyện này cũng không có gì khó, cô ấy cũng rất vui vẻ dắt mối, đêm hôm khuya khoắt còn liên hệ giúp cô.Lúc Lâm Kình khách sáo mời Trương Kỳ Kỳ một bữa để cảm ơn, cô ấy nói: “Ăn cơm thì được, còn cảm ơn thì dẹp đi, như vậy thì xa cách quá, nói không chừng sau này cô còn cần tôi hỗ trợ đấy.”Lâm Kình nhoẻn miệng cười, nói “Được rồi”, lại nghĩ cái này gọi là trao đổi tài nguyên.Cuối tháng, rốt cuộc hoạt động cũng diễn ra, Lâm Kình biến nó thành một bữa tiệc bóng bay thực thụ, rất đẹp mắt. Điểm sáng là cosplay thành các nhân vật kinh điển, bầu không khí vô cùng nhộn nhịp, không buồn tẻ chút nào.Ngày đó, chủ nhà đến check-in, chụp ảnh đăng vòng bạn bè nhiều hơn dự kiến, mục đích chính là giúp trẻ em có hứng thú với việc đọc sách, rất hữu ích, còn giải quyết vấn đề nan giải của ba mẹ.Mấy chủ nhà bình thường lạnh như băng cũng không còn chán ghét ống kính của đội ngũ quay chụp mà bộ phận quản lý tài sản đã thuê, thậm chí còn vui vẻ phối hợp.Lâm Kình cảm thấy mặc dù lần này mình lợi dụng thị trường của trẻ con, nhưng cũng có thể xem là thành công.Cuối ngày, sau khi sắp xếp xong số liệu và tài liệu, Lâm Kình giữ lại cho mình một bản, sau đó gửi cho quản lý Chu. Đến tám giờ, cô dời mắt khỏi màn hình máy tính, nhìn ra cửa sổ.Cây quế hoa cao ngất rũ xuống trước tòa nhà, gió nhẹ lay động phiến lá, hình như là làm con chim nhỏ đơn độc đang dừng chân trên nhánh cây giật mình, nó vỗ cánh bay đi, hòa vào bóng tối của trời đêm.Văn phòng trống trơn, dường như công việc của Lâm Kình cạn kiệt vào thời khắc này, giống như giai đoạn khảo sát hàng tháng kết thúc, cô ngồi trong phòng làm việc viết bản tổng kết.Sau khi nộp đơn nghỉ việc, Lâm Kình chính thức nghỉ việc vào cuối tháng hai.Trước khi rời đi, cô mời đồng nghiệp ở văn phòng ăn cơm để chia tay, những mâu thuẫn và tranh cãi trước đây đều bị quét sạch sành sanh như vết bút chì bị tẩy đi.Lúc này, mọi người cũng không nỡ nhìn cô rời đi, con gái dễ xúc động, đến cuối bữa ăn lại phát hiện hốc mắt ửng đỏ.Chị Triệu nâng ly nói với Lâm Kình, thật ra chị ấy rất ghen tị với ý chí bắt đầu lại từ đầu ở độ tuổi này, rất nhiều người không muốn thay đổi sau khi đã yên ổn.Đồng nghiệp bên cạnh nhắc nhở: “Ở độ tuổi này sao? Cô ấy còn chưa đến ba mươi, cũng không phải là chị.”Lâm Kình nhoẻn miệng cười: “Cuộc sống không phải là phim thần tượng, ba mươi tuổi hay kết hôn đều không phải là kết cục cuối cùng.”“Cô có gặt hái được gì từ công việc này không? Mặc dù chúng ta làm việc cùng nhau suốt một năm, nhưng rõ ràng sự hứng thú và đam mê của cô không nằm ở đây.”Lâm Kình nghĩ ngợi về câu hỏi này một hồi lâu: “Công việc này kéo tôi từ thế giới lý tưởng trở về hiện thực, giúp tôi chấp nhận rằng cuộc sống là một mớ bòng bong.”“Tôi đã cố gắng hết sức, không hề làm qua loa, đây là một bước trong quá trình trưởng thành, xem như là gặt hái được thành quả.” Cô lại nói.“Cảm giác như cô vẫn theo chủ nghĩa lý tưởng đấy.”Lâm Kình cười: “Tuyệt đối là như vậy. Từ chối lo âu về tuổi tác, luôn luôn là như vậy.”*Thật ra tìm việc không khó như Lâm Kình tưởng tượng, cô có năng lực tốt, có kinh nghiệm làm việc, mặc dù công ty trước có quy mô nhỏ, nhưng cô cũng xử lý xuất sắc nhiều vấn đề.Huống chi cô còn giữ liên lạc với vài người từ công việc trước đây. Từ trước khi cô nghỉ việc, nhiều bạn bè và khách hàng đã nói sẽ giới thiệu việc làm mới cho cô.Lâm Kình chọn một công ty truyền thông và tổ chức sự kiện tên Duệ Mỹ, HR sắp xếp thời gian phỏng vấn cho cô, lúc xem sơ yếu lý lịch của cô, họ cười nói: “Có phải lâu rồi cô không tìm việc làm không?”“Hả?”“Bây giờ sơ yếu lý lịch giản lược mới là xu hướng, một trang là đủ tóm tắt kinh nghiệm làm việc trước đây của cô rồi.”Lâm Kình lẳng lặng vuốt vuốt ngón tay: “Làm sơ yếu lý lịch mà cũng có xu hướng nữa sao?”“Cô không biết đấy thôi, hai năm trước, sơ yếu lý lịch dày cộp như của cô rất thịnh hành, vừa thấy đã sợ muốn chết.” Anh ta che miệng cười.“…” Lâm Kình được mở mang tầm mắt.Nhưng sơ yếu lý lịch phong phú vẫn là ưu thế, đối phương rất hài lòng về cô, nhưng không khỏi hỏi vài câu khó xử, chẳng hạn như:“Sao mới hơn một năm đã đổi việc?”Lâm Kình muốn bứt tóc: “…Lý do cá nhân.”“Cô đã kết hôn rồi, định lúc nào sinh con?”“Hai năm tới không có ý định.”“Làm sao cô cân bằng được giữa sự nghiệp và gia đình? Vì ngành này phải tăng ca rất nhiều.”…Cuối cùng, đối phương hỏi cô khi nào có thể bắt đầu làm việc, cô không trả lời ngay, Lâm Kình cứ tưởng phải về nhà chờ thông báo. Lúc đưa cô ra thang máy, nhân viên HR cười nói thư mời làm việc sẽ được gửi đến hộp thư của cô, bảo cô chú ý kiểm tra và nhận thư.Lâm Kình không rõ anh ta có ý gì, cho nên cũng không nghĩ nhiều.Về đến nhà, cô tắm rửa, mặc đồ ngủ nằm trên sofa, nhớ lại hai câu hỏi mà anh ta đã hỏi cô, càng nghĩ càng cảm thấy cuộc đời phải khó khăn một chút mới là bình thường. Lẽ nào đã kết hôn cũng là trở ngại ở chỗ làm hay sao? Còn cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình nữa? Sao không hỏi đàn ông câu này?Cô nằm trên sofa, tạm thời không biết nên trách tuổi tác của mình hay trách mình đã kết hôn với Tưởng Nhiên, bây giờ ly hôn còn kịp không?Khổ quá, khổ quá, cứ nằm không cho xong.Cô ngủ đến chiều, Tưởng Nhiên tan làm về sớm, anh không đánh thức cô, chỉ vào phòng ngủ thay sang quần áo ở nhà.Anh đi ra đúng lúc Lâm Kình tỉnh giấc, ánh mắt cô mơ màng, anh dựa vào quầy bếp, cầm ly uống nước chậm rãi.“Nhìn cái gì?” Tưởng Nhiên cầm ly nước đi đến gần cô.Lâm Kình dụi mắt, ngồi xếp bằng trên sofa, chợt nói: “Tự dưng em phát hiện ra anh rất đẹp trai.”Tưởng Nhiên ngẩn người, nhìn cô khó tin: “Nói thêm đi.”Còn hơi trêu chọc.Lâm Kình: “Sống mũi cao, mặt nhỏ, da trắng.”Tưởng Nhiên đứng bên cạnh cô, đặt ly nước xuống, đưa tay sờ trán cô, thấy cô không sốt, anh thở dài: “Sao em nịnh hót dở tệ thế? Tài năng thật đấy.”Lâm Kình liếc anh.Tưởng Nhiên: “Sao?”Lâm Kình mỉm cười gian xảo, ôm lấy eo anh: “Khổ quá, em chỉ muốn nằm không thôi.”Hóa ra là vấn đề này, Tưởng Nhiên giữ lấy mặt cô, v**t v* một lát, lại bất lực nói: “À, hóa ra là muốn ôm đùi.”“Vậy ôm anh được không?”Lâm Kình ngẩng đầu, đôi mắt to tròn, trong trẻo nhìn anh, không hiểu sao lại làm trái tim người ta hẫng đi một nhịp, Tưởng Nhiên cũng không hề miễn nhiễm.Anh cúi người, nhẹ nhàng bế cô lên khỏi sofa, đi vào phòng ngủ: “Vậy phải làm sao bây giờ? Cưới thì cũng đã cưới rồi.”Lâm Kình bám vào anh cười khanh khách, nhe răng cắn vào vành tai anh.“Hôm nay thế nào?” Tưởng Nhiên không thấy đau.Chuyện chưa đâu vào đâu, Lâm Kình thật sự không muốn nói ra, cô không muốn người khác giúp đỡ: “Chỉ nằm không ở nhà.”“Không làm gì sao?” Tưởng Nhiên hỏi.“Nằm không thì còn làm cái gì chứ?”“Chưa làm đủ bài tập đúng không, bình thường giờ này, em phải nói lời ngon ngọt với anh mới đúng.”“Chẳng hạn như?”“Chẳng hạn như, sinh con cho vui.” Tưởng Nhiên cúi người vỗ mông cô một cái.“…Anh b**n th**.”Đương nhiên Tưởng Nhiên biết Lâm Kình nói lời này chỉ là đùa giỡn, cô đã lên kế hoạch nghỉ ngơi vào khoảng thời gian trống này, nhưng buổi tối lại nhận được thư mời làm việc của Duệ Mỹ, nhân viên HR kết bạn WeChat với cô vào lúc mười một giờ đêm.Lâm Kình ngạc nhiên: [Khối lượng công việc của bộ phận nhân sự trong công ty của các anh cũng lớn vậy sao?]Đối phương trả lời bằng biểu tượng mặt khóc: [Đâu còn cách nào khác, thật sự rất bận.]Người đàn ông thấp người, da trắng, đẹp trai tên là Diệp Duệ, là quản lý nhân sự tại chi nhánh của Duệ Mỹ, đương nhiên bộ phận này không có bao nhiêu người.Diệp Duệ: [Thứ hai tuần sau bắt đầu được không?]Lâm Kình: [Hôm nay là thứ sáu, vậy là ngày kia.]Diệp Duệ: [Chuẩn, mau đến đây!]Cách trả lời của Lâm Kình cũng dần dần thoải mái hơn: [Không thành vấn đề.]Lâm Kình không ngờ mới nghỉ cuối tuần đã đi làm trở lại.Truyền thông Duệ Mỹ chủ yếu làm về sản phẩm làm đẹp, công ty nằm trong một tòa nhà văn phòng tại khu cao ốc thuộc CBD (*), dưới lầu có trung tâm thương mại xa xỉ. Bầu không khí làm việc tương đối trẻ trung, văn phòng cũng được bày trí độc đáo, mang dấu ấn cá nhân. Vừa đi vào, Lâm Kình đã nhìn thấy cửa sổ sát đất khổng lồ, sáng sủa, đắm mình trong nắng sớm ấm áp.(*) Khu thương mại trung tâm, viết tắt của cụm từ “Central Business District”, là vùng trọng điểm của đô thị, giữ vai trò trung tâm về tài chính, trao đổi thương mại.Nếu có thể mặc kệ gương mặt lừ đừ của các đồng nghiệp.Diệp Duệ dẫn Lâm Kình đến bàn làm việc của cô, giới thiệu với mọi người, sau đó chạy đi mất. Lâm Kình đặt túi xách lên ghế, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao, trán bóng, đeo hoa tai vàng đi đến chào hỏi Lâm Kình: “Xin chào, tôi tên là Mạch Kỳ.”“Lâm Kình.” Lâm Kình bắt tay đối phương, “Đó là tên tiếng Anh của cô sao?” (*)(*) Lâm Kình nghe nhầm thành “Maggie” nên tưởng là tên tiếng Anh.“Không phải, tôi họ Mạch, Mạch Kỳ.” Gương mặt cô ấy trắng trẻo, không tì vết, không thấy lỗ chân lông nào, trang điểm đẹp mắt đến mức trông cô ấy không khác nào ma nơ canh, “Rất nhiều người đã hỏi tôi như vậy đấy.”Lâm Kình lúng túng lè lưỡi, lại tiếp tục lấy ra đồ dùng cá nhân từ trong túi.Mạch Kỳ rất mong đợi: “Rốt cuộc cũng có người mới, cô không biết đâu, một mình tôi ở đây cũng sắp chết rồi, nhìn này, lỗ chân lông của tôi có thể nuôi cá được luôn đấy.”Lâm Kình nhìn mặt cô ấy: “Không thấy!”…Các đồng nghiệp khác lần lượt đến chào hỏi cô, hình như ai cũng ngập đầu trong đống công việc phức tạp, không hề tò mò về cô.Lâm Kình thở phào nhẹ nhõm, quá tốt.——————–Tác giả có lời muốn nói:Công ty trong truyện là mình tự tưởng tượng ra, đừng để tâm. Mấy chương sau không nhắc nhiều đến chỗ làm, chương này là giai đoạn chuyển tiếp, Kình Kình lại trở thành nô lệ tư bản, nhưng ở trong môi trường khác, cô ấy là nô lệ tư bản vui vẻ hơn một chút.

Tuần này Lâm Kình cực kỳ bận rộn.

Ở một chung cư cao cấp như Khê Bình, chủ nhà có học thức cao, cho nên sự kiện Lễ hội Đọc sách không thể làm cho có lệ. Mà người có tiền thường không chia sẻ thông tin về hoạt động cộng đồng, muốn họ phối hợp còn khó hơn lên trời. Chỉ có lúc đòi quyền lợi, họ mới lên tiếng trong nhóm chủ nhà, cứ như ám chỉ bộ phận quản lý tài sản lòng lang dạ sói.

Lâm Kình đặt tên cho hoạt động lần này là: Ngày Phục Sinh Đọc Sách.

Cái tên này có ngụ ý đưa các nhân vật trong sách vào đời thực, cô liệt kê nhân vật trong các tác phẩm kinh điển, từ “Harry Potter” đến “Robinson Crusoe” hoặc là “Tây Du Ký” cùng những quyển sách được đề cử cho học sinh tiểu học và cấp hai tại Trung Quốc.

Ý tưởng mới mẻ, độc đáo, nhưng cũng rất gần gũi.

Bên cạnh sân tennis có thư viện và phòng đọc sách nho nhỏ, cho nên không cần tìm hội trường khác, chủ nhà cũng được phân chia theo từng quản gia. Chỉ là hơi khó tìm trang phục. Lâm Kình nhờ một công ty đối tác mà cô quen biết khi làm công ty cũ vẽ mẫu thiết kế, nhưng bản vẽ cũng không thể làm cô hài lòng.

Cô lướt khắp WeChat, chuẩn bị tìm sự lựa chọn khác mới phát hiện ra, lúc giải tán công ty cũ, cô đã nóng nảy xóa rất nhiều người liên quan, bây giờ nghĩ lại mới thấy vừa khiếm nhã vừa trẻ con.

Thật ra đồng nghiệp không hiểu tại sao Lâm Kình lại cố chấp như vậy, nhưng cũng không giúp được. Cuối cùng Lâm Kình tìm Trương Kỳ Kỳ, cô ấy vẫn đang làm tổ chức sự kiện, chuyện này cũng không có gì khó, cô ấy cũng rất vui vẻ dắt mối, đêm hôm khuya khoắt còn liên hệ giúp cô.

Lúc Lâm Kình khách sáo mời Trương Kỳ Kỳ một bữa để cảm ơn, cô ấy nói: “Ăn cơm thì được, còn cảm ơn thì dẹp đi, như vậy thì xa cách quá, nói không chừng sau này cô còn cần tôi hỗ trợ đấy.”

Lâm Kình nhoẻn miệng cười, nói “Được rồi”, lại nghĩ cái này gọi là trao đổi tài nguyên.

Cuối tháng, rốt cuộc hoạt động cũng diễn ra, Lâm Kình biến nó thành một bữa tiệc bóng bay thực thụ, rất đẹp mắt. Điểm sáng là cosplay thành các nhân vật kinh điển, bầu không khí vô cùng nhộn nhịp, không buồn tẻ chút nào.

Ngày đó, chủ nhà đến check-in, chụp ảnh đăng vòng bạn bè nhiều hơn dự kiến, mục đích chính là giúp trẻ em có hứng thú với việc đọc sách, rất hữu ích, còn giải quyết vấn đề nan giải của ba mẹ.

Mấy chủ nhà bình thường lạnh như băng cũng không còn chán ghét ống kính của đội ngũ quay chụp mà bộ phận quản lý tài sản đã thuê, thậm chí còn vui vẻ phối hợp.

Lâm Kình cảm thấy mặc dù lần này mình lợi dụng thị trường của trẻ con, nhưng cũng có thể xem là thành công.

Cuối ngày, sau khi sắp xếp xong số liệu và tài liệu, Lâm Kình giữ lại cho mình một bản, sau đó gửi cho quản lý Chu. Đến tám giờ, cô dời mắt khỏi màn hình máy tính, nhìn ra cửa sổ.

Cây quế hoa cao ngất rũ xuống trước tòa nhà, gió nhẹ lay động phiến lá, hình như là làm con chim nhỏ đơn độc đang dừng chân trên nhánh cây giật mình, nó vỗ cánh bay đi, hòa vào bóng tối của trời đêm.

Văn phòng trống trơn, dường như công việc của Lâm Kình cạn kiệt vào thời khắc này, giống như giai đoạn khảo sát hàng tháng kết thúc, cô ngồi trong phòng làm việc viết bản tổng kết.

Sau khi nộp đơn nghỉ việc, Lâm Kình chính thức nghỉ việc vào cuối tháng hai.

Trước khi rời đi, cô mời đồng nghiệp ở văn phòng ăn cơm để chia tay, những mâu thuẫn và tranh cãi trước đây đều bị quét sạch sành sanh như vết bút chì bị tẩy đi.

Lúc này, mọi người cũng không nỡ nhìn cô rời đi, con gái dễ xúc động, đến cuối bữa ăn lại phát hiện hốc mắt ửng đỏ.

Chị Triệu nâng ly nói với Lâm Kình, thật ra chị ấy rất ghen tị với ý chí bắt đầu lại từ đầu ở độ tuổi này, rất nhiều người không muốn thay đổi sau khi đã yên ổn.

Đồng nghiệp bên cạnh nhắc nhở: “Ở độ tuổi này sao? Cô ấy còn chưa đến ba mươi, cũng không phải là chị.”

Lâm Kình nhoẻn miệng cười: “Cuộc sống không phải là phim thần tượng, ba mươi tuổi hay kết hôn đều không phải là kết cục cuối cùng.”

“Cô có gặt hái được gì từ công việc này không? Mặc dù chúng ta làm việc cùng nhau suốt một năm, nhưng rõ ràng sự hứng thú và đam mê của cô không nằm ở đây.”

Lâm Kình nghĩ ngợi về câu hỏi này một hồi lâu: “Công việc này kéo tôi từ thế giới lý tưởng trở về hiện thực, giúp tôi chấp nhận rằng cuộc sống là một mớ bòng bong.”

“Tôi đã cố gắng hết sức, không hề làm qua loa, đây là một bước trong quá trình trưởng thành, xem như là gặt hái được thành quả.” Cô lại nói.

“Cảm giác như cô vẫn theo chủ nghĩa lý tưởng đấy.”

Lâm Kình cười: “Tuyệt đối là như vậy. Từ chối lo âu về tuổi tác, luôn luôn là như vậy.”

*

Thật ra tìm việc không khó như Lâm Kình tưởng tượng, cô có năng lực tốt, có kinh nghiệm làm việc, mặc dù công ty trước có quy mô nhỏ, nhưng cô cũng xử lý xuất sắc nhiều vấn đề.

Huống chi cô còn giữ liên lạc với vài người từ công việc trước đây. Từ trước khi cô nghỉ việc, nhiều bạn bè và khách hàng đã nói sẽ giới thiệu việc làm mới cho cô.

Lâm Kình chọn một công ty truyền thông và tổ chức sự kiện tên Duệ Mỹ, HR sắp xếp thời gian phỏng vấn cho cô, lúc xem sơ yếu lý lịch của cô, họ cười nói: “Có phải lâu rồi cô không tìm việc làm không?”

“Hả?”

“Bây giờ sơ yếu lý lịch giản lược mới là xu hướng, một trang là đủ tóm tắt kinh nghiệm làm việc trước đây của cô rồi.”

Lâm Kình lẳng lặng vuốt vuốt ngón tay: “Làm sơ yếu lý lịch mà cũng có xu hướng nữa sao?”

“Cô không biết đấy thôi, hai năm trước, sơ yếu lý lịch dày cộp như của cô rất thịnh hành, vừa thấy đã sợ muốn chết.” Anh ta che miệng cười.

“…” Lâm Kình được mở mang tầm mắt.

Nhưng sơ yếu lý lịch phong phú vẫn là ưu thế, đối phương rất hài lòng về cô, nhưng không khỏi hỏi vài câu khó xử, chẳng hạn như:

“Sao mới hơn một năm đã đổi việc?”

Lâm Kình muốn bứt tóc: “…Lý do cá nhân.”

“Cô đã kết hôn rồi, định lúc nào sinh con?”

“Hai năm tới không có ý định.”

“Làm sao cô cân bằng được giữa sự nghiệp và gia đình? Vì ngành này phải tăng ca rất nhiều.”

Cuối cùng, đối phương hỏi cô khi nào có thể bắt đầu làm việc, cô không trả lời ngay, Lâm Kình cứ tưởng phải về nhà chờ thông báo. Lúc đưa cô ra thang máy, nhân viên HR cười nói thư mời làm việc sẽ được gửi đến hộp thư của cô, bảo cô chú ý kiểm tra và nhận thư.

Lâm Kình không rõ anh ta có ý gì, cho nên cũng không nghĩ nhiều.

Về đến nhà, cô tắm rửa, mặc đồ ngủ nằm trên sofa, nhớ lại hai câu hỏi mà anh ta đã hỏi cô, càng nghĩ càng cảm thấy cuộc đời phải khó khăn một chút mới là bình thường. Lẽ nào đã kết hôn cũng là trở ngại ở chỗ làm hay sao? Còn cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình nữa? Sao không hỏi đàn ông câu này?

Cô nằm trên sofa, tạm thời không biết nên trách tuổi tác của mình hay trách mình đã kết hôn với Tưởng Nhiên, bây giờ ly hôn còn kịp không?

Khổ quá, khổ quá, cứ nằm không cho xong.

Cô ngủ đến chiều, Tưởng Nhiên tan làm về sớm, anh không đánh thức cô, chỉ vào phòng ngủ thay sang quần áo ở nhà.

Anh đi ra đúng lúc Lâm Kình tỉnh giấc, ánh mắt cô mơ màng, anh dựa vào quầy bếp, cầm ly uống nước chậm rãi.

“Nhìn cái gì?” Tưởng Nhiên cầm ly nước đi đến gần cô.

Lâm Kình dụi mắt, ngồi xếp bằng trên sofa, chợt nói: “Tự dưng em phát hiện ra anh rất đẹp trai.”

Tưởng Nhiên ngẩn người, nhìn cô khó tin: “Nói thêm đi.”

Còn hơi trêu chọc.

Lâm Kình: “Sống mũi cao, mặt nhỏ, da trắng.”

Tưởng Nhiên đứng bên cạnh cô, đặt ly nước xuống, đưa tay sờ trán cô, thấy cô không sốt, anh thở dài: “Sao em nịnh hót dở tệ thế? Tài năng thật đấy.”

Lâm Kình liếc anh.

Tưởng Nhiên: “Sao?”

Lâm Kình mỉm cười gian xảo, ôm lấy eo anh: “Khổ quá, em chỉ muốn nằm không thôi.”

Hóa ra là vấn đề này, Tưởng Nhiên giữ lấy mặt cô, v**t v* một lát, lại bất lực nói: “À, hóa ra là muốn ôm đùi.”

“Vậy ôm anh được không?”

Lâm Kình ngẩng đầu, đôi mắt to tròn, trong trẻo nhìn anh, không hiểu sao lại làm trái tim người ta hẫng đi một nhịp, Tưởng Nhiên cũng không hề miễn nhiễm.

Anh cúi người, nhẹ nhàng bế cô lên khỏi sofa, đi vào phòng ngủ: “Vậy phải làm sao bây giờ? Cưới thì cũng đã cưới rồi.”

Lâm Kình bám vào anh cười khanh khách, nhe răng cắn vào vành tai anh.

“Hôm nay thế nào?” Tưởng Nhiên không thấy đau.

Chuyện chưa đâu vào đâu, Lâm Kình thật sự không muốn nói ra, cô không muốn người khác giúp đỡ: “Chỉ nằm không ở nhà.”

“Không làm gì sao?” Tưởng Nhiên hỏi.

“Nằm không thì còn làm cái gì chứ?”

“Chưa làm đủ bài tập đúng không, bình thường giờ này, em phải nói lời ngon ngọt với anh mới đúng.”

“Chẳng hạn như?”

“Chẳng hạn như, sinh con cho vui.” Tưởng Nhiên cúi người vỗ mông cô một cái.

“…Anh b**n th**.”

Đương nhiên Tưởng Nhiên biết Lâm Kình nói lời này chỉ là đùa giỡn, cô đã lên kế hoạch nghỉ ngơi vào khoảng thời gian trống này, nhưng buổi tối lại nhận được thư mời làm việc của Duệ Mỹ, nhân viên HR kết bạn WeChat với cô vào lúc mười một giờ đêm.

Lâm Kình ngạc nhiên: [Khối lượng công việc của bộ phận nhân sự trong công ty của các anh cũng lớn vậy sao?]

Đối phương trả lời bằng biểu tượng mặt khóc: [Đâu còn cách nào khác, thật sự rất bận.]

Người đàn ông thấp người, da trắng, đẹp trai tên là Diệp Duệ, là quản lý nhân sự tại chi nhánh của Duệ Mỹ, đương nhiên bộ phận này không có bao nhiêu người.

Diệp Duệ: [Thứ hai tuần sau bắt đầu được không?]

Lâm Kình: [Hôm nay là thứ sáu, vậy là ngày kia.]

Diệp Duệ: [Chuẩn, mau đến đây!]

Cách trả lời của Lâm Kình cũng dần dần thoải mái hơn: [Không thành vấn đề.]

Lâm Kình không ngờ mới nghỉ cuối tuần đã đi làm trở lại.

Truyền thông Duệ Mỹ chủ yếu làm về sản phẩm làm đẹp, công ty nằm trong một tòa nhà văn phòng tại khu cao ốc thuộc CBD (*), dưới lầu có trung tâm thương mại xa xỉ. Bầu không khí làm việc tương đối trẻ trung, văn phòng cũng được bày trí độc đáo, mang dấu ấn cá nhân. Vừa đi vào, Lâm Kình đã nhìn thấy cửa sổ sát đất khổng lồ, sáng sủa, đắm mình trong nắng sớm ấm áp.

(*) Khu thương mại trung tâm, viết tắt của cụm từ “Central Business District”, là vùng trọng điểm của đô thị, giữ vai trò trung tâm về tài chính, trao đổi thương mại.

Nếu có thể mặc kệ gương mặt lừ đừ của các đồng nghiệp.

Diệp Duệ dẫn Lâm Kình đến bàn làm việc của cô, giới thiệu với mọi người, sau đó chạy đi mất. Lâm Kình đặt túi xách lên ghế, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao, trán bóng, đeo hoa tai vàng đi đến chào hỏi Lâm Kình: “Xin chào, tôi tên là Mạch Kỳ.”

“Lâm Kình.” Lâm Kình bắt tay đối phương, “Đó là tên tiếng Anh của cô sao?” (*)

(*) Lâm Kình nghe nhầm thành “Maggie” nên tưởng là tên tiếng Anh.

“Không phải, tôi họ Mạch, Mạch Kỳ.” Gương mặt cô ấy trắng trẻo, không tì vết, không thấy lỗ chân lông nào, trang điểm đẹp mắt đến mức trông cô ấy không khác nào ma nơ canh, “Rất nhiều người đã hỏi tôi như vậy đấy.”

Lâm Kình lúng túng lè lưỡi, lại tiếp tục lấy ra đồ dùng cá nhân từ trong túi.

Mạch Kỳ rất mong đợi: “Rốt cuộc cũng có người mới, cô không biết đâu, một mình tôi ở đây cũng sắp chết rồi, nhìn này, lỗ chân lông của tôi có thể nuôi cá được luôn đấy.”

Lâm Kình nhìn mặt cô ấy: “Không thấy!”

Các đồng nghiệp khác lần lượt đến chào hỏi cô, hình như ai cũng ngập đầu trong đống công việc phức tạp, không hề tò mò về cô.

Lâm Kình thở phào nhẹ nhõm, quá tốt.

——————–

Tác giả có lời muốn nói:

Công ty trong truyện là mình tự tưởng tượng ra, đừng để tâm. Mấy chương sau không nhắc nhiều đến chỗ làm, chương này là giai đoạn chuyển tiếp, Kình Kình lại trở thành nô lệ tư bản, nhưng ở trong môi trường khác, cô ấy là nô lệ tư bản vui vẻ hơn một chút.

Bánh Gừng Mùa Đông - Duy TửuTác giả: Duy TửuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau… Tuần này Lâm Kình cực kỳ bận rộn.Ở một chung cư cao cấp như Khê Bình, chủ nhà có học thức cao, cho nên sự kiện Lễ hội Đọc sách không thể làm cho có lệ. Mà người có tiền thường không chia sẻ thông tin về hoạt động cộng đồng, muốn họ phối hợp còn khó hơn lên trời. Chỉ có lúc đòi quyền lợi, họ mới lên tiếng trong nhóm chủ nhà, cứ như ám chỉ bộ phận quản lý tài sản lòng lang dạ sói.Lâm Kình đặt tên cho hoạt động lần này là: Ngày Phục Sinh Đọc Sách.Cái tên này có ngụ ý đưa các nhân vật trong sách vào đời thực, cô liệt kê nhân vật trong các tác phẩm kinh điển, từ “Harry Potter” đến “Robinson Crusoe” hoặc là “Tây Du Ký” cùng những quyển sách được đề cử cho học sinh tiểu học và cấp hai tại Trung Quốc.Ý tưởng mới mẻ, độc đáo, nhưng cũng rất gần gũi.Bên cạnh sân tennis có thư viện và phòng đọc sách nho nhỏ, cho nên không cần tìm hội trường khác, chủ nhà cũng được phân chia theo từng quản gia. Chỉ là hơi khó tìm trang phục. Lâm Kình nhờ một công ty đối tác mà cô quen biết khi làm công ty cũ vẽ mẫu thiết kế, nhưng bản vẽ cũng không thể làm cô hài lòng.Cô lướt khắp WeChat, chuẩn bị tìm sự lựa chọn khác mới phát hiện ra, lúc giải tán công ty cũ, cô đã nóng nảy xóa rất nhiều người liên quan, bây giờ nghĩ lại mới thấy vừa khiếm nhã vừa trẻ con.Thật ra đồng nghiệp không hiểu tại sao Lâm Kình lại cố chấp như vậy, nhưng cũng không giúp được. Cuối cùng Lâm Kình tìm Trương Kỳ Kỳ, cô ấy vẫn đang làm tổ chức sự kiện, chuyện này cũng không có gì khó, cô ấy cũng rất vui vẻ dắt mối, đêm hôm khuya khoắt còn liên hệ giúp cô.Lúc Lâm Kình khách sáo mời Trương Kỳ Kỳ một bữa để cảm ơn, cô ấy nói: “Ăn cơm thì được, còn cảm ơn thì dẹp đi, như vậy thì xa cách quá, nói không chừng sau này cô còn cần tôi hỗ trợ đấy.”Lâm Kình nhoẻn miệng cười, nói “Được rồi”, lại nghĩ cái này gọi là trao đổi tài nguyên.Cuối tháng, rốt cuộc hoạt động cũng diễn ra, Lâm Kình biến nó thành một bữa tiệc bóng bay thực thụ, rất đẹp mắt. Điểm sáng là cosplay thành các nhân vật kinh điển, bầu không khí vô cùng nhộn nhịp, không buồn tẻ chút nào.Ngày đó, chủ nhà đến check-in, chụp ảnh đăng vòng bạn bè nhiều hơn dự kiến, mục đích chính là giúp trẻ em có hứng thú với việc đọc sách, rất hữu ích, còn giải quyết vấn đề nan giải của ba mẹ.Mấy chủ nhà bình thường lạnh như băng cũng không còn chán ghét ống kính của đội ngũ quay chụp mà bộ phận quản lý tài sản đã thuê, thậm chí còn vui vẻ phối hợp.Lâm Kình cảm thấy mặc dù lần này mình lợi dụng thị trường của trẻ con, nhưng cũng có thể xem là thành công.Cuối ngày, sau khi sắp xếp xong số liệu và tài liệu, Lâm Kình giữ lại cho mình một bản, sau đó gửi cho quản lý Chu. Đến tám giờ, cô dời mắt khỏi màn hình máy tính, nhìn ra cửa sổ.Cây quế hoa cao ngất rũ xuống trước tòa nhà, gió nhẹ lay động phiến lá, hình như là làm con chim nhỏ đơn độc đang dừng chân trên nhánh cây giật mình, nó vỗ cánh bay đi, hòa vào bóng tối của trời đêm.Văn phòng trống trơn, dường như công việc của Lâm Kình cạn kiệt vào thời khắc này, giống như giai đoạn khảo sát hàng tháng kết thúc, cô ngồi trong phòng làm việc viết bản tổng kết.Sau khi nộp đơn nghỉ việc, Lâm Kình chính thức nghỉ việc vào cuối tháng hai.Trước khi rời đi, cô mời đồng nghiệp ở văn phòng ăn cơm để chia tay, những mâu thuẫn và tranh cãi trước đây đều bị quét sạch sành sanh như vết bút chì bị tẩy đi.Lúc này, mọi người cũng không nỡ nhìn cô rời đi, con gái dễ xúc động, đến cuối bữa ăn lại phát hiện hốc mắt ửng đỏ.Chị Triệu nâng ly nói với Lâm Kình, thật ra chị ấy rất ghen tị với ý chí bắt đầu lại từ đầu ở độ tuổi này, rất nhiều người không muốn thay đổi sau khi đã yên ổn.Đồng nghiệp bên cạnh nhắc nhở: “Ở độ tuổi này sao? Cô ấy còn chưa đến ba mươi, cũng không phải là chị.”Lâm Kình nhoẻn miệng cười: “Cuộc sống không phải là phim thần tượng, ba mươi tuổi hay kết hôn đều không phải là kết cục cuối cùng.”“Cô có gặt hái được gì từ công việc này không? Mặc dù chúng ta làm việc cùng nhau suốt một năm, nhưng rõ ràng sự hứng thú và đam mê của cô không nằm ở đây.”Lâm Kình nghĩ ngợi về câu hỏi này một hồi lâu: “Công việc này kéo tôi từ thế giới lý tưởng trở về hiện thực, giúp tôi chấp nhận rằng cuộc sống là một mớ bòng bong.”“Tôi đã cố gắng hết sức, không hề làm qua loa, đây là một bước trong quá trình trưởng thành, xem như là gặt hái được thành quả.” Cô lại nói.“Cảm giác như cô vẫn theo chủ nghĩa lý tưởng đấy.”Lâm Kình cười: “Tuyệt đối là như vậy. Từ chối lo âu về tuổi tác, luôn luôn là như vậy.”*Thật ra tìm việc không khó như Lâm Kình tưởng tượng, cô có năng lực tốt, có kinh nghiệm làm việc, mặc dù công ty trước có quy mô nhỏ, nhưng cô cũng xử lý xuất sắc nhiều vấn đề.Huống chi cô còn giữ liên lạc với vài người từ công việc trước đây. Từ trước khi cô nghỉ việc, nhiều bạn bè và khách hàng đã nói sẽ giới thiệu việc làm mới cho cô.Lâm Kình chọn một công ty truyền thông và tổ chức sự kiện tên Duệ Mỹ, HR sắp xếp thời gian phỏng vấn cho cô, lúc xem sơ yếu lý lịch của cô, họ cười nói: “Có phải lâu rồi cô không tìm việc làm không?”“Hả?”“Bây giờ sơ yếu lý lịch giản lược mới là xu hướng, một trang là đủ tóm tắt kinh nghiệm làm việc trước đây của cô rồi.”Lâm Kình lẳng lặng vuốt vuốt ngón tay: “Làm sơ yếu lý lịch mà cũng có xu hướng nữa sao?”“Cô không biết đấy thôi, hai năm trước, sơ yếu lý lịch dày cộp như của cô rất thịnh hành, vừa thấy đã sợ muốn chết.” Anh ta che miệng cười.“…” Lâm Kình được mở mang tầm mắt.Nhưng sơ yếu lý lịch phong phú vẫn là ưu thế, đối phương rất hài lòng về cô, nhưng không khỏi hỏi vài câu khó xử, chẳng hạn như:“Sao mới hơn một năm đã đổi việc?”Lâm Kình muốn bứt tóc: “…Lý do cá nhân.”“Cô đã kết hôn rồi, định lúc nào sinh con?”“Hai năm tới không có ý định.”“Làm sao cô cân bằng được giữa sự nghiệp và gia đình? Vì ngành này phải tăng ca rất nhiều.”…Cuối cùng, đối phương hỏi cô khi nào có thể bắt đầu làm việc, cô không trả lời ngay, Lâm Kình cứ tưởng phải về nhà chờ thông báo. Lúc đưa cô ra thang máy, nhân viên HR cười nói thư mời làm việc sẽ được gửi đến hộp thư của cô, bảo cô chú ý kiểm tra và nhận thư.Lâm Kình không rõ anh ta có ý gì, cho nên cũng không nghĩ nhiều.Về đến nhà, cô tắm rửa, mặc đồ ngủ nằm trên sofa, nhớ lại hai câu hỏi mà anh ta đã hỏi cô, càng nghĩ càng cảm thấy cuộc đời phải khó khăn một chút mới là bình thường. Lẽ nào đã kết hôn cũng là trở ngại ở chỗ làm hay sao? Còn cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình nữa? Sao không hỏi đàn ông câu này?Cô nằm trên sofa, tạm thời không biết nên trách tuổi tác của mình hay trách mình đã kết hôn với Tưởng Nhiên, bây giờ ly hôn còn kịp không?Khổ quá, khổ quá, cứ nằm không cho xong.Cô ngủ đến chiều, Tưởng Nhiên tan làm về sớm, anh không đánh thức cô, chỉ vào phòng ngủ thay sang quần áo ở nhà.Anh đi ra đúng lúc Lâm Kình tỉnh giấc, ánh mắt cô mơ màng, anh dựa vào quầy bếp, cầm ly uống nước chậm rãi.“Nhìn cái gì?” Tưởng Nhiên cầm ly nước đi đến gần cô.Lâm Kình dụi mắt, ngồi xếp bằng trên sofa, chợt nói: “Tự dưng em phát hiện ra anh rất đẹp trai.”Tưởng Nhiên ngẩn người, nhìn cô khó tin: “Nói thêm đi.”Còn hơi trêu chọc.Lâm Kình: “Sống mũi cao, mặt nhỏ, da trắng.”Tưởng Nhiên đứng bên cạnh cô, đặt ly nước xuống, đưa tay sờ trán cô, thấy cô không sốt, anh thở dài: “Sao em nịnh hót dở tệ thế? Tài năng thật đấy.”Lâm Kình liếc anh.Tưởng Nhiên: “Sao?”Lâm Kình mỉm cười gian xảo, ôm lấy eo anh: “Khổ quá, em chỉ muốn nằm không thôi.”Hóa ra là vấn đề này, Tưởng Nhiên giữ lấy mặt cô, v**t v* một lát, lại bất lực nói: “À, hóa ra là muốn ôm đùi.”“Vậy ôm anh được không?”Lâm Kình ngẩng đầu, đôi mắt to tròn, trong trẻo nhìn anh, không hiểu sao lại làm trái tim người ta hẫng đi một nhịp, Tưởng Nhiên cũng không hề miễn nhiễm.Anh cúi người, nhẹ nhàng bế cô lên khỏi sofa, đi vào phòng ngủ: “Vậy phải làm sao bây giờ? Cưới thì cũng đã cưới rồi.”Lâm Kình bám vào anh cười khanh khách, nhe răng cắn vào vành tai anh.“Hôm nay thế nào?” Tưởng Nhiên không thấy đau.Chuyện chưa đâu vào đâu, Lâm Kình thật sự không muốn nói ra, cô không muốn người khác giúp đỡ: “Chỉ nằm không ở nhà.”“Không làm gì sao?” Tưởng Nhiên hỏi.“Nằm không thì còn làm cái gì chứ?”“Chưa làm đủ bài tập đúng không, bình thường giờ này, em phải nói lời ngon ngọt với anh mới đúng.”“Chẳng hạn như?”“Chẳng hạn như, sinh con cho vui.” Tưởng Nhiên cúi người vỗ mông cô một cái.“…Anh b**n th**.”Đương nhiên Tưởng Nhiên biết Lâm Kình nói lời này chỉ là đùa giỡn, cô đã lên kế hoạch nghỉ ngơi vào khoảng thời gian trống này, nhưng buổi tối lại nhận được thư mời làm việc của Duệ Mỹ, nhân viên HR kết bạn WeChat với cô vào lúc mười một giờ đêm.Lâm Kình ngạc nhiên: [Khối lượng công việc của bộ phận nhân sự trong công ty của các anh cũng lớn vậy sao?]Đối phương trả lời bằng biểu tượng mặt khóc: [Đâu còn cách nào khác, thật sự rất bận.]Người đàn ông thấp người, da trắng, đẹp trai tên là Diệp Duệ, là quản lý nhân sự tại chi nhánh của Duệ Mỹ, đương nhiên bộ phận này không có bao nhiêu người.Diệp Duệ: [Thứ hai tuần sau bắt đầu được không?]Lâm Kình: [Hôm nay là thứ sáu, vậy là ngày kia.]Diệp Duệ: [Chuẩn, mau đến đây!]Cách trả lời của Lâm Kình cũng dần dần thoải mái hơn: [Không thành vấn đề.]Lâm Kình không ngờ mới nghỉ cuối tuần đã đi làm trở lại.Truyền thông Duệ Mỹ chủ yếu làm về sản phẩm làm đẹp, công ty nằm trong một tòa nhà văn phòng tại khu cao ốc thuộc CBD (*), dưới lầu có trung tâm thương mại xa xỉ. Bầu không khí làm việc tương đối trẻ trung, văn phòng cũng được bày trí độc đáo, mang dấu ấn cá nhân. Vừa đi vào, Lâm Kình đã nhìn thấy cửa sổ sát đất khổng lồ, sáng sủa, đắm mình trong nắng sớm ấm áp.(*) Khu thương mại trung tâm, viết tắt của cụm từ “Central Business District”, là vùng trọng điểm của đô thị, giữ vai trò trung tâm về tài chính, trao đổi thương mại.Nếu có thể mặc kệ gương mặt lừ đừ của các đồng nghiệp.Diệp Duệ dẫn Lâm Kình đến bàn làm việc của cô, giới thiệu với mọi người, sau đó chạy đi mất. Lâm Kình đặt túi xách lên ghế, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao, trán bóng, đeo hoa tai vàng đi đến chào hỏi Lâm Kình: “Xin chào, tôi tên là Mạch Kỳ.”“Lâm Kình.” Lâm Kình bắt tay đối phương, “Đó là tên tiếng Anh của cô sao?” (*)(*) Lâm Kình nghe nhầm thành “Maggie” nên tưởng là tên tiếng Anh.“Không phải, tôi họ Mạch, Mạch Kỳ.” Gương mặt cô ấy trắng trẻo, không tì vết, không thấy lỗ chân lông nào, trang điểm đẹp mắt đến mức trông cô ấy không khác nào ma nơ canh, “Rất nhiều người đã hỏi tôi như vậy đấy.”Lâm Kình lúng túng lè lưỡi, lại tiếp tục lấy ra đồ dùng cá nhân từ trong túi.Mạch Kỳ rất mong đợi: “Rốt cuộc cũng có người mới, cô không biết đâu, một mình tôi ở đây cũng sắp chết rồi, nhìn này, lỗ chân lông của tôi có thể nuôi cá được luôn đấy.”Lâm Kình nhìn mặt cô ấy: “Không thấy!”…Các đồng nghiệp khác lần lượt đến chào hỏi cô, hình như ai cũng ngập đầu trong đống công việc phức tạp, không hề tò mò về cô.Lâm Kình thở phào nhẹ nhõm, quá tốt.——————–Tác giả có lời muốn nói:Công ty trong truyện là mình tự tưởng tượng ra, đừng để tâm. Mấy chương sau không nhắc nhiều đến chỗ làm, chương này là giai đoạn chuyển tiếp, Kình Kình lại trở thành nô lệ tư bản, nhưng ở trong môi trường khác, cô ấy là nô lệ tư bản vui vẻ hơn một chút.

Chương 54