Đêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau…
Chương 59
Bánh Gừng Mùa Đông - Duy TửuTác giả: Duy TửuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau… Ba mẹ ầm ĩ làm Lâm Kình đau đầu, cô kéo chăn che tai mình lại.Thấy con gái càng lúc càng nóng nảy, biết có hỏi cũng không được gì, Lâm Hải Sinh đành kéo vợ sang một bên: “Được rồi, để nó bình tĩnh lại.”Thi Quý Linh cuống cuồng, giọng nói cũng gấp gáp hơn: “Tôi sốt ruột. Hai đứa nhỏ này làm gì vậy chứ, kết hôn rồi mà cũng không sống yên ổn được, con gái đúng là của nợ từ kiếp trước mà, tôi chưa trả hết sao?”Đồng chí lão Lâm im lặng: “Bà mắng tôi cũng vô ích thôi.”Hai vợ chồng không cách nào yên tâm đi ngủ, chỉ biết vùi mình vào sofa thở dài.Lâm Kình giở chăn ra, ngây ngốc nhìn chằm chằm lên trần nhà, nỗi đau lại ập đến, nước mắt trào ra, chảy xuống gò má, chiếc gối sau lưng nhanh chóng ướt đẫm, đọng một mảng nước lớn.Lâu rồi không khó chịu, nghẹt thở, căm hận, phiền muộn, chán ghét thế này, những cảm xúc tiêu cực xông ra như quái vật trong hang, tàn phá tinh thần và thân thể của cô.Cô ghét bản thân mình như vậy.Thậm chí còn nghĩ, không kết hôn thì chỉ phải sống một cuộc đời cô đơn, kết hôn rồi lại cho người khác quyền làm tổn thương mình, vậy thì kết hôn làm gì chứ?Nửa năm qua, dường như Tưởng Nhiên đã dẫn dắt cô đi trên con đường bằng phẳng, phương hướng rõ ràng. Bây giờ lại trở về đoạn đường khúc khuỷu như trước kia, khổ sở bắt đầu lại từ đầu.Lát sau lại nghe giọng của Tưởng Nhiên truyền qua cánh cửa.Anh đi đường mệt nhọc, chỉ mặc quần áo mỏng manh, cả người lạnh ngắt: “Mẹ, Kình Kình có về đây không ạ?”“Con không gọi cho nó à?”“Cô ấy chặn con rồi.”Thi Quý Linh thở dài: “Ở trong phòng đấy, hai đứa cãi nhau chuyện gì, nó vừa về đã khóc nhiều như vậy.”Tưởng Nhiên yên lòng, nhưng không trả lời câu hỏi của Thi Quý Linh.Hai ông bà cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ tránh sang một bên cho anh vào, nói: “Con vào gặp nó một chút đi.”Bây giờ Lâm Kình không muốn nhìn mặt anh, cũng không muốn nói chuyện với anh, cô vội vàng kéo chăn qua đầu, giả vờ ngủ. Tưởng Nhiên mở hé cừa phòng ngủ, đứng bên cửa một lát, thấy một cục nhỏ xíu trong chăn, trông đáng thương hết sức.“Cô ấy ngủ rồi ạ.”“…”Ba người ngoài cửa đành thống nhất không quấy rầy cô nữa.Lâm Hải Sinh tốt bụng khuyên nhủ: “Có chuyện gì thì từ từ nói, đừng cãi nhau, làm ba mẹ cũng lo lắng theo.”Tưởng Nhiên: “Xin lỗi ba.”“Ba không trách con, Kình Kình chạy đến đây mà không báo ai một tiếng cũng không đúng, ngày mai ba sẽ phê bình nó, tối nay con ở lại đây hay là…”Tưởng Nhiên: “Con về nhà ạ, làm phiền ba để ý đến cô ấy.”“Chậc, đi đường từ từ thôi đấy.”Sau đó, phòng khách trở về trạng thái yên bình, ba mẹ lần lượt quay về phòng.Lâm Kình không cắn môi nữa, không biết là thất vọng hay nản lòng.Đêm đó Lâm Kình ngủ không ngon. Hôm sau cô chóng mặt, không biết mình đang ở đâu, lại nằm yên trên giường một hồi lâu mới xuống giường rửa mặt.Ba mẹ gọi cô ra ăn sáng, Lâm Kình xoa xoa đôi mắt sưng đỏ, không biết từ chối thế nào: “Con không ăn đâu, con về nhà thay đồ đi làm.”Thi Quý Linh ngồi bên bàn ăn lột vỏ trứng: “Không cần, chồng con mang đồ của con qua rồi đấy.”Bà ấy chỉ vào chiếc vali nhỏ bên cửa.“…”Lâm Kình: “Tưởng Nhiên đến lúc nào vậy mẹ?”“Sớm lắm, ba mẹ còn chưa thức dậy.” Thi Quý Linh đặt quả trứng đã lột vỏ vào chiếc chén đối diện cô, không thể không hỏi: “Hôm qua hai đứa cãi nhau chuyện gì?”Lâm Kình không muốn nói ra nỗi phiền muộn của mình: “Không có gì, con đi thay quần áo.”Cô mang vali vào phòng ngủ.Quần áo được sắp xếp gọn gàng, phân ra từng loại khác nhau, còn được bọc trong túi chống bụi, anh thật sự để ý đến chi tiết, túi lớn là quần áo bên ngoài, túi nhỏ là đồ lót và vớ… Chẳng lẽ anh không định để cô trở về nữa sao?Thậm chí khi tan làm, Lâm Kình cũng không biết nên về nhà nào, đồng nghiệp rời đi hết, cô ngồi một mình trong văn phòng nghịch điện thoại, mở WeChat của Tưởng Nhiên, thoát ra; mở vào, lại thoát ra; tới tới lui lui mấy lần.Đêm qua cô ngồi trên taxi, anh gọi liên tục, Lâm Kình dùng kỹ năng trốn tránh bình thường của mình là chặn số, đến bây giờ vẫn chưa bỏ chặn. Biết tin nhắn của đối phương không qua được, cô vẫn không thể không vào xem một chút.Thật sự là vừa giận vừa không đành lòng.Hơn bảy giờ tối, cô mới về đến Hoa Viên Kiều Hồ, hình như đã biết trước là cô sẽ trở về, ba mẹ bảo cô vào ăn cơm như mọi ngày.Đã hai ngày liên tiếp không liên lạc với Tưởng Nhiên.Chiều hôm đó, Lâm Kình và đồng nghiệp đến trung tâm thương mại để bàn về địa điểm tổ chức sự kiện, gần bốn giờ là xong việc, trung tâm thương mại hơi xa công ty, cho nên cấp trên trực tiếp của cô, Lâm Na, bảo mọi người cứ về nhà, cô ấy sẽ lo chuyện chấm công.Lâm Kình tạm biệt mọi người, chuẩn bị đi tàu điện ngầm về nhà, không ngờ gặp phải Trương Kỳ Kỳ trước cửa trung tâm thương mại.Bên cạnh cô ấy là một chàng trai gầy gò, xiêu vẹo tựa vào người của Trương Kỳ Kỳ như động vật không xương, cầm một chiếc túi Gucci Tiger Head, cọc cằn hất tóc của Trương Kỳ Kỳ.Trông không bình thường.Cô đến gần, lúc này mới ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, cũng phát hiện gần khóe mắt của Trương Kỳ Kỳ có một vết xước nhỏ. Ban đầu Lâm Kình không có ý định quấy rầy họ, lúc này cũng ngạc nhiên hỏi: “Cô không sao chứ?”Ánh mắt của Trương Kỳ Kỳ cũng vô cùng bất ngờ, cô ấy không muốn gặp người quen ở nơi này, lại xấu hổ che đi vết thương, vội vàng nói rõ: “Không sao, không phải anh ấy đánh tôi.”Lâm Kình nhìn cô ấy: “Tôi không nói là anh ấy đánh.”“Đây là bạn trai tôi, buổi trưa anh ấy đi xã giao trên lầu, say rồi.” Trương Kỳ Kỳ giải thích, “Tôi đến đón anh ấy.”Lâm Kình khẽ thở dài trong lòng, tự nhủ một người đàn ông uống say đến bất tỉnh sẽ bảo cô ấy trốn làm đến đón anh ta hay sao?Thấy đối phương không muốn nhiều lời, Lâm Kình cũng không quấy rầy.Lúc này, chàng trai đang tựa vào vai của Trương Kỳ Kỳ đẩy cô ấy ra, chạy đến thùng rác ven đường, bị đẩy như vậy, Trương Kỳ Kỳ lảo đảo suýt ngã, Lâm Kình đỡ cô ấy.Nôn xong, anh ta cũng không quay đầu lại mà đưa tay ra, cao giọng như sai bảo người hẩu: “Mang nước đến đây, sao lại đứng đó?”“Đến đây.” Cô ấy chạy đến, chủ động mở nắp chai nước.Uống xong, anh ta lại ngồi xổm trên mặt đất một hồi, hình như là sắp chìm vào giấc ngủ, Trương Kỳ Kỳ kéo hai tay của anh ta lên, hỏi: “Điện thoại của anh đâu, điện thoại em hết pin rồi.”Anh ta bực bội trả lời: “Sao ông đây biết được?”Trương Kỳ Kỳ: “Nói năng đàng hoàng không được à, không có điện thoại thì làm sao gọi taxi?”Lâm Kình cảm thấy thật kỳ lạ, sao một cô gái xinh đẹp và tự tin như cô ấy lại hạ mình trước một người đàn ông chứ?Không thấy người đàn ông kia có gì tốt đẹp, tính khí nóng nảy, dáng dấp không đẹp trai lắm, cũng không cao. Chỉ có thể nói là trông hơi giống người có tiền, phối lung tung đủ mọi thương hiệu trên người không khác nào nhà giàu mới nổi.Lâm Kình biết mình không thể trông mặt mà bắt hình dong, lập tức gạt bỏ những nghi ngờ vô căn cứ của mình, chỉ tạm biệt Trương Kỳ Kỳ, sau đó đi đến ga tàu điện ngầm.Trương Kỳ Kỳ giữ Lâm Kình lại, hỏi cô có sạc dự phòng hay không, đúng lúc Lâm Kình có mang theo, vậy là cô lấy ra đưa cho cô ấy.Trên tàu điện ngầm, cô nhận được tin nhắn WeChat của Trương Kỳ Kỳ:[Cô đừng nói chuyện hôm nay cho người khác biết được không… Tôi cảm thấy hơi mất mặt.]Lâm Kình trả lời: [Tôi sẽ không nói cho người khác biết đâu, chỉ cần bạn trai cô thật sự không đánh cô là được.]Trương Kỳ Kỳ xấu hổ đỏ mặt, bị nhìn thấu mất rồi: [Thật ra anh ấy không cố ý đâu, vừa chạm vào là chảy máu thôi.]Lâm Kình: […]Trương Kỳ Kỳ: [Cảm ơn nhiều.]Có lẽ là vì chạm mặt tra nam, trong lòng Lâm Kình day dứt khôn nguôi, vừa chua xót vừa buồn khổ, tại sao người đẹp luôn phải chịu khổ chứ?Tàu điện ngầm bức bối, xen lẫn đủ loại mùi hương của tất cả mọi người, tràn đầy uể oải và mệt nhọc, viết rõ bốn chữ: “Nô lệ mệt mỏi.”Lúc gần đến nội thành, cô mới nhớ mình không mang theo kính áp tròng, phải quay về chung cư Khê Bình để lấy.Vậy là cô xuống tàu, sang phía đối diện bắt xe buýt đi về phía ngược lại. Chưa đến năm giờ đã về đến nhà, giờ này Tưởng Nhiên vẫn còn ở công ty như thường lệ.Cô thay dép, vội vàng chạy vào phòng tắm lấy đồ đạc mình cần, cho vào túi.Lúc quay ra, cả căn nhà rộng lớn tối dần, giống như hộp trang sức trống trải, nhốt người bên trong.Bây giờ hộp trang sức không có sức sống, chỉ còn sót lại mùi hương nhàn nhạt của Tưởng Nhiên, anh ném tai nghe chống ồn của mình trên tủ đầu giường, áo khoác len mặc ở nhà của anh choàng trên chiếc ghế dài…Nhìn những món đồ mang theo dấu vết của Tưởng Nhiên, Lâm Kình không đành lòng, trái tim lại đau xót, vẫn không hiểu tại sao chuyện lại tiến triển đến nước này.Sợ lúc này Tưởng Nhiên sẽ về nhà, lấy đồ xong, cô lập tức rời đi, ra đến cửa lại nghe thấy tiếng gõ cửa, không phải là tiếng chuông báo dưới lầu, chắc chắn không phải là người lạ.Có thể là ai chứ? Tiếng gõ cửa làm cô giật mình, cầu nguyện giờ này không gặp phải Tưởng Nhiên.Người bên kia gõ ba tiếng, Lâm Kình mở cửa ra, thấy một gương mặt xa lạ: “Cô Lâm, cuối cùng nhà cô cũng có người rồi.”Cô gái kia là người mới thay thế vị trí trước đây của Lâm Kình, cô ấy mỉm cười đưa đơn lấy ý kiến về ngân sách bảo trì cho Lâm Kình, bảo cô ký tên.Lâm Kình ký tên vào cột “Không”, không đồng ý đụng vào ngân sách bảo trì vào lúc này.Cô gái kia không bất ngờ, thậm chí còn vui vẻ trò chuyện với cô: “Tôi đã đến nhà cô ba ngày liên tục, gõ cửa nhưng không có ai trả lời, mọi người không sống ở đây nữa sao?”Lâm Kình không hiểu, lại hỏi: “Chồng tôi cũng không có ở nhà sao?”“Tôi không biết, dù sao cũng chưa từng nhìn thấy.” Nói chuyện xong, cô ấy mỉm cười tạm biệt cô rồi rời đi.Lâm Kình hoài nghi trở vào trong nhà, từ nhà bếp đến phòng làm việc, không thấy có chỗ nào không ổn. Sau đó vào phòng ngủ chính, vài chiếc áo sơ mi và âu phục của anh không có trong tủ, ngay cả chiếc vali đen nằm ngoài cùng để anh thuận tiện lấy ra cũng biến mất.Trước khi rời khỏi nhà, cô đã giặt và phơi mấy bộ quần áo ngoài ban công, anh cũng không đụng vào.Cô bừng tỉnh, hóa ra mấy ngày cô không có ở nhà, anh cũng không về.Đúng là đàn ông luôn ba phải và qua loa như vậy, chọc người ta xong lại phủi mông ra ngoài ung dung tự tại mà không có gánh nặng tâm lý nào.Ý thức được chuyện này, cô thở dài ngồi xuống sofa, trái tim như chia năm xẻ bảy.——————–Tác giả có lời muốn nói:Mình muốn nói một chuyện, mình thấy trong phần bình luận có rất nhiều tranh cãi về cách cư xử của Lâm Kình.Không biết mọi người có để ý hay không, cô ấy đã từng hỏi Tưởng Nhiên, chỉ cần anh ấy không cần người thân này, cô ấy sẽ không qua lại với họ nữa, lúc đó Tưởng Nhiên không trả lời rõ ràng mà lại giữ im lặng. Vậy là trong lòng Lâm Kình cũng có suy đoán, Tưởng Nhiên hơi rối rắm và mâu thuẫn, một bên là căm hận, một bên lại nghĩ ông ấy là ba mình, phải ở bên cạnh, không thể bỏ rơi được.Lập trường của Lâm Kình là, cô ấy là người ngoài, không có quyền can thiệp vào mối quan hệ của cha con họ, chỉ có thể qua loa chiếu lệ. Cũng không tồn tại sự bao dung.Còn một chuyện nữa, trước đó cô ấy có nói mình tốt tính, nhưng thật ra ý của cô ấy là làm quản lý tài sản một năm trời đã cho cô ấy chứng kiến đủ thứ chuyện gia đình, cô ấy hình thành thói quen giải quyết mâu thuẫn trong gia đình bằng tư duy thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Cho nên thầy Tưởng mới hối thúc cô ấy thoát ra khỏi vòng tròn cố định của cô ấy, muốn từ chối thì cứ từ chối, đừng vì đối phương là người lớn mà ngại.Đương nhiên thầy Tưởng cũng không xía vào chuyện của Lâm Kình chỉ vì bản thân mình chán ghét ai đó.Đây chỉ là thiết lập và lý lẽ của mình về nhân vật này, đương nhiên từ góc độ người ngoài, chúng ta sẽ nhìn rõ hơn cô ấy rồi.
Ba mẹ ầm ĩ làm Lâm Kình đau đầu, cô kéo chăn che tai mình lại.
Thấy con gái càng lúc càng nóng nảy, biết có hỏi cũng không được gì, Lâm Hải Sinh đành kéo vợ sang một bên: “Được rồi, để nó bình tĩnh lại.”
Thi Quý Linh cuống cuồng, giọng nói cũng gấp gáp hơn: “Tôi sốt ruột. Hai đứa nhỏ này làm gì vậy chứ, kết hôn rồi mà cũng không sống yên ổn được, con gái đúng là của nợ từ kiếp trước mà, tôi chưa trả hết sao?”
Đồng chí lão Lâm im lặng: “Bà mắng tôi cũng vô ích thôi.”
Hai vợ chồng không cách nào yên tâm đi ngủ, chỉ biết vùi mình vào sofa thở dài.
Lâm Kình giở chăn ra, ngây ngốc nhìn chằm chằm lên trần nhà, nỗi đau lại ập đến, nước mắt trào ra, chảy xuống gò má, chiếc gối sau lưng nhanh chóng ướt đẫm, đọng một mảng nước lớn.
Lâu rồi không khó chịu, nghẹt thở, căm hận, phiền muộn, chán ghét thế này, những cảm xúc tiêu cực xông ra như quái vật trong hang, tàn phá tinh thần và thân thể của cô.
Cô ghét bản thân mình như vậy.
Thậm chí còn nghĩ, không kết hôn thì chỉ phải sống một cuộc đời cô đơn, kết hôn rồi lại cho người khác quyền làm tổn thương mình, vậy thì kết hôn làm gì chứ?
Nửa năm qua, dường như Tưởng Nhiên đã dẫn dắt cô đi trên con đường bằng phẳng, phương hướng rõ ràng. Bây giờ lại trở về đoạn đường khúc khuỷu như trước kia, khổ sở bắt đầu lại từ đầu.
Lát sau lại nghe giọng của Tưởng Nhiên truyền qua cánh cửa.
Anh đi đường mệt nhọc, chỉ mặc quần áo mỏng manh, cả người lạnh ngắt: “Mẹ, Kình Kình có về đây không ạ?”
“Con không gọi cho nó à?”
“Cô ấy chặn con rồi.”
Thi Quý Linh thở dài: “Ở trong phòng đấy, hai đứa cãi nhau chuyện gì, nó vừa về đã khóc nhiều như vậy.”
Tưởng Nhiên yên lòng, nhưng không trả lời câu hỏi của Thi Quý Linh.
Hai ông bà cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ tránh sang một bên cho anh vào, nói: “Con vào gặp nó một chút đi.”
Bây giờ Lâm Kình không muốn nhìn mặt anh, cũng không muốn nói chuyện với anh, cô vội vàng kéo chăn qua đầu, giả vờ ngủ. Tưởng Nhiên mở hé cừa phòng ngủ, đứng bên cửa một lát, thấy một cục nhỏ xíu trong chăn, trông đáng thương hết sức.
“Cô ấy ngủ rồi ạ.”
“…”
Ba người ngoài cửa đành thống nhất không quấy rầy cô nữa.
Lâm Hải Sinh tốt bụng khuyên nhủ: “Có chuyện gì thì từ từ nói, đừng cãi nhau, làm ba mẹ cũng lo lắng theo.”
Tưởng Nhiên: “Xin lỗi ba.”
“Ba không trách con, Kình Kình chạy đến đây mà không báo ai một tiếng cũng không đúng, ngày mai ba sẽ phê bình nó, tối nay con ở lại đây hay là…”
Tưởng Nhiên: “Con về nhà ạ, làm phiền ba để ý đến cô ấy.”
“Chậc, đi đường từ từ thôi đấy.”
Sau đó, phòng khách trở về trạng thái yên bình, ba mẹ lần lượt quay về phòng.
Lâm Kình không cắn môi nữa, không biết là thất vọng hay nản lòng.
Đêm đó Lâm Kình ngủ không ngon. Hôm sau cô chóng mặt, không biết mình đang ở đâu, lại nằm yên trên giường một hồi lâu mới xuống giường rửa mặt.
Ba mẹ gọi cô ra ăn sáng, Lâm Kình xoa xoa đôi mắt sưng đỏ, không biết từ chối thế nào: “Con không ăn đâu, con về nhà thay đồ đi làm.”
Thi Quý Linh ngồi bên bàn ăn lột vỏ trứng: “Không cần, chồng con mang đồ của con qua rồi đấy.”
Bà ấy chỉ vào chiếc vali nhỏ bên cửa.
“…”
Lâm Kình: “Tưởng Nhiên đến lúc nào vậy mẹ?”
“Sớm lắm, ba mẹ còn chưa thức dậy.” Thi Quý Linh đặt quả trứng đã lột vỏ vào chiếc chén đối diện cô, không thể không hỏi: “Hôm qua hai đứa cãi nhau chuyện gì?”
Lâm Kình không muốn nói ra nỗi phiền muộn của mình: “Không có gì, con đi thay quần áo.”
Cô mang vali vào phòng ngủ.
Quần áo được sắp xếp gọn gàng, phân ra từng loại khác nhau, còn được bọc trong túi chống bụi, anh thật sự để ý đến chi tiết, túi lớn là quần áo bên ngoài, túi nhỏ là đồ lót và vớ… Chẳng lẽ anh không định để cô trở về nữa sao?
Thậm chí khi tan làm, Lâm Kình cũng không biết nên về nhà nào, đồng nghiệp rời đi hết, cô ngồi một mình trong văn phòng nghịch điện thoại, mở WeChat của Tưởng Nhiên, thoát ra; mở vào, lại thoát ra; tới tới lui lui mấy lần.
Đêm qua cô ngồi trên taxi, anh gọi liên tục, Lâm Kình dùng kỹ năng trốn tránh bình thường của mình là chặn số, đến bây giờ vẫn chưa bỏ chặn. Biết tin nhắn của đối phương không qua được, cô vẫn không thể không vào xem một chút.
Thật sự là vừa giận vừa không đành lòng.
Hơn bảy giờ tối, cô mới về đến Hoa Viên Kiều Hồ, hình như đã biết trước là cô sẽ trở về, ba mẹ bảo cô vào ăn cơm như mọi ngày.
Đã hai ngày liên tiếp không liên lạc với Tưởng Nhiên.
Chiều hôm đó, Lâm Kình và đồng nghiệp đến trung tâm thương mại để bàn về địa điểm tổ chức sự kiện, gần bốn giờ là xong việc, trung tâm thương mại hơi xa công ty, cho nên cấp trên trực tiếp của cô, Lâm Na, bảo mọi người cứ về nhà, cô ấy sẽ lo chuyện chấm công.
Lâm Kình tạm biệt mọi người, chuẩn bị đi tàu điện ngầm về nhà, không ngờ gặp phải Trương Kỳ Kỳ trước cửa trung tâm thương mại.
Bên cạnh cô ấy là một chàng trai gầy gò, xiêu vẹo tựa vào người của Trương Kỳ Kỳ như động vật không xương, cầm một chiếc túi Gucci Tiger Head, cọc cằn hất tóc của Trương Kỳ Kỳ.
Trông không bình thường.
Cô đến gần, lúc này mới ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, cũng phát hiện gần khóe mắt của Trương Kỳ Kỳ có một vết xước nhỏ. Ban đầu Lâm Kình không có ý định quấy rầy họ, lúc này cũng ngạc nhiên hỏi: “Cô không sao chứ?”
Ánh mắt của Trương Kỳ Kỳ cũng vô cùng bất ngờ, cô ấy không muốn gặp người quen ở nơi này, lại xấu hổ che đi vết thương, vội vàng nói rõ: “Không sao, không phải anh ấy đánh tôi.”
Lâm Kình nhìn cô ấy: “Tôi không nói là anh ấy đánh.”
“Đây là bạn trai tôi, buổi trưa anh ấy đi xã giao trên lầu, say rồi.” Trương Kỳ Kỳ giải thích, “Tôi đến đón anh ấy.”
Lâm Kình khẽ thở dài trong lòng, tự nhủ một người đàn ông uống say đến bất tỉnh sẽ bảo cô ấy trốn làm đến đón anh ta hay sao?
Thấy đối phương không muốn nhiều lời, Lâm Kình cũng không quấy rầy.
Lúc này, chàng trai đang tựa vào vai của Trương Kỳ Kỳ đẩy cô ấy ra, chạy đến thùng rác ven đường, bị đẩy như vậy, Trương Kỳ Kỳ lảo đảo suýt ngã, Lâm Kình đỡ cô ấy.
Nôn xong, anh ta cũng không quay đầu lại mà đưa tay ra, cao giọng như sai bảo người hẩu: “Mang nước đến đây, sao lại đứng đó?”
“Đến đây.” Cô ấy chạy đến, chủ động mở nắp chai nước.
Uống xong, anh ta lại ngồi xổm trên mặt đất một hồi, hình như là sắp chìm vào giấc ngủ, Trương Kỳ Kỳ kéo hai tay của anh ta lên, hỏi: “Điện thoại của anh đâu, điện thoại em hết pin rồi.”
Anh ta bực bội trả lời: “Sao ông đây biết được?”
Trương Kỳ Kỳ: “Nói năng đàng hoàng không được à, không có điện thoại thì làm sao gọi taxi?”
Lâm Kình cảm thấy thật kỳ lạ, sao một cô gái xinh đẹp và tự tin như cô ấy lại hạ mình trước một người đàn ông chứ?
Không thấy người đàn ông kia có gì tốt đẹp, tính khí nóng nảy, dáng dấp không đẹp trai lắm, cũng không cao. Chỉ có thể nói là trông hơi giống người có tiền, phối lung tung đủ mọi thương hiệu trên người không khác nào nhà giàu mới nổi.
Lâm Kình biết mình không thể trông mặt mà bắt hình dong, lập tức gạt bỏ những nghi ngờ vô căn cứ của mình, chỉ tạm biệt Trương Kỳ Kỳ, sau đó đi đến ga tàu điện ngầm.
Trương Kỳ Kỳ giữ Lâm Kình lại, hỏi cô có sạc dự phòng hay không, đúng lúc Lâm Kình có mang theo, vậy là cô lấy ra đưa cho cô ấy.
Trên tàu điện ngầm, cô nhận được tin nhắn WeChat của Trương Kỳ Kỳ:
[Cô đừng nói chuyện hôm nay cho người khác biết được không… Tôi cảm thấy hơi mất mặt.]
Lâm Kình trả lời: [Tôi sẽ không nói cho người khác biết đâu, chỉ cần bạn trai cô thật sự không đánh cô là được.]
Trương Kỳ Kỳ xấu hổ đỏ mặt, bị nhìn thấu mất rồi: [Thật ra anh ấy không cố ý đâu, vừa chạm vào là chảy máu thôi.]
Lâm Kình: […]
Trương Kỳ Kỳ: [Cảm ơn nhiều.]
Có lẽ là vì chạm mặt tra nam, trong lòng Lâm Kình day dứt khôn nguôi, vừa chua xót vừa buồn khổ, tại sao người đẹp luôn phải chịu khổ chứ?
Tàu điện ngầm bức bối, xen lẫn đủ loại mùi hương của tất cả mọi người, tràn đầy uể oải và mệt nhọc, viết rõ bốn chữ: “Nô lệ mệt mỏi.”
Lúc gần đến nội thành, cô mới nhớ mình không mang theo kính áp tròng, phải quay về chung cư Khê Bình để lấy.
Vậy là cô xuống tàu, sang phía đối diện bắt xe buýt đi về phía ngược lại. Chưa đến năm giờ đã về đến nhà, giờ này Tưởng Nhiên vẫn còn ở công ty như thường lệ.
Cô thay dép, vội vàng chạy vào phòng tắm lấy đồ đạc mình cần, cho vào túi.
Lúc quay ra, cả căn nhà rộng lớn tối dần, giống như hộp trang sức trống trải, nhốt người bên trong.
Bây giờ hộp trang sức không có sức sống, chỉ còn sót lại mùi hương nhàn nhạt của Tưởng Nhiên, anh ném tai nghe chống ồn của mình trên tủ đầu giường, áo khoác len mặc ở nhà của anh choàng trên chiếc ghế dài…
Nhìn những món đồ mang theo dấu vết của Tưởng Nhiên, Lâm Kình không đành lòng, trái tim lại đau xót, vẫn không hiểu tại sao chuyện lại tiến triển đến nước này.
Sợ lúc này Tưởng Nhiên sẽ về nhà, lấy đồ xong, cô lập tức rời đi, ra đến cửa lại nghe thấy tiếng gõ cửa, không phải là tiếng chuông báo dưới lầu, chắc chắn không phải là người lạ.
Có thể là ai chứ? Tiếng gõ cửa làm cô giật mình, cầu nguyện giờ này không gặp phải Tưởng Nhiên.
Người bên kia gõ ba tiếng, Lâm Kình mở cửa ra, thấy một gương mặt xa lạ: “Cô Lâm, cuối cùng nhà cô cũng có người rồi.”
Cô gái kia là người mới thay thế vị trí trước đây của Lâm Kình, cô ấy mỉm cười đưa đơn lấy ý kiến về ngân sách bảo trì cho Lâm Kình, bảo cô ký tên.
Lâm Kình ký tên vào cột “Không”, không đồng ý đụng vào ngân sách bảo trì vào lúc này.
Cô gái kia không bất ngờ, thậm chí còn vui vẻ trò chuyện với cô: “Tôi đã đến nhà cô ba ngày liên tục, gõ cửa nhưng không có ai trả lời, mọi người không sống ở đây nữa sao?”
Lâm Kình không hiểu, lại hỏi: “Chồng tôi cũng không có ở nhà sao?”
“Tôi không biết, dù sao cũng chưa từng nhìn thấy.” Nói chuyện xong, cô ấy mỉm cười tạm biệt cô rồi rời đi.
Lâm Kình hoài nghi trở vào trong nhà, từ nhà bếp đến phòng làm việc, không thấy có chỗ nào không ổn. Sau đó vào phòng ngủ chính, vài chiếc áo sơ mi và âu phục của anh không có trong tủ, ngay cả chiếc vali đen nằm ngoài cùng để anh thuận tiện lấy ra cũng biến mất.
Trước khi rời khỏi nhà, cô đã giặt và phơi mấy bộ quần áo ngoài ban công, anh cũng không đụng vào.
Cô bừng tỉnh, hóa ra mấy ngày cô không có ở nhà, anh cũng không về.
Đúng là đàn ông luôn ba phải và qua loa như vậy, chọc người ta xong lại phủi mông ra ngoài ung dung tự tại mà không có gánh nặng tâm lý nào.
Ý thức được chuyện này, cô thở dài ngồi xuống sofa, trái tim như chia năm xẻ bảy.
——————–
Tác giả có lời muốn nói:
Mình muốn nói một chuyện, mình thấy trong phần bình luận có rất nhiều tranh cãi về cách cư xử của Lâm Kình.
Không biết mọi người có để ý hay không, cô ấy đã từng hỏi Tưởng Nhiên, chỉ cần anh ấy không cần người thân này, cô ấy sẽ không qua lại với họ nữa, lúc đó Tưởng Nhiên không trả lời rõ ràng mà lại giữ im lặng. Vậy là trong lòng Lâm Kình cũng có suy đoán, Tưởng Nhiên hơi rối rắm và mâu thuẫn, một bên là căm hận, một bên lại nghĩ ông ấy là ba mình, phải ở bên cạnh, không thể bỏ rơi được.
Lập trường của Lâm Kình là, cô ấy là người ngoài, không có quyền can thiệp vào mối quan hệ của cha con họ, chỉ có thể qua loa chiếu lệ. Cũng không tồn tại sự bao dung.
Còn một chuyện nữa, trước đó cô ấy có nói mình tốt tính, nhưng thật ra ý của cô ấy là làm quản lý tài sản một năm trời đã cho cô ấy chứng kiến đủ thứ chuyện gia đình, cô ấy hình thành thói quen giải quyết mâu thuẫn trong gia đình bằng tư duy thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Cho nên thầy Tưởng mới hối thúc cô ấy thoát ra khỏi vòng tròn cố định của cô ấy, muốn từ chối thì cứ từ chối, đừng vì đối phương là người lớn mà ngại.
Đương nhiên thầy Tưởng cũng không xía vào chuyện của Lâm Kình chỉ vì bản thân mình chán ghét ai đó.
Đây chỉ là thiết lập và lý lẽ của mình về nhân vật này, đương nhiên từ góc độ người ngoài, chúng ta sẽ nhìn rõ hơn cô ấy rồi.
Bánh Gừng Mùa Đông - Duy TửuTác giả: Duy TửuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau… Ba mẹ ầm ĩ làm Lâm Kình đau đầu, cô kéo chăn che tai mình lại.Thấy con gái càng lúc càng nóng nảy, biết có hỏi cũng không được gì, Lâm Hải Sinh đành kéo vợ sang một bên: “Được rồi, để nó bình tĩnh lại.”Thi Quý Linh cuống cuồng, giọng nói cũng gấp gáp hơn: “Tôi sốt ruột. Hai đứa nhỏ này làm gì vậy chứ, kết hôn rồi mà cũng không sống yên ổn được, con gái đúng là của nợ từ kiếp trước mà, tôi chưa trả hết sao?”Đồng chí lão Lâm im lặng: “Bà mắng tôi cũng vô ích thôi.”Hai vợ chồng không cách nào yên tâm đi ngủ, chỉ biết vùi mình vào sofa thở dài.Lâm Kình giở chăn ra, ngây ngốc nhìn chằm chằm lên trần nhà, nỗi đau lại ập đến, nước mắt trào ra, chảy xuống gò má, chiếc gối sau lưng nhanh chóng ướt đẫm, đọng một mảng nước lớn.Lâu rồi không khó chịu, nghẹt thở, căm hận, phiền muộn, chán ghét thế này, những cảm xúc tiêu cực xông ra như quái vật trong hang, tàn phá tinh thần và thân thể của cô.Cô ghét bản thân mình như vậy.Thậm chí còn nghĩ, không kết hôn thì chỉ phải sống một cuộc đời cô đơn, kết hôn rồi lại cho người khác quyền làm tổn thương mình, vậy thì kết hôn làm gì chứ?Nửa năm qua, dường như Tưởng Nhiên đã dẫn dắt cô đi trên con đường bằng phẳng, phương hướng rõ ràng. Bây giờ lại trở về đoạn đường khúc khuỷu như trước kia, khổ sở bắt đầu lại từ đầu.Lát sau lại nghe giọng của Tưởng Nhiên truyền qua cánh cửa.Anh đi đường mệt nhọc, chỉ mặc quần áo mỏng manh, cả người lạnh ngắt: “Mẹ, Kình Kình có về đây không ạ?”“Con không gọi cho nó à?”“Cô ấy chặn con rồi.”Thi Quý Linh thở dài: “Ở trong phòng đấy, hai đứa cãi nhau chuyện gì, nó vừa về đã khóc nhiều như vậy.”Tưởng Nhiên yên lòng, nhưng không trả lời câu hỏi của Thi Quý Linh.Hai ông bà cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ tránh sang một bên cho anh vào, nói: “Con vào gặp nó một chút đi.”Bây giờ Lâm Kình không muốn nhìn mặt anh, cũng không muốn nói chuyện với anh, cô vội vàng kéo chăn qua đầu, giả vờ ngủ. Tưởng Nhiên mở hé cừa phòng ngủ, đứng bên cửa một lát, thấy một cục nhỏ xíu trong chăn, trông đáng thương hết sức.“Cô ấy ngủ rồi ạ.”“…”Ba người ngoài cửa đành thống nhất không quấy rầy cô nữa.Lâm Hải Sinh tốt bụng khuyên nhủ: “Có chuyện gì thì từ từ nói, đừng cãi nhau, làm ba mẹ cũng lo lắng theo.”Tưởng Nhiên: “Xin lỗi ba.”“Ba không trách con, Kình Kình chạy đến đây mà không báo ai một tiếng cũng không đúng, ngày mai ba sẽ phê bình nó, tối nay con ở lại đây hay là…”Tưởng Nhiên: “Con về nhà ạ, làm phiền ba để ý đến cô ấy.”“Chậc, đi đường từ từ thôi đấy.”Sau đó, phòng khách trở về trạng thái yên bình, ba mẹ lần lượt quay về phòng.Lâm Kình không cắn môi nữa, không biết là thất vọng hay nản lòng.Đêm đó Lâm Kình ngủ không ngon. Hôm sau cô chóng mặt, không biết mình đang ở đâu, lại nằm yên trên giường một hồi lâu mới xuống giường rửa mặt.Ba mẹ gọi cô ra ăn sáng, Lâm Kình xoa xoa đôi mắt sưng đỏ, không biết từ chối thế nào: “Con không ăn đâu, con về nhà thay đồ đi làm.”Thi Quý Linh ngồi bên bàn ăn lột vỏ trứng: “Không cần, chồng con mang đồ của con qua rồi đấy.”Bà ấy chỉ vào chiếc vali nhỏ bên cửa.“…”Lâm Kình: “Tưởng Nhiên đến lúc nào vậy mẹ?”“Sớm lắm, ba mẹ còn chưa thức dậy.” Thi Quý Linh đặt quả trứng đã lột vỏ vào chiếc chén đối diện cô, không thể không hỏi: “Hôm qua hai đứa cãi nhau chuyện gì?”Lâm Kình không muốn nói ra nỗi phiền muộn của mình: “Không có gì, con đi thay quần áo.”Cô mang vali vào phòng ngủ.Quần áo được sắp xếp gọn gàng, phân ra từng loại khác nhau, còn được bọc trong túi chống bụi, anh thật sự để ý đến chi tiết, túi lớn là quần áo bên ngoài, túi nhỏ là đồ lót và vớ… Chẳng lẽ anh không định để cô trở về nữa sao?Thậm chí khi tan làm, Lâm Kình cũng không biết nên về nhà nào, đồng nghiệp rời đi hết, cô ngồi một mình trong văn phòng nghịch điện thoại, mở WeChat của Tưởng Nhiên, thoát ra; mở vào, lại thoát ra; tới tới lui lui mấy lần.Đêm qua cô ngồi trên taxi, anh gọi liên tục, Lâm Kình dùng kỹ năng trốn tránh bình thường của mình là chặn số, đến bây giờ vẫn chưa bỏ chặn. Biết tin nhắn của đối phương không qua được, cô vẫn không thể không vào xem một chút.Thật sự là vừa giận vừa không đành lòng.Hơn bảy giờ tối, cô mới về đến Hoa Viên Kiều Hồ, hình như đã biết trước là cô sẽ trở về, ba mẹ bảo cô vào ăn cơm như mọi ngày.Đã hai ngày liên tiếp không liên lạc với Tưởng Nhiên.Chiều hôm đó, Lâm Kình và đồng nghiệp đến trung tâm thương mại để bàn về địa điểm tổ chức sự kiện, gần bốn giờ là xong việc, trung tâm thương mại hơi xa công ty, cho nên cấp trên trực tiếp của cô, Lâm Na, bảo mọi người cứ về nhà, cô ấy sẽ lo chuyện chấm công.Lâm Kình tạm biệt mọi người, chuẩn bị đi tàu điện ngầm về nhà, không ngờ gặp phải Trương Kỳ Kỳ trước cửa trung tâm thương mại.Bên cạnh cô ấy là một chàng trai gầy gò, xiêu vẹo tựa vào người của Trương Kỳ Kỳ như động vật không xương, cầm một chiếc túi Gucci Tiger Head, cọc cằn hất tóc của Trương Kỳ Kỳ.Trông không bình thường.Cô đến gần, lúc này mới ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, cũng phát hiện gần khóe mắt của Trương Kỳ Kỳ có một vết xước nhỏ. Ban đầu Lâm Kình không có ý định quấy rầy họ, lúc này cũng ngạc nhiên hỏi: “Cô không sao chứ?”Ánh mắt của Trương Kỳ Kỳ cũng vô cùng bất ngờ, cô ấy không muốn gặp người quen ở nơi này, lại xấu hổ che đi vết thương, vội vàng nói rõ: “Không sao, không phải anh ấy đánh tôi.”Lâm Kình nhìn cô ấy: “Tôi không nói là anh ấy đánh.”“Đây là bạn trai tôi, buổi trưa anh ấy đi xã giao trên lầu, say rồi.” Trương Kỳ Kỳ giải thích, “Tôi đến đón anh ấy.”Lâm Kình khẽ thở dài trong lòng, tự nhủ một người đàn ông uống say đến bất tỉnh sẽ bảo cô ấy trốn làm đến đón anh ta hay sao?Thấy đối phương không muốn nhiều lời, Lâm Kình cũng không quấy rầy.Lúc này, chàng trai đang tựa vào vai của Trương Kỳ Kỳ đẩy cô ấy ra, chạy đến thùng rác ven đường, bị đẩy như vậy, Trương Kỳ Kỳ lảo đảo suýt ngã, Lâm Kình đỡ cô ấy.Nôn xong, anh ta cũng không quay đầu lại mà đưa tay ra, cao giọng như sai bảo người hẩu: “Mang nước đến đây, sao lại đứng đó?”“Đến đây.” Cô ấy chạy đến, chủ động mở nắp chai nước.Uống xong, anh ta lại ngồi xổm trên mặt đất một hồi, hình như là sắp chìm vào giấc ngủ, Trương Kỳ Kỳ kéo hai tay của anh ta lên, hỏi: “Điện thoại của anh đâu, điện thoại em hết pin rồi.”Anh ta bực bội trả lời: “Sao ông đây biết được?”Trương Kỳ Kỳ: “Nói năng đàng hoàng không được à, không có điện thoại thì làm sao gọi taxi?”Lâm Kình cảm thấy thật kỳ lạ, sao một cô gái xinh đẹp và tự tin như cô ấy lại hạ mình trước một người đàn ông chứ?Không thấy người đàn ông kia có gì tốt đẹp, tính khí nóng nảy, dáng dấp không đẹp trai lắm, cũng không cao. Chỉ có thể nói là trông hơi giống người có tiền, phối lung tung đủ mọi thương hiệu trên người không khác nào nhà giàu mới nổi.Lâm Kình biết mình không thể trông mặt mà bắt hình dong, lập tức gạt bỏ những nghi ngờ vô căn cứ của mình, chỉ tạm biệt Trương Kỳ Kỳ, sau đó đi đến ga tàu điện ngầm.Trương Kỳ Kỳ giữ Lâm Kình lại, hỏi cô có sạc dự phòng hay không, đúng lúc Lâm Kình có mang theo, vậy là cô lấy ra đưa cho cô ấy.Trên tàu điện ngầm, cô nhận được tin nhắn WeChat của Trương Kỳ Kỳ:[Cô đừng nói chuyện hôm nay cho người khác biết được không… Tôi cảm thấy hơi mất mặt.]Lâm Kình trả lời: [Tôi sẽ không nói cho người khác biết đâu, chỉ cần bạn trai cô thật sự không đánh cô là được.]Trương Kỳ Kỳ xấu hổ đỏ mặt, bị nhìn thấu mất rồi: [Thật ra anh ấy không cố ý đâu, vừa chạm vào là chảy máu thôi.]Lâm Kình: […]Trương Kỳ Kỳ: [Cảm ơn nhiều.]Có lẽ là vì chạm mặt tra nam, trong lòng Lâm Kình day dứt khôn nguôi, vừa chua xót vừa buồn khổ, tại sao người đẹp luôn phải chịu khổ chứ?Tàu điện ngầm bức bối, xen lẫn đủ loại mùi hương của tất cả mọi người, tràn đầy uể oải và mệt nhọc, viết rõ bốn chữ: “Nô lệ mệt mỏi.”Lúc gần đến nội thành, cô mới nhớ mình không mang theo kính áp tròng, phải quay về chung cư Khê Bình để lấy.Vậy là cô xuống tàu, sang phía đối diện bắt xe buýt đi về phía ngược lại. Chưa đến năm giờ đã về đến nhà, giờ này Tưởng Nhiên vẫn còn ở công ty như thường lệ.Cô thay dép, vội vàng chạy vào phòng tắm lấy đồ đạc mình cần, cho vào túi.Lúc quay ra, cả căn nhà rộng lớn tối dần, giống như hộp trang sức trống trải, nhốt người bên trong.Bây giờ hộp trang sức không có sức sống, chỉ còn sót lại mùi hương nhàn nhạt của Tưởng Nhiên, anh ném tai nghe chống ồn của mình trên tủ đầu giường, áo khoác len mặc ở nhà của anh choàng trên chiếc ghế dài…Nhìn những món đồ mang theo dấu vết của Tưởng Nhiên, Lâm Kình không đành lòng, trái tim lại đau xót, vẫn không hiểu tại sao chuyện lại tiến triển đến nước này.Sợ lúc này Tưởng Nhiên sẽ về nhà, lấy đồ xong, cô lập tức rời đi, ra đến cửa lại nghe thấy tiếng gõ cửa, không phải là tiếng chuông báo dưới lầu, chắc chắn không phải là người lạ.Có thể là ai chứ? Tiếng gõ cửa làm cô giật mình, cầu nguyện giờ này không gặp phải Tưởng Nhiên.Người bên kia gõ ba tiếng, Lâm Kình mở cửa ra, thấy một gương mặt xa lạ: “Cô Lâm, cuối cùng nhà cô cũng có người rồi.”Cô gái kia là người mới thay thế vị trí trước đây của Lâm Kình, cô ấy mỉm cười đưa đơn lấy ý kiến về ngân sách bảo trì cho Lâm Kình, bảo cô ký tên.Lâm Kình ký tên vào cột “Không”, không đồng ý đụng vào ngân sách bảo trì vào lúc này.Cô gái kia không bất ngờ, thậm chí còn vui vẻ trò chuyện với cô: “Tôi đã đến nhà cô ba ngày liên tục, gõ cửa nhưng không có ai trả lời, mọi người không sống ở đây nữa sao?”Lâm Kình không hiểu, lại hỏi: “Chồng tôi cũng không có ở nhà sao?”“Tôi không biết, dù sao cũng chưa từng nhìn thấy.” Nói chuyện xong, cô ấy mỉm cười tạm biệt cô rồi rời đi.Lâm Kình hoài nghi trở vào trong nhà, từ nhà bếp đến phòng làm việc, không thấy có chỗ nào không ổn. Sau đó vào phòng ngủ chính, vài chiếc áo sơ mi và âu phục của anh không có trong tủ, ngay cả chiếc vali đen nằm ngoài cùng để anh thuận tiện lấy ra cũng biến mất.Trước khi rời khỏi nhà, cô đã giặt và phơi mấy bộ quần áo ngoài ban công, anh cũng không đụng vào.Cô bừng tỉnh, hóa ra mấy ngày cô không có ở nhà, anh cũng không về.Đúng là đàn ông luôn ba phải và qua loa như vậy, chọc người ta xong lại phủi mông ra ngoài ung dung tự tại mà không có gánh nặng tâm lý nào.Ý thức được chuyện này, cô thở dài ngồi xuống sofa, trái tim như chia năm xẻ bảy.——————–Tác giả có lời muốn nói:Mình muốn nói một chuyện, mình thấy trong phần bình luận có rất nhiều tranh cãi về cách cư xử của Lâm Kình.Không biết mọi người có để ý hay không, cô ấy đã từng hỏi Tưởng Nhiên, chỉ cần anh ấy không cần người thân này, cô ấy sẽ không qua lại với họ nữa, lúc đó Tưởng Nhiên không trả lời rõ ràng mà lại giữ im lặng. Vậy là trong lòng Lâm Kình cũng có suy đoán, Tưởng Nhiên hơi rối rắm và mâu thuẫn, một bên là căm hận, một bên lại nghĩ ông ấy là ba mình, phải ở bên cạnh, không thể bỏ rơi được.Lập trường của Lâm Kình là, cô ấy là người ngoài, không có quyền can thiệp vào mối quan hệ của cha con họ, chỉ có thể qua loa chiếu lệ. Cũng không tồn tại sự bao dung.Còn một chuyện nữa, trước đó cô ấy có nói mình tốt tính, nhưng thật ra ý của cô ấy là làm quản lý tài sản một năm trời đã cho cô ấy chứng kiến đủ thứ chuyện gia đình, cô ấy hình thành thói quen giải quyết mâu thuẫn trong gia đình bằng tư duy thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Cho nên thầy Tưởng mới hối thúc cô ấy thoát ra khỏi vòng tròn cố định của cô ấy, muốn từ chối thì cứ từ chối, đừng vì đối phương là người lớn mà ngại.Đương nhiên thầy Tưởng cũng không xía vào chuyện của Lâm Kình chỉ vì bản thân mình chán ghét ai đó.Đây chỉ là thiết lập và lý lẽ của mình về nhân vật này, đương nhiên từ góc độ người ngoài, chúng ta sẽ nhìn rõ hơn cô ấy rồi.