Đêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau…
Chương 82
Bánh Gừng Mùa Đông - Duy TửuTác giả: Duy TửuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau… Cuối cùng, Tưởng Nhiên vẫn được hôn như ý nguyện, không phải là hôn nghiêm túc mà giống như trẻ con gây sự hơn.Rõ ràng tâm tình của anh đã khá hơn, có lẽ là vì mệt mỏi, anh vừa gối đầu lên đùi cô đã chìm vào giấc ngủ.Buổi tối, Lâm Kình nằm trên giường nói chuyện điện thoại với bạn, đối phương nói hai ngày qua muốn rủ cô đi chơi nhưng ba mẹ cô ấy giữ cô ấy trong nhà, nói rằm tháng bảy không nên ra ngoài, sợ cô ấy gặp ma.Lâm Kình muốn nói hôm nay cô cũng gặp ma, không khỏi thở dài: “Ngày hôm nay của tớ cũng hỏng bét…”Tưởng Nhiên định đi ngủ, nghe cô cọc cằn nói vậy, ánh mắt của anh hướng về cô, Lâm Kình vội vàng im lặng, chỉ tạm biệt bạn mình, sau đó cúp máy.Cô nhấc chăn lên, dang tay về phía anh, chuẩn bị ôm hôn, nhưng điện thoại của anh trên đầu giường lại cắt ngang sự thân mật sắp xảy đến của họ.Tưởng Nhiên xoa tóc cô, cầm điện thoại lên, đi ra ngoài nghe máy.Lâm Kình lại nằm xuống giường, trước khi ngủ vẫn nghĩ ngợi về chuyện hôm nay, mối quan hệ cha con lại chạm điểm đóng băng, ai cũng cảm thấy không thoải mái; họ nên nói chuyện rõ ràng, tìm một biện pháp giải quyết thỏa đáng.Kết quả là đợi mãi cũng không thấy Tưởng Nhiên quay lại, cô không nhịn được nữa, chỉ có thể chìm vào giấc ngủ.*Sau lần cãi nhau với Lâm Kình vào Tết Thanh minh rồi đi thành phố A, ăn tối với La Đặc cùng lãnh đạo của cơ quan quản lý và bệnh viện ở đó, Tưởng Nhiên cảm thấy rất kỳ quặc, La Đặc dùng quá nhiều chiêu trò không đàng hoàng, đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma.Anh từng nhắc nhở La Đặc đừng làm gì quá đáng, sau đó thấy không có tác dụng mới nhờ Hàn Húc để mắt đến anh ta.Hàn Húc vẫn cảm thấy mách lẻo sau lưng người khác là một chuyện rất hèn hạ, nhỡ đâu bị La Đặc bắt quả tang thì còn khó xử hơn, nhưng Tưởng Nhiên yêu cầu, anh ta không thể không làm, cũng có lúc anh ta cảm thấy cách làm của Tưởng Nhiên hơi thẳng tay, không hề bao dung như vẻ bề ngoài của anh.Ban đầu anh ta cũng làm cho có, nhưng lần này dự cảm có khả năng dính dáng đến nguyên tắc, anh ta đành phải báo cáo với Tưởng Nhiên, dạo này La Đặc qua lại thân thiết với giám đốc của công ty quà tặng, đánh tennis, ăn cơm, uống rượu, ca hát. Đổi lại, công ty quà tặng này rất thân thiết với chủ nhiệm Ngụy của Bộ Y tế.Tưởng Nhiên nhíu mày, cảm thấy tình hình không tốt, anh cũng không nhiều lời với Hàn Húc, chỉ quay đầu hỏi: “Dạo này công việc của anh thế nào.”Hàn Húc: “Cũng tốt.”“Tôi đang nói đến khách hàng.” Tưởng Nhiên ngồi xuống, dang chân, gác khuỷu tay lên đầu gối, hơi nghiêng người, “Tiếp xúc thế nào rồi?”Hàn Húc nói: “Khách hàng lớn thì tương đối phức tạp, bên kia có xu hướng ưu ái La Đặc.”Tưởng Nhiên nói: “Đừng giới hạn bản thân như vậy, ưu thế của anh không giống với La Đặc. Sau này tháo gỡ được vướng mắc, anh sẽ phát hiện những điều trước đây ngoài tầm với thật ra cũng không khó đến vậy.”Hàn Húc hiểu ý của Tưởng Nhiên, là muốn anh ta cố gắng thêm một chút, đừng bị La Đặc áp chế. Anh vừa làm bạn vừa làm thầy, điểm này chiếm được lòng tin của Hàn Húc.“Nếu tiếp xúc với khách hàng của La Đặc quá trắng trợn, tôi sợ anh ta sẽ phát hiện.”“Anh tưởng bây giờ anh ta không biết ý tôi sao? Nhìn thấu mà không nói ra thôi.” Tưởng Nhiên cười, “Sợ nhất là anh cứ bình bình như vậy, không đạt được cái gì.”Hàn Húc nói: “Tôi biết phải làm gì, nhưng chuyện của sếp La thì sao? Tôi cảm thấy như vậy không phải là tiếp xúc bình thường.”Tưởng Nhiên trấn an anh ta: “Anh cứ làm tốt việc của mình, chuyện khác thì để tôi giải quyết.”Sáng hôm sau, Lâm Kình còn chưa mở mắt, với tay ra đã không tìm thấy người bên cạnh.Tưởng Nhiên đã thức dậy, thay quần áo, bước ra khỏi phòng tắm, Lâm Kình ngồi dậy trong chăn, dụi mắt nói: “Mới bảy giờ.”Tưởng Nhiên ngồi bên mép giường, cúi người, một tay chống lên giường, tay kia ôm cô: “Hôm nay anh đi Thượng Hải, phải ra ngoài sớm, đi trễ sợ kẹt xe.”“Buổi tối sẽ về sao?”“Không chắc.” Tưởng Nhiên nghiêng người hôn trán cô, sợ cô không vui, anh kiên nhẫn giải thích: “Còn nhớ La Đặc không?”Lâm Kình nghĩ ngợi một lát: “Có chút xíu ấn tượng, từng ăn cơm với vợ con của anh ta đúng không?”“Đúng.” Tưởng Nhiên nói, “Bên đó có vấn đề, anh phải đi qua nói chuyện với anh ta, không chắc có thuận lợi hay không.”Lâm Kình còn buồn ngủ kinh khủng, chỉ rúc vào lòng anh nhắm mắt lần nữa: “Có cảm giác anh ta là một người rất đáng sợ, có phiền phức không?”Tưởng Nhiên trả lời: “Cũng không đơn giản.”Lâm Kình buông anh ra, vội vàng nói: “Đi nhanh đi.”Sau khi anh ra khỏi nhà, Lâm Kình mới nhớ tối qua chưa kịp nói chuyện về ba anh với anh.*Sau đó, Tưởng Nhiên chỉ về nhà một lần để lấy hành lý, hôm sau Lâm Kình lái xe đưa anh đến sân bay để khởi hành đi thành phố A.Nhiều khi rã rời, mệt mỏi vì phải đối phó với con người và sự việc xung quanh mình, hao tốn sức lực.Thấy anh dựa vào cửa xe mà cũng ngủ được, hai mắt thâm quầng, sắc mặt tái nhợt, Lâm Kình đau lòng nhưng không làm gì được.Mấy ngày tiếp theo, Lâm Kình bận rộn công việc của mình, không biết là vì trời quá nóng hay vì trong lòng phiền muộn, cô không cách nào tập trung được.Chiều hôm đó, một đồng nghiệp trong văn phòng đột ngột ngất xỉu, cũng may có người gần đó nhanh chóng gọi 120. Nhưng giám đốc sợ gần chết, người trong văn phòng cũng run tay, nghe bệnh viện gọi đến báo đồng nghiệp không sao, không khí mới dần dần thả lỏng một chút.Một khi nhân viên xảy ra vấn đề trong lúc làm việc, các công ty nhỏ đều sẽ bị hành cho ra bã, lãnh đạo các công ty lớn cũng phải đối mặt với áp lực khổng lồ.Không hiểu sao Lâm Kình lại nghĩ đến Tưởng Nhiên, không biết rốt cuộc công việc của anh xảy ra chuyện gì, đã được giải quyết xong chưa.Chiều hôm đó đang uống cà phê và tán gẫu với đồng nghiệp trong phòng trà, Diệp Tư Nam buồn chán nhắn tin với cô, hỏi dạo này anh trai còn tức giận hay không.Lâm Kình trả lời: [Không có, chỉ là bận rộn thôi. Nếu hôm đó anh ấy nói gì làm em và ba mẹ em không vui, mọi người đừng so đo với anh ấy được không?]Diệp Tư Nam: […]Lâm Kình cẩn thận soạn tin nhắn: [Em cũng hiểu anh ấy mà. Chỉ có chuyện này là anh ấy không nhượng bộ. Chị là người nhà của anh ấy, hy vọng mọi người có thể thấu hiểu và tôn trọng sự lựa chọn của anh ấy.]Diệp Tư Nam: [Thật ra chị không nói, em cũng biết.]Bất kể hồi nhỏ Diệp Tư Nam có ầm ĩ thế nào, Tưởng Nhiên làm anh cũng luôn luôn chu đáo với cô ấy, cái này không phải là lấy lòng vì ăn nhờ ở đậu, mà là trời sinh anh dịu dàng đến tận xương tủy.Lâm Kình lại hỏi: [Sau đó cậu của em thế nào?]Diệp Tư Nam: [Ông già khốn nạn đó thì làm được con mẹ gì, bị hai mẹ con kia bỏ bùa đến không biết trời cao đất rộng, lại bắt đầu quậy rồi.]Lâm Kình không phát hiện Diệp Tư Nam cố tình nói “hai mẹ con”, cô vừa định cất điện thoại đi, Diệp Tư Nam lại nhớ mình định nói cái gì: [Thật ra mẹ em muốn nói chuyện với chị, chắc chắn anh trai em sẽ không trả lời rồi. Mẹ vẫn rất quan tâm đến anh chị, chẳng qua là mục đích khác nhau mà thôi. Nếu hai ngày tới có thời gian, chị đến nhà em bàn chuyện dưỡng già cho cậu đi.]Đây chính là chuyện Lâm Kình suy nghĩ trong lòng, dù như thế nào, cô cũng muốn giải quyết ổn thỏa, không muốn nó gây phiền toái đến cuộc sống của Tưởng Nhiên.Thứ bảy, Tưởng Nhiên đi thành phố A chưa về, Lâm Kình đã báo trước với Tưởng Nhiên là sẽ đến nhà Tưởng Úy Hoa, anh cũng không phản đối, chỉ áy náy lại mệt mỏi nói: “Lần trước anh giận cá chém thớt với cô, em đi cũng được, nhưng đừng để mình chịu thiệt.”Lâm Kình nói với anh ý nghĩ mà cô đã ấp ủ từ lâu: “Ba anh chỉ muốn anh chăm sóc lúc về già, sau này cuộc sống có chuyện gì thì có thể dựa dẫm vào anh. Anh đã không muốn họ sống ở nhà cũ của anh, em nghĩ chúng ta có thể mua nhà giúp họ, góp tiền hay góp sức đều được, chỉ cần yên bình thôi.”“Dù sao mục đích cũng như nhau.”“Anh không muốn ra mặt cũng được, cứ để em.”“Anh không muốn gặp họ thì sau này chúng ta bớt qua lại là được.”Tưởng Nhiên hít một hơi thật sâu, trong lòng hỗn loạn, nhưng lời đến môi lại biến thành than thở: “Không có em, anh biết phải làm sao bây giờ?”Lâm Kình biết anh đồng ý, chỉ cười nói: “Không cần cảm ơn em, dù sao em cũng là vợ anh mà.”*Tối thứ bảy, Lâm Kình mua vài thứ, sau đó lái xe đến nhà Tưởng Úy Hoa.Đường đi từ chung cư sang bên kia quá đông đúc, quãng đường bốn mươi phút kéo dài thành một tiếng rưỡi, cô bảo Tưởng Úy Hoa cứ ăn cơm trước, đừng đợi cô.Tưởng Úy Hoa khó xử nói: “Hôm nay đông người, cô sẽ đợi con.”Lâm Kình nhíu mày, không hỏi tại sao lại đông người, gồm những ai, chỉ cảm thấy mây đen phủ kín trên đỉnh đầu, lúc cô đứng trước nhà Tưởng Úy Hoa bấm chuông cửa, suy đoán càng trở nên rõ ràng hơn.Diệp Tư Nam mở cửa cho cô, trong nhà có rất nhiều phụ nữ, nhưng cô vừa liếc mắt đã để ý đến cô gái đang đi từ phòng khách đến cửa để nhìn.Người đó mặc áo sơ mi nhạt màu và quần ống rộng, rất đẹp mắt, tóc dài mượt mà xoăn nhẹ, buông xuống bờ vai, bề ngoài không quá chói mắt, nhưng làn da trắng nõn, trông rất có khí chất.Một năm trước cô đã gặp người này, gần như quên mất bề ngoài của cô ấy, hôm nay lại nhớ ra.Kết thúc rồi sao? —— Đây là suy nghĩ đầu tiên của Lâm Kình.Diệp Tư Nam tìm dép lê cho cô, nhưng đôi dép vốn dành riêng cho Lâm Kình trong căn nhà này đã bị Trần Yên mang vào.Lâm Kình đứng trên tấm thảm thay dép, nhắc nhở cô ấy: “Đưa dép của anh trai em cho chị.” Cô chỉ, “Trên ngăn cao nhất, em nhìn đi.”Trần Yên dời mắt.Tưởng Thành Hoa chơi mạt chược cả ngày, không di chuyển đi đâu, dáng vẻ cứ như không có ý định sống đến ngày mai. Lúc Lâm Kình vào nhà, ông ấy nhíu mày nhìn bài, sau đó lại chậm rãi quay đầu nhìn ra sau lưng cô xem Tưởng Nhiên có đến không.Ban đầu, Lâm Kình và Trần Yên chỉ chạm mắt nhau, không nói một lời. Không bao lâu sau, người giúp việc báo đã chuẩn bị cơm xong, cả nhà ngồi vào bàn ăn cơm.Lâm Kình phát hiện hôm nay quá đông người, không thích hợp để cô nói ra chuyện mà mình đã chuẩn bị, mọi người cũng rất lúng túng. Lâm Kình nhanh chóng ăn hết cơm, sau đó lễ phép chào tạm biệt.Trần Yên im lặng quan sát Lâm Kình, Trương Mẫn ấn vào mu bàn tay, cô ấy mới hoàn hồn.Trần Yên trở về, Tưởng Úy Hoa cũng giật mình, Trương Mẫn cứ vậy mà dẫn cô ấy đến ăn cơm chung cũng làm mọi người rất khó chịu, nhưng không thể đuổi cô ấy đi được.Lâm Kình rời đi, Tưởng Úy Hoa tiễn cô ra cửa, Lâm Kình cười nói: “Cô vào nhà tiếp khách đi ạ, có chuyện gì thì chúng ta nói sau.”Nói xong, cô đóng cửa giúp chủ nhà, sau đó đi bộ ra bãi đỗ xe.Gió đêm dễ chịu, thổi tóc cô bay loạn xạ, nhưng cũng thổi bay hơi nóng trên mặt và sự ngột ngạt trong lồng ngực.“Chờ một chút được không?”Lâm Kình vừa định lên xe, Trần Yên đã mang dép lê đuổi theo gọi cô.Lâm Kình không hiểu: “Cô gọi tôi sao?”Trần Yên đến gần hơn: “Có lẽ giữa chúng ta có rất nhiều hiểu lầm, nói chuyện được không?”Lâm Kình hỏi thẳng: “Cô nghĩ là có hiểu lầm gì?”Trần Yên ngẩn người, sau đó nói: “Rất nhiều, Tưởng Nhiên, người lớn, đúng không?”
Cuối cùng, Tưởng Nhiên vẫn được hôn như ý nguyện, không phải là hôn nghiêm túc mà giống như trẻ con gây sự hơn.
Rõ ràng tâm tình của anh đã khá hơn, có lẽ là vì mệt mỏi, anh vừa gối đầu lên đùi cô đã chìm vào giấc ngủ.
Buổi tối, Lâm Kình nằm trên giường nói chuyện điện thoại với bạn, đối phương nói hai ngày qua muốn rủ cô đi chơi nhưng ba mẹ cô ấy giữ cô ấy trong nhà, nói rằm tháng bảy không nên ra ngoài, sợ cô ấy gặp ma.
Lâm Kình muốn nói hôm nay cô cũng gặp ma, không khỏi thở dài: “Ngày hôm nay của tớ cũng hỏng bét…”
Tưởng Nhiên định đi ngủ, nghe cô cọc cằn nói vậy, ánh mắt của anh hướng về cô, Lâm Kình vội vàng im lặng, chỉ tạm biệt bạn mình, sau đó cúp máy.
Cô nhấc chăn lên, dang tay về phía anh, chuẩn bị ôm hôn, nhưng điện thoại của anh trên đầu giường lại cắt ngang sự thân mật sắp xảy đến của họ.
Tưởng Nhiên xoa tóc cô, cầm điện thoại lên, đi ra ngoài nghe máy.
Lâm Kình lại nằm xuống giường, trước khi ngủ vẫn nghĩ ngợi về chuyện hôm nay, mối quan hệ cha con lại chạm điểm đóng băng, ai cũng cảm thấy không thoải mái; họ nên nói chuyện rõ ràng, tìm một biện pháp giải quyết thỏa đáng.
Kết quả là đợi mãi cũng không thấy Tưởng Nhiên quay lại, cô không nhịn được nữa, chỉ có thể chìm vào giấc ngủ.
*
Sau lần cãi nhau với Lâm Kình vào Tết Thanh minh rồi đi thành phố A, ăn tối với La Đặc cùng lãnh đạo của cơ quan quản lý và bệnh viện ở đó, Tưởng Nhiên cảm thấy rất kỳ quặc, La Đặc dùng quá nhiều chiêu trò không đàng hoàng, đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma.
Anh từng nhắc nhở La Đặc đừng làm gì quá đáng, sau đó thấy không có tác dụng mới nhờ Hàn Húc để mắt đến anh ta.
Hàn Húc vẫn cảm thấy mách lẻo sau lưng người khác là một chuyện rất hèn hạ, nhỡ đâu bị La Đặc bắt quả tang thì còn khó xử hơn, nhưng Tưởng Nhiên yêu cầu, anh ta không thể không làm, cũng có lúc anh ta cảm thấy cách làm của Tưởng Nhiên hơi thẳng tay, không hề bao dung như vẻ bề ngoài của anh.
Ban đầu anh ta cũng làm cho có, nhưng lần này dự cảm có khả năng dính dáng đến nguyên tắc, anh ta đành phải báo cáo với Tưởng Nhiên, dạo này La Đặc qua lại thân thiết với giám đốc của công ty quà tặng, đánh tennis, ăn cơm, uống rượu, ca hát. Đổi lại, công ty quà tặng này rất thân thiết với chủ nhiệm Ngụy của Bộ Y tế.
Tưởng Nhiên nhíu mày, cảm thấy tình hình không tốt, anh cũng không nhiều lời với Hàn Húc, chỉ quay đầu hỏi: “Dạo này công việc của anh thế nào.”
Hàn Húc: “Cũng tốt.”
“Tôi đang nói đến khách hàng.” Tưởng Nhiên ngồi xuống, dang chân, gác khuỷu tay lên đầu gối, hơi nghiêng người, “Tiếp xúc thế nào rồi?”
Hàn Húc nói: “Khách hàng lớn thì tương đối phức tạp, bên kia có xu hướng ưu ái La Đặc.”
Tưởng Nhiên nói: “Đừng giới hạn bản thân như vậy, ưu thế của anh không giống với La Đặc. Sau này tháo gỡ được vướng mắc, anh sẽ phát hiện những điều trước đây ngoài tầm với thật ra cũng không khó đến vậy.”
Hàn Húc hiểu ý của Tưởng Nhiên, là muốn anh ta cố gắng thêm một chút, đừng bị La Đặc áp chế. Anh vừa làm bạn vừa làm thầy, điểm này chiếm được lòng tin của Hàn Húc.
“Nếu tiếp xúc với khách hàng của La Đặc quá trắng trợn, tôi sợ anh ta sẽ phát hiện.”
“Anh tưởng bây giờ anh ta không biết ý tôi sao? Nhìn thấu mà không nói ra thôi.” Tưởng Nhiên cười, “Sợ nhất là anh cứ bình bình như vậy, không đạt được cái gì.”
Hàn Húc nói: “Tôi biết phải làm gì, nhưng chuyện của sếp La thì sao? Tôi cảm thấy như vậy không phải là tiếp xúc bình thường.”
Tưởng Nhiên trấn an anh ta: “Anh cứ làm tốt việc của mình, chuyện khác thì để tôi giải quyết.”
Sáng hôm sau, Lâm Kình còn chưa mở mắt, với tay ra đã không tìm thấy người bên cạnh.
Tưởng Nhiên đã thức dậy, thay quần áo, bước ra khỏi phòng tắm, Lâm Kình ngồi dậy trong chăn, dụi mắt nói: “Mới bảy giờ.”
Tưởng Nhiên ngồi bên mép giường, cúi người, một tay chống lên giường, tay kia ôm cô: “Hôm nay anh đi Thượng Hải, phải ra ngoài sớm, đi trễ sợ kẹt xe.”
“Buổi tối sẽ về sao?”
“Không chắc.” Tưởng Nhiên nghiêng người hôn trán cô, sợ cô không vui, anh kiên nhẫn giải thích: “Còn nhớ La Đặc không?”
Lâm Kình nghĩ ngợi một lát: “Có chút xíu ấn tượng, từng ăn cơm với vợ con của anh ta đúng không?”
“Đúng.” Tưởng Nhiên nói, “Bên đó có vấn đề, anh phải đi qua nói chuyện với anh ta, không chắc có thuận lợi hay không.”
Lâm Kình còn buồn ngủ kinh khủng, chỉ rúc vào lòng anh nhắm mắt lần nữa: “Có cảm giác anh ta là một người rất đáng sợ, có phiền phức không?”
Tưởng Nhiên trả lời: “Cũng không đơn giản.”
Lâm Kình buông anh ra, vội vàng nói: “Đi nhanh đi.”
Sau khi anh ra khỏi nhà, Lâm Kình mới nhớ tối qua chưa kịp nói chuyện về ba anh với anh.
*
Sau đó, Tưởng Nhiên chỉ về nhà một lần để lấy hành lý, hôm sau Lâm Kình lái xe đưa anh đến sân bay để khởi hành đi thành phố A.
Nhiều khi rã rời, mệt mỏi vì phải đối phó với con người và sự việc xung quanh mình, hao tốn sức lực.
Thấy anh dựa vào cửa xe mà cũng ngủ được, hai mắt thâm quầng, sắc mặt tái nhợt, Lâm Kình đau lòng nhưng không làm gì được.
Mấy ngày tiếp theo, Lâm Kình bận rộn công việc của mình, không biết là vì trời quá nóng hay vì trong lòng phiền muộn, cô không cách nào tập trung được.
Chiều hôm đó, một đồng nghiệp trong văn phòng đột ngột ngất xỉu, cũng may có người gần đó nhanh chóng gọi 120. Nhưng giám đốc sợ gần chết, người trong văn phòng cũng run tay, nghe bệnh viện gọi đến báo đồng nghiệp không sao, không khí mới dần dần thả lỏng một chút.
Một khi nhân viên xảy ra vấn đề trong lúc làm việc, các công ty nhỏ đều sẽ bị hành cho ra bã, lãnh đạo các công ty lớn cũng phải đối mặt với áp lực khổng lồ.
Không hiểu sao Lâm Kình lại nghĩ đến Tưởng Nhiên, không biết rốt cuộc công việc của anh xảy ra chuyện gì, đã được giải quyết xong chưa.
Chiều hôm đó đang uống cà phê và tán gẫu với đồng nghiệp trong phòng trà, Diệp Tư Nam buồn chán nhắn tin với cô, hỏi dạo này anh trai còn tức giận hay không.
Lâm Kình trả lời: [Không có, chỉ là bận rộn thôi. Nếu hôm đó anh ấy nói gì làm em và ba mẹ em không vui, mọi người đừng so đo với anh ấy được không?]
Diệp Tư Nam: […]
Lâm Kình cẩn thận soạn tin nhắn: [Em cũng hiểu anh ấy mà. Chỉ có chuyện này là anh ấy không nhượng bộ. Chị là người nhà của anh ấy, hy vọng mọi người có thể thấu hiểu và tôn trọng sự lựa chọn của anh ấy.]
Diệp Tư Nam: [Thật ra chị không nói, em cũng biết.]
Bất kể hồi nhỏ Diệp Tư Nam có ầm ĩ thế nào, Tưởng Nhiên làm anh cũng luôn luôn chu đáo với cô ấy, cái này không phải là lấy lòng vì ăn nhờ ở đậu, mà là trời sinh anh dịu dàng đến tận xương tủy.
Lâm Kình lại hỏi: [Sau đó cậu của em thế nào?]
Diệp Tư Nam: [Ông già khốn nạn đó thì làm được con mẹ gì, bị hai mẹ con kia bỏ bùa đến không biết trời cao đất rộng, lại bắt đầu quậy rồi.]
Lâm Kình không phát hiện Diệp Tư Nam cố tình nói “hai mẹ con”, cô vừa định cất điện thoại đi, Diệp Tư Nam lại nhớ mình định nói cái gì: [Thật ra mẹ em muốn nói chuyện với chị, chắc chắn anh trai em sẽ không trả lời rồi. Mẹ vẫn rất quan tâm đến anh chị, chẳng qua là mục đích khác nhau mà thôi. Nếu hai ngày tới có thời gian, chị đến nhà em bàn chuyện dưỡng già cho cậu đi.]
Đây chính là chuyện Lâm Kình suy nghĩ trong lòng, dù như thế nào, cô cũng muốn giải quyết ổn thỏa, không muốn nó gây phiền toái đến cuộc sống của Tưởng Nhiên.
Thứ bảy, Tưởng Nhiên đi thành phố A chưa về, Lâm Kình đã báo trước với Tưởng Nhiên là sẽ đến nhà Tưởng Úy Hoa, anh cũng không phản đối, chỉ áy náy lại mệt mỏi nói: “Lần trước anh giận cá chém thớt với cô, em đi cũng được, nhưng đừng để mình chịu thiệt.”
Lâm Kình nói với anh ý nghĩ mà cô đã ấp ủ từ lâu: “Ba anh chỉ muốn anh chăm sóc lúc về già, sau này cuộc sống có chuyện gì thì có thể dựa dẫm vào anh. Anh đã không muốn họ sống ở nhà cũ của anh, em nghĩ chúng ta có thể mua nhà giúp họ, góp tiền hay góp sức đều được, chỉ cần yên bình thôi.”
“Dù sao mục đích cũng như nhau.”
“Anh không muốn ra mặt cũng được, cứ để em.”
“Anh không muốn gặp họ thì sau này chúng ta bớt qua lại là được.”
Tưởng Nhiên hít một hơi thật sâu, trong lòng hỗn loạn, nhưng lời đến môi lại biến thành than thở: “Không có em, anh biết phải làm sao bây giờ?”
Lâm Kình biết anh đồng ý, chỉ cười nói: “Không cần cảm ơn em, dù sao em cũng là vợ anh mà.”
*
Tối thứ bảy, Lâm Kình mua vài thứ, sau đó lái xe đến nhà Tưởng Úy Hoa.
Đường đi từ chung cư sang bên kia quá đông đúc, quãng đường bốn mươi phút kéo dài thành một tiếng rưỡi, cô bảo Tưởng Úy Hoa cứ ăn cơm trước, đừng đợi cô.
Tưởng Úy Hoa khó xử nói: “Hôm nay đông người, cô sẽ đợi con.”
Lâm Kình nhíu mày, không hỏi tại sao lại đông người, gồm những ai, chỉ cảm thấy mây đen phủ kín trên đỉnh đầu, lúc cô đứng trước nhà Tưởng Úy Hoa bấm chuông cửa, suy đoán càng trở nên rõ ràng hơn.
Diệp Tư Nam mở cửa cho cô, trong nhà có rất nhiều phụ nữ, nhưng cô vừa liếc mắt đã để ý đến cô gái đang đi từ phòng khách đến cửa để nhìn.
Người đó mặc áo sơ mi nhạt màu và quần ống rộng, rất đẹp mắt, tóc dài mượt mà xoăn nhẹ, buông xuống bờ vai, bề ngoài không quá chói mắt, nhưng làn da trắng nõn, trông rất có khí chất.
Một năm trước cô đã gặp người này, gần như quên mất bề ngoài của cô ấy, hôm nay lại nhớ ra.
Kết thúc rồi sao? —— Đây là suy nghĩ đầu tiên của Lâm Kình.
Diệp Tư Nam tìm dép lê cho cô, nhưng đôi dép vốn dành riêng cho Lâm Kình trong căn nhà này đã bị Trần Yên mang vào.
Lâm Kình đứng trên tấm thảm thay dép, nhắc nhở cô ấy: “Đưa dép của anh trai em cho chị.” Cô chỉ, “Trên ngăn cao nhất, em nhìn đi.”
Trần Yên dời mắt.
Tưởng Thành Hoa chơi mạt chược cả ngày, không di chuyển đi đâu, dáng vẻ cứ như không có ý định sống đến ngày mai. Lúc Lâm Kình vào nhà, ông ấy nhíu mày nhìn bài, sau đó lại chậm rãi quay đầu nhìn ra sau lưng cô xem Tưởng Nhiên có đến không.
Ban đầu, Lâm Kình và Trần Yên chỉ chạm mắt nhau, không nói một lời. Không bao lâu sau, người giúp việc báo đã chuẩn bị cơm xong, cả nhà ngồi vào bàn ăn cơm.
Lâm Kình phát hiện hôm nay quá đông người, không thích hợp để cô nói ra chuyện mà mình đã chuẩn bị, mọi người cũng rất lúng túng. Lâm Kình nhanh chóng ăn hết cơm, sau đó lễ phép chào tạm biệt.
Trần Yên im lặng quan sát Lâm Kình, Trương Mẫn ấn vào mu bàn tay, cô ấy mới hoàn hồn.
Trần Yên trở về, Tưởng Úy Hoa cũng giật mình, Trương Mẫn cứ vậy mà dẫn cô ấy đến ăn cơm chung cũng làm mọi người rất khó chịu, nhưng không thể đuổi cô ấy đi được.
Lâm Kình rời đi, Tưởng Úy Hoa tiễn cô ra cửa, Lâm Kình cười nói: “Cô vào nhà tiếp khách đi ạ, có chuyện gì thì chúng ta nói sau.”
Nói xong, cô đóng cửa giúp chủ nhà, sau đó đi bộ ra bãi đỗ xe.
Gió đêm dễ chịu, thổi tóc cô bay loạn xạ, nhưng cũng thổi bay hơi nóng trên mặt và sự ngột ngạt trong lồng ngực.
“Chờ một chút được không?”
Lâm Kình vừa định lên xe, Trần Yên đã mang dép lê đuổi theo gọi cô.
Lâm Kình không hiểu: “Cô gọi tôi sao?”
Trần Yên đến gần hơn: “Có lẽ giữa chúng ta có rất nhiều hiểu lầm, nói chuyện được không?”
Lâm Kình hỏi thẳng: “Cô nghĩ là có hiểu lầm gì?”
Trần Yên ngẩn người, sau đó nói: “Rất nhiều, Tưởng Nhiên, người lớn, đúng không?”
Bánh Gừng Mùa Đông - Duy TửuTác giả: Duy TửuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau… Cuối cùng, Tưởng Nhiên vẫn được hôn như ý nguyện, không phải là hôn nghiêm túc mà giống như trẻ con gây sự hơn.Rõ ràng tâm tình của anh đã khá hơn, có lẽ là vì mệt mỏi, anh vừa gối đầu lên đùi cô đã chìm vào giấc ngủ.Buổi tối, Lâm Kình nằm trên giường nói chuyện điện thoại với bạn, đối phương nói hai ngày qua muốn rủ cô đi chơi nhưng ba mẹ cô ấy giữ cô ấy trong nhà, nói rằm tháng bảy không nên ra ngoài, sợ cô ấy gặp ma.Lâm Kình muốn nói hôm nay cô cũng gặp ma, không khỏi thở dài: “Ngày hôm nay của tớ cũng hỏng bét…”Tưởng Nhiên định đi ngủ, nghe cô cọc cằn nói vậy, ánh mắt của anh hướng về cô, Lâm Kình vội vàng im lặng, chỉ tạm biệt bạn mình, sau đó cúp máy.Cô nhấc chăn lên, dang tay về phía anh, chuẩn bị ôm hôn, nhưng điện thoại của anh trên đầu giường lại cắt ngang sự thân mật sắp xảy đến của họ.Tưởng Nhiên xoa tóc cô, cầm điện thoại lên, đi ra ngoài nghe máy.Lâm Kình lại nằm xuống giường, trước khi ngủ vẫn nghĩ ngợi về chuyện hôm nay, mối quan hệ cha con lại chạm điểm đóng băng, ai cũng cảm thấy không thoải mái; họ nên nói chuyện rõ ràng, tìm một biện pháp giải quyết thỏa đáng.Kết quả là đợi mãi cũng không thấy Tưởng Nhiên quay lại, cô không nhịn được nữa, chỉ có thể chìm vào giấc ngủ.*Sau lần cãi nhau với Lâm Kình vào Tết Thanh minh rồi đi thành phố A, ăn tối với La Đặc cùng lãnh đạo của cơ quan quản lý và bệnh viện ở đó, Tưởng Nhiên cảm thấy rất kỳ quặc, La Đặc dùng quá nhiều chiêu trò không đàng hoàng, đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma.Anh từng nhắc nhở La Đặc đừng làm gì quá đáng, sau đó thấy không có tác dụng mới nhờ Hàn Húc để mắt đến anh ta.Hàn Húc vẫn cảm thấy mách lẻo sau lưng người khác là một chuyện rất hèn hạ, nhỡ đâu bị La Đặc bắt quả tang thì còn khó xử hơn, nhưng Tưởng Nhiên yêu cầu, anh ta không thể không làm, cũng có lúc anh ta cảm thấy cách làm của Tưởng Nhiên hơi thẳng tay, không hề bao dung như vẻ bề ngoài của anh.Ban đầu anh ta cũng làm cho có, nhưng lần này dự cảm có khả năng dính dáng đến nguyên tắc, anh ta đành phải báo cáo với Tưởng Nhiên, dạo này La Đặc qua lại thân thiết với giám đốc của công ty quà tặng, đánh tennis, ăn cơm, uống rượu, ca hát. Đổi lại, công ty quà tặng này rất thân thiết với chủ nhiệm Ngụy của Bộ Y tế.Tưởng Nhiên nhíu mày, cảm thấy tình hình không tốt, anh cũng không nhiều lời với Hàn Húc, chỉ quay đầu hỏi: “Dạo này công việc của anh thế nào.”Hàn Húc: “Cũng tốt.”“Tôi đang nói đến khách hàng.” Tưởng Nhiên ngồi xuống, dang chân, gác khuỷu tay lên đầu gối, hơi nghiêng người, “Tiếp xúc thế nào rồi?”Hàn Húc nói: “Khách hàng lớn thì tương đối phức tạp, bên kia có xu hướng ưu ái La Đặc.”Tưởng Nhiên nói: “Đừng giới hạn bản thân như vậy, ưu thế của anh không giống với La Đặc. Sau này tháo gỡ được vướng mắc, anh sẽ phát hiện những điều trước đây ngoài tầm với thật ra cũng không khó đến vậy.”Hàn Húc hiểu ý của Tưởng Nhiên, là muốn anh ta cố gắng thêm một chút, đừng bị La Đặc áp chế. Anh vừa làm bạn vừa làm thầy, điểm này chiếm được lòng tin của Hàn Húc.“Nếu tiếp xúc với khách hàng của La Đặc quá trắng trợn, tôi sợ anh ta sẽ phát hiện.”“Anh tưởng bây giờ anh ta không biết ý tôi sao? Nhìn thấu mà không nói ra thôi.” Tưởng Nhiên cười, “Sợ nhất là anh cứ bình bình như vậy, không đạt được cái gì.”Hàn Húc nói: “Tôi biết phải làm gì, nhưng chuyện của sếp La thì sao? Tôi cảm thấy như vậy không phải là tiếp xúc bình thường.”Tưởng Nhiên trấn an anh ta: “Anh cứ làm tốt việc của mình, chuyện khác thì để tôi giải quyết.”Sáng hôm sau, Lâm Kình còn chưa mở mắt, với tay ra đã không tìm thấy người bên cạnh.Tưởng Nhiên đã thức dậy, thay quần áo, bước ra khỏi phòng tắm, Lâm Kình ngồi dậy trong chăn, dụi mắt nói: “Mới bảy giờ.”Tưởng Nhiên ngồi bên mép giường, cúi người, một tay chống lên giường, tay kia ôm cô: “Hôm nay anh đi Thượng Hải, phải ra ngoài sớm, đi trễ sợ kẹt xe.”“Buổi tối sẽ về sao?”“Không chắc.” Tưởng Nhiên nghiêng người hôn trán cô, sợ cô không vui, anh kiên nhẫn giải thích: “Còn nhớ La Đặc không?”Lâm Kình nghĩ ngợi một lát: “Có chút xíu ấn tượng, từng ăn cơm với vợ con của anh ta đúng không?”“Đúng.” Tưởng Nhiên nói, “Bên đó có vấn đề, anh phải đi qua nói chuyện với anh ta, không chắc có thuận lợi hay không.”Lâm Kình còn buồn ngủ kinh khủng, chỉ rúc vào lòng anh nhắm mắt lần nữa: “Có cảm giác anh ta là một người rất đáng sợ, có phiền phức không?”Tưởng Nhiên trả lời: “Cũng không đơn giản.”Lâm Kình buông anh ra, vội vàng nói: “Đi nhanh đi.”Sau khi anh ra khỏi nhà, Lâm Kình mới nhớ tối qua chưa kịp nói chuyện về ba anh với anh.*Sau đó, Tưởng Nhiên chỉ về nhà một lần để lấy hành lý, hôm sau Lâm Kình lái xe đưa anh đến sân bay để khởi hành đi thành phố A.Nhiều khi rã rời, mệt mỏi vì phải đối phó với con người và sự việc xung quanh mình, hao tốn sức lực.Thấy anh dựa vào cửa xe mà cũng ngủ được, hai mắt thâm quầng, sắc mặt tái nhợt, Lâm Kình đau lòng nhưng không làm gì được.Mấy ngày tiếp theo, Lâm Kình bận rộn công việc của mình, không biết là vì trời quá nóng hay vì trong lòng phiền muộn, cô không cách nào tập trung được.Chiều hôm đó, một đồng nghiệp trong văn phòng đột ngột ngất xỉu, cũng may có người gần đó nhanh chóng gọi 120. Nhưng giám đốc sợ gần chết, người trong văn phòng cũng run tay, nghe bệnh viện gọi đến báo đồng nghiệp không sao, không khí mới dần dần thả lỏng một chút.Một khi nhân viên xảy ra vấn đề trong lúc làm việc, các công ty nhỏ đều sẽ bị hành cho ra bã, lãnh đạo các công ty lớn cũng phải đối mặt với áp lực khổng lồ.Không hiểu sao Lâm Kình lại nghĩ đến Tưởng Nhiên, không biết rốt cuộc công việc của anh xảy ra chuyện gì, đã được giải quyết xong chưa.Chiều hôm đó đang uống cà phê và tán gẫu với đồng nghiệp trong phòng trà, Diệp Tư Nam buồn chán nhắn tin với cô, hỏi dạo này anh trai còn tức giận hay không.Lâm Kình trả lời: [Không có, chỉ là bận rộn thôi. Nếu hôm đó anh ấy nói gì làm em và ba mẹ em không vui, mọi người đừng so đo với anh ấy được không?]Diệp Tư Nam: […]Lâm Kình cẩn thận soạn tin nhắn: [Em cũng hiểu anh ấy mà. Chỉ có chuyện này là anh ấy không nhượng bộ. Chị là người nhà của anh ấy, hy vọng mọi người có thể thấu hiểu và tôn trọng sự lựa chọn của anh ấy.]Diệp Tư Nam: [Thật ra chị không nói, em cũng biết.]Bất kể hồi nhỏ Diệp Tư Nam có ầm ĩ thế nào, Tưởng Nhiên làm anh cũng luôn luôn chu đáo với cô ấy, cái này không phải là lấy lòng vì ăn nhờ ở đậu, mà là trời sinh anh dịu dàng đến tận xương tủy.Lâm Kình lại hỏi: [Sau đó cậu của em thế nào?]Diệp Tư Nam: [Ông già khốn nạn đó thì làm được con mẹ gì, bị hai mẹ con kia bỏ bùa đến không biết trời cao đất rộng, lại bắt đầu quậy rồi.]Lâm Kình không phát hiện Diệp Tư Nam cố tình nói “hai mẹ con”, cô vừa định cất điện thoại đi, Diệp Tư Nam lại nhớ mình định nói cái gì: [Thật ra mẹ em muốn nói chuyện với chị, chắc chắn anh trai em sẽ không trả lời rồi. Mẹ vẫn rất quan tâm đến anh chị, chẳng qua là mục đích khác nhau mà thôi. Nếu hai ngày tới có thời gian, chị đến nhà em bàn chuyện dưỡng già cho cậu đi.]Đây chính là chuyện Lâm Kình suy nghĩ trong lòng, dù như thế nào, cô cũng muốn giải quyết ổn thỏa, không muốn nó gây phiền toái đến cuộc sống của Tưởng Nhiên.Thứ bảy, Tưởng Nhiên đi thành phố A chưa về, Lâm Kình đã báo trước với Tưởng Nhiên là sẽ đến nhà Tưởng Úy Hoa, anh cũng không phản đối, chỉ áy náy lại mệt mỏi nói: “Lần trước anh giận cá chém thớt với cô, em đi cũng được, nhưng đừng để mình chịu thiệt.”Lâm Kình nói với anh ý nghĩ mà cô đã ấp ủ từ lâu: “Ba anh chỉ muốn anh chăm sóc lúc về già, sau này cuộc sống có chuyện gì thì có thể dựa dẫm vào anh. Anh đã không muốn họ sống ở nhà cũ của anh, em nghĩ chúng ta có thể mua nhà giúp họ, góp tiền hay góp sức đều được, chỉ cần yên bình thôi.”“Dù sao mục đích cũng như nhau.”“Anh không muốn ra mặt cũng được, cứ để em.”“Anh không muốn gặp họ thì sau này chúng ta bớt qua lại là được.”Tưởng Nhiên hít một hơi thật sâu, trong lòng hỗn loạn, nhưng lời đến môi lại biến thành than thở: “Không có em, anh biết phải làm sao bây giờ?”Lâm Kình biết anh đồng ý, chỉ cười nói: “Không cần cảm ơn em, dù sao em cũng là vợ anh mà.”*Tối thứ bảy, Lâm Kình mua vài thứ, sau đó lái xe đến nhà Tưởng Úy Hoa.Đường đi từ chung cư sang bên kia quá đông đúc, quãng đường bốn mươi phút kéo dài thành một tiếng rưỡi, cô bảo Tưởng Úy Hoa cứ ăn cơm trước, đừng đợi cô.Tưởng Úy Hoa khó xử nói: “Hôm nay đông người, cô sẽ đợi con.”Lâm Kình nhíu mày, không hỏi tại sao lại đông người, gồm những ai, chỉ cảm thấy mây đen phủ kín trên đỉnh đầu, lúc cô đứng trước nhà Tưởng Úy Hoa bấm chuông cửa, suy đoán càng trở nên rõ ràng hơn.Diệp Tư Nam mở cửa cho cô, trong nhà có rất nhiều phụ nữ, nhưng cô vừa liếc mắt đã để ý đến cô gái đang đi từ phòng khách đến cửa để nhìn.Người đó mặc áo sơ mi nhạt màu và quần ống rộng, rất đẹp mắt, tóc dài mượt mà xoăn nhẹ, buông xuống bờ vai, bề ngoài không quá chói mắt, nhưng làn da trắng nõn, trông rất có khí chất.Một năm trước cô đã gặp người này, gần như quên mất bề ngoài của cô ấy, hôm nay lại nhớ ra.Kết thúc rồi sao? —— Đây là suy nghĩ đầu tiên của Lâm Kình.Diệp Tư Nam tìm dép lê cho cô, nhưng đôi dép vốn dành riêng cho Lâm Kình trong căn nhà này đã bị Trần Yên mang vào.Lâm Kình đứng trên tấm thảm thay dép, nhắc nhở cô ấy: “Đưa dép của anh trai em cho chị.” Cô chỉ, “Trên ngăn cao nhất, em nhìn đi.”Trần Yên dời mắt.Tưởng Thành Hoa chơi mạt chược cả ngày, không di chuyển đi đâu, dáng vẻ cứ như không có ý định sống đến ngày mai. Lúc Lâm Kình vào nhà, ông ấy nhíu mày nhìn bài, sau đó lại chậm rãi quay đầu nhìn ra sau lưng cô xem Tưởng Nhiên có đến không.Ban đầu, Lâm Kình và Trần Yên chỉ chạm mắt nhau, không nói một lời. Không bao lâu sau, người giúp việc báo đã chuẩn bị cơm xong, cả nhà ngồi vào bàn ăn cơm.Lâm Kình phát hiện hôm nay quá đông người, không thích hợp để cô nói ra chuyện mà mình đã chuẩn bị, mọi người cũng rất lúng túng. Lâm Kình nhanh chóng ăn hết cơm, sau đó lễ phép chào tạm biệt.Trần Yên im lặng quan sát Lâm Kình, Trương Mẫn ấn vào mu bàn tay, cô ấy mới hoàn hồn.Trần Yên trở về, Tưởng Úy Hoa cũng giật mình, Trương Mẫn cứ vậy mà dẫn cô ấy đến ăn cơm chung cũng làm mọi người rất khó chịu, nhưng không thể đuổi cô ấy đi được.Lâm Kình rời đi, Tưởng Úy Hoa tiễn cô ra cửa, Lâm Kình cười nói: “Cô vào nhà tiếp khách đi ạ, có chuyện gì thì chúng ta nói sau.”Nói xong, cô đóng cửa giúp chủ nhà, sau đó đi bộ ra bãi đỗ xe.Gió đêm dễ chịu, thổi tóc cô bay loạn xạ, nhưng cũng thổi bay hơi nóng trên mặt và sự ngột ngạt trong lồng ngực.“Chờ một chút được không?”Lâm Kình vừa định lên xe, Trần Yên đã mang dép lê đuổi theo gọi cô.Lâm Kình không hiểu: “Cô gọi tôi sao?”Trần Yên đến gần hơn: “Có lẽ giữa chúng ta có rất nhiều hiểu lầm, nói chuyện được không?”Lâm Kình hỏi thẳng: “Cô nghĩ là có hiểu lầm gì?”Trần Yên ngẩn người, sau đó nói: “Rất nhiều, Tưởng Nhiên, người lớn, đúng không?”