Đêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau…
Chương 94: Hoàn chính văn
Bánh Gừng Mùa Đông - Duy TửuTác giả: Duy TửuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau… Phương Nam vào đông sớm.Ngày nọ, Lâm Kình mặc váy, mang giày cao gót, quẹt thẻ vào ga tàu điện ngầm, một luồng gió lạnh thổi qua bắp chân cô, cô run lẩy bẩy.Gió lạnh đến bất chợt.Cô vội vàng chạy vào tàu điện ngầm, lúc này mới nhìn thấy mẹ nhắn tin WeChat nhắc cô nhớ mặc quần áo dày, buổi tối đến Hoa Viên Kiều Hồ ăn cơm.Nhiệt độ trong tàu điện ngầm cao hơn bên ngoài, rốt cuộc Lâm Kình cũng có thể duỗi người, cô tìm chỗ ngồi, sau đó chụp màn hình tin nhắn gửi cho Tưởng Nhiên.Một phút sau.Tưởng Nhiên: [Tối nay anh có việc không đi được, em nói với mẹ một tiếng nhé.]Vậy là Lâm Kình chuyển lời cho mẹ, xem như không phải chuyện của mình. Thi Quý Linh lo lắng bảo cô nhắc Tưởng Nhiên chú ý sức khỏe, đừng làm việc quá sức.Lâm Kình gõ chữ, khóe miêng giật giật: [Con mới là cục cưng của mẹ, sao mẹ không nhắc nhở con, Tưởng Nhiên là con ruột của mẹ à?]Thi Quý Linh gửi tin nhắn thoại: “Tưởng Nhiên mà là con trai ruột của mẹ, mẹ thà để nó độc thân cả đời còn hơn cưới một con sâu lười yếu ớt như con.”Lời lẽ thiên vị không giấu giếm.Sau khi trở về từ Trùng Khánh, Tưởng Nhiên bận rộn không yên; việc đấu thầu được khởi động lại, đúng như La Đặc nói, đối với sản phẩm trong ngành của họ, một gói thầu có thể quyết định sự sống còn của một doanh nghiệp vừa và nhỏ, cho thấy sức ảnh hưởng to lớn, ngay cả một công ty như Hối Tư Lực cũng không thể xem nhẹ.Suốt một tháng qua, Lâm Kình rất ít khi nhìn thấy anh, anh thường trở về lúc cô đã chìm vào giấc ngủ, khi cô thức dậy, anh đã đi mất, chỉ có ga giường hơi nhăn và gối nằm được hạ xuống mới chứng minh từng có người ngủ ở đó.Có lần Lâm Kình vô tình nghe được La Đặc bị điều tra tội hối lộ, sự việc tương đối nghiêm trọng, Tưởng Nhiên ra mặt bảo vệ anh ta, nhưng cuối cùng cũng phải chật vật rút lui.Bình thường lãnh đạo cấp cao lục đục cũng không quá lộ liễu, nhưng một khi có chuyện thì sẽ trở thành cuộc chiến một mất một còn.Lâm Kình thở dài, một mặt cũng lo lắng cho Tưởng Nhiên, nếu La Đặc dựa vào dự án ở thành phố A để xoay trở, Tưởng Nhiên sẽ là người gặp phiền phức.Rất mâu thuẫn.Đương nhiên cô chỉ xem chuyện này là suy nghĩ linh tinh, còn lâu mình mới đạt đến đẳng cấp đó.Cô vừa nghĩ ngợi lung tung vừa lên kế hoạch cho hoạt động cuối năm của một thương hiệu, khách hàng vênh váo sai bảo và đưa ý kiến cho cô qua WeChat, chưa làm được bao nhiêu lại bị đồng nghiệp gọi sang nhờ hỗ trợ.Ai cũng là nô lệ tư bản cả thôi, Lâm Kình bận rộn hoàn thành công việc trong trật tự, lúc này đã là tám giờ tối, điện thoại trên bàn rung lên, Tưởng Nhiên hỏi cô đã về nhà chưa.Cô chụp ảnh bàn giấy gửi cho anh, ý nói vẫn còn đang ở công ty.[Nhưng sắp về rồi, anh có rảnh thì cũng đừng đến đón em, phiền phức lắm.]Tưởng Nhiên gửi địa chỉ cho cô: [Đến đây ăn tối.]Lâm Kình tưởng nhà hàng nằm trong khách sạn, nhưng đến nơi mới phát hiện là một không gian riêng tư trên sân thượng, một bữa ăn với bạn bè thân thiết.Tưởng Nhiên chải tóc gọn gàng, cà vạt màu xanh đen cũng được thắt rất chỉnh tề, gương mặt anh trắng trẻo, anh ngồi trên chiếc ghế nhung đỏ, dáng vẻ nhã nhặn, lúc nhìn thấy cô còn vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh: “Lại đây ngồi đi.”Nếu không phát hiện đôi mắt sâu thẳm kia đã mất đi tiêu cự, cô còn tưởng anh tỉnh táo; nhưng lúc say, anh vẫn phong độ như cũ, sao tự dưng lại gọi cô đến?Lâm Kình ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi: “Gọi em đến làm gì?”Người đối diện mỉm cười thâm sâu khó dò, tâm trạng vui vẻ, đúng lúc phục vụ bưng tuyết cáp (*) hầm đu đủ lên, anh đẩy về phía cô, dỗ dành: “Có đói không? Anh gọi riêng cho em đấy.”(*) Có chỗ còn gọi là “tuyết giáp” hoặc “tuyết cáp cao”, là lớp màng nhầy trong buồng trứng của con nhái tuyết cái, có công dụng làm đẹp, bồi bổ khí huyết, duy trì tuổi thanh xuân, được mệnh danh là “thần dược” và có giá cao ngất ngưởng.“Gọi riêng sao? Em cảm ơn anh.”Lâm Kình cúi đầu ăn, lại nghe anh cười khẽ.Lục Kinh Duyên nói: “Dạo này sếp Tưởng nhà em thăng quan tiến chức thuận lợi, rốt cuộc cũng quẳng gánh lo âu, yên tâm ở nhà với vợ con.”“Biến đi.” Tưởng Nhiên liếc anh ta, trong mắt vẫn tràn đầy ý cười.Hoang mang một hồi, Lâm Kình mới biết công ty anh trúng thầu, lấy lại được thị trường Hoa Nam giữa lúc La Đặc rời đi trong hỗn loạn.Nói cách khác, thị trường ổn định, ít nhất Tưởng Nhiên có thể yên giấc được hai, ba năm.Lâm Kình nhỏ giọng nói: “Hóa ra là gọi em đến để giành công với anh à?”Một người bạn trong bàn ồn ào: “Hai vợ chồng nói cái gì mà bọn tôi không nghe được, có giỏi thì nói lớn lên đi.”Tưởng Nhiên ném một chiếc hộp đỏ sang, chiếc hộp bay hình vòng cung qua người Lâm Kình, anh nhẹ nhàng mắng: “Cậu muốn nghe cái gì?”Phát hiện đó là thuốc lá Trung Hoa, Lâm Kình nhíu mày: “Sao anh lại hút thuốc.”Tưởng Nhiên cười, trấn an cô: “Thỉnh thoảng cũng hút một, hai điếu, ở nhà không hút.”Lúc ra ngoài, Lâm Kình luôn cho anh mặt mũi, cũng không hỏi nhiều, nhưng lúc tiệc sắp tàn, cô vẫn không quên mình đến để làm gì, vậy là lại nhíu mày, Tưởng Nhiên hết sức phối hợp, bạn bè cũng không dám mời rượu ầm ĩ, để hai người họ rời đi yên bình.Hai vợ chồng tung hứng càng ngày càng ăn ý.Trên đường về, Lâm Kình lái xe, Tưởng Nhiên lười biếng ngồi bên ghế phụ xem điện thoại, nói sắp đến Tết rồi, anh đã đặt tour du lịch trọn gói cho ba mẹ đi chơi thư giãn.Còn hỏi Lâm Kình có muốn đi đâu không.Tạm thời Lâm Kình không quyết định được, dịp lễ cuối năm chính là thời điểm bận rộn, cô lại nhớ đến chuyện đã nghe được trong bữa ăn tối: “Em nghe Lục Kinh Duyên nói anh đá La Đặc ra khỏi công ty, như vậy có hơi bạc tình không?”Tưởng Nhiên nghĩ ngợi một lát lại nói với cô: “Đó là chỗ làm, không phải phim truyền hình, anh không có đặc quyền đó, nếu chuyện mà anh ta đã làm trở nên nghiêm trọng, người bị điều tra sẽ là anh.”Nghe vậy, Lâm Kình im lặng: “Xin lỗi, em không nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.”Cô hơi lo lắng: “Chỉ cần sau này không có vấn đề gì là được.”“Đã giải quyết ổn thỏa cả rồi.” Tưởng Nhiên vươn tay xoa gáy cô, dịu dàng an ủi, “Tin tưởng anh được không? Đã hứa với em là sẽ chăm sóc gia đình, dành nhiều thời gian với em, anh nói được thì sẽ làm được.”Trái tim của Lâm Kình mềm mại, cô phối hợp: “Đúng, thầy Tưởng bất bại, chuyện gì cũng có thể giải quyết dễ dàng.”*Trước Giáng sinh, Tưởng Nhiên ở nhà thường xuyên, hai người họ dành nhiều thời gian bên nhau.Giáng sinh ghé qua, các trung tâm thương mại và công ty bày túi may mắn, khắp nơi tràn ngập không khí lễ hội, tiếng nhạc Giáng sinh phát mãi không dứt. Lâm Kình cũng bị ảnh hưởng, cô mua cây thông cao một mét hai để trưng trong phòng khách.Cây này chất lượng bình thường, Lâm Kình mua nó là vì cửa hàng có tặng thêm một túi quà khổng lồ.Dạo này vừa đi làm về, cô đã ngồi trong phòng khách trang trí Giáng sinh, cô muốn làm thế nào, Tưởng Nhiên cũng không có ý kiến, chỉ là lần nào vào cửa cũng có cảm giác như bước vào kho hàng.Lâm Kình phát hiện sắc mặt ghét bỏ đó, lại chạy đến ôm anh: “Chậc, em sắp xong rồi, sẽ dọn dẹp sạch sẽ.”Tưởng Nhiên về phòng ngủ thay quần áo, sau đó đi ra, Lâm Kình đang loay hoay quấn đèn ngôi sao quanh cây thông, nhưng đèn không sáng, cô lại gọi anh: “Thầy Tưởng, mau đến giúp em đi.”Tưởng Nhiên chỉnh đèn cho cô xong lại bắt đầu treo hộp quà lên. Anh lắc lắc một chiếc hộp nhỏ, phát hiện nó nhẹ tênh: “Hộp rỗng à?”Lâm Kình nói: “Chỉ là đồ trang trí thôi, chẳng lẽ em lại bỏ quà vào đó để lừa gạt chính mình sao, quá phiền phức, em đâu phải trẻ con.”Tưởng Nhiên im lặng sửa sang đồ trang trí giúp cô, thấy quá tốn thời gian, anh nói: “Mấy ngày nay anh không có việc gì để làm nên sẽ phụ giúp em, đảm bảo ngày 25 tháng 12, em sẽ có ảnh đẹp để đăng lên vòng bạn bè, em chỉ cần nghĩ nội dung thôi.”Lâm Kình cảm thấy lời này có ý chế giễu, cô tức giận đánh anh, Tưởng Nhiên lại né được.*Nghe nói hai vợ chồng trẻ đã đến Sơn Thành, Lâm Hải Sinh và Thi Quý Linh thích thú, vậy là Tưởng Nhiên mua hai vé máy bay, thỉnh thoảng còn gửi ảnh vào nhóm gia đình.Không thể ra ngoài vì bận rộn công việc, Lâm Kình khịt mũi xem thường, Tưởng Nhiên lại ba hoa dỗ dành hai vị phụ huynh.Giáng sinh rơi vào cuối tuần, buổi sáng Lâm Kình phải đến công ty tăng ca, buổi chiều tất cả được nghỉ.Lúc cô ra khỏi tòa nhà, tuyết đã rơi, mặc dù chỉ có mấy hạt tuyết nhỏ bay lãng đãng.Cô lập tức lấy điện thoại ra chụp ảnh, đăng trên vòng bạn bè, đã có năm, sáu người bạn phấn khích thay cô.Lâm Kình vẫn nhớ đêm trước Giáng sinh cách đây hai năm, tuyết cũng rơi, công việc làm cô suy sụp đến bật khóc, cô gặp lại Tưởng Nhiên.Không có gì khác biệt.Nhưng lúc đó không ai nghĩ cô sẽ trở thành vợ của Tưởng Nhiên.Trời rất lạnh, Lâm Kình không cần phải đến ga tàu điện, xe của Tưởng Nhiên đã đỗ bên kia đường, còn nhá đèn chào hỏi cô.Hai người họ ra ngoài ăn tối, xem một bộ phim vô nghĩa nhưng cũng đủ để giết thời gian, bên ngoài quá đông đúc, họ quyết định về nhà pha một ấm cà phê, ôm nhau xem phim truyền hình.Anh đã trang trí cây thông xong, bên trong hàng rào trắng có bảy, tám hộp quà mới, một con nai con đáng yêu đang đứng trên mấy hộp quà.Ban đầu Lâm Kình không để ý.Đến đêm xem vòng bạn bè mới nhớ ra, cô chạy đến phòng làm việc của anh chọc chọc anh: “Quà đâu, anh không chuẩn bị quà cho em sao?”Tưởng Nhiên nghiêm túc khác thường, giống hệt như đuổi trẻ con: “Đôi mắt to tròn của em chỉ dùng để quyến rũ người khác thôi à?”Lâm Kình ngồi trên bàn anh, cúi đầu nhìn anh chăm chú: “Có vẻ là đã chuẩn bị cho em rồi, ở đâu, nói mau!”Tưởng Nhiên không chịu nổi thái độ mè nheo này của cô, quá hung dữ, làm người ta không thể không khuất phục, anh đẩy trán cô ra: “Tự tìm.”Cũng không khó nghĩ, bởi vì ai kia không phải là một người lãng mạn hay giàu trí tưởng tượng, cô đoán khả năng cao quà nằm dưới cây thông.Là mấy hộp quà mới.Anh đổi tất cả hộp quà rỗng mà cô dùng để trang trí thành hộp quà thật.Lâm Kình mở từng hộp, mỗi hộp đều có một tấm thiệp, trên đó có chữ viết tay của anh.Tấm thiệp đầu tiên: [Kình Kình, dựa theo thông lệ quốc tế, hẳn là anh nên nói với em: Merry Christmas.]Tấm thiệp thứ hai: [Chúng ta luôn viện cớ “hiện thực đưa đẩy” để che giấu cảm xúc thật của mình, đúng là chúng ta không gặp nhau sớm đến vậy, cách thức gặp mặt cũng hơi khuôn sáo. Nhưng dù cho như vậy, thừa nhận bản thân đã tìm được tình yêu cũng không có gì đáng xấu hổ, em nghĩ thế nào?]Tấm thiệp thứ ba: [Em cảm thấy anh xem hôn nhân giống như công việc, cư xử nhẹ tênh lại bạc tình. Không phải như vậy, ít nhất tình yêu trong bản chất con người cũng chưa từng đổi dời.]Tấm thiệp thứ tư: [Những lúc ở một mình, anh thường tưởng tượng mình ở bên cạnh em, ba mươi tuổi chật vật kiếm sống, bốn mươi tuổi nhàn nhã hưởng trái ngọt, năm mươi tuổi đeo ba lô đi từ Bắc chí Nam, sáu mươi tuổi bình thản đối mặt với những điều mình mong cầu mà không có được… Những ngày bên em cuồng nhiệt và dài lâu, hy vọng em có thể yêu bản thân mình như anh yêu em, yêu cuộc sống mà anh mang đến cho em.]Tấm thiệp thứ năm: [Kình Kình, hy vọng khói lửa nhân gian của anh có thể hòa vào lý tưởng lãng mạn của em. Chúc mừng năm mới, anh yêu em.]Tấm thiệp thứ sáu: [Quà không có gì mới mẻ, nhưng thành ý là thật. Ông xã viết đến đây là hết ý rồi, đàn ông trưởng thành viết tiểu luận biểu đạt tình cảm với bà xã hơi khó, lát nữa chạy đến hôn anh nhớ phải chủ động một chút.]Lâm Kình ngồi khoanh chân trên sàn nhà, uống một ngụm cà phê, hai mắt đau xót nhưng cô cũng muốn cười, giống như có được kho báu của riêng mình.Từng chiếc hộp chứa đựng bất ngờ nho nhỏ mà anh đã cẩn thận chuẩn bị, Lâm Kình thích nhất bức tranh cá voi 3D mà trước đây cô đã dán, anh đã giữ nó trong văn phòng, bây giờ lại mang về cho cô.Lâm Kình nhắn tin WeChat với anh: [Còn có lời chưa nói.]Tưởng Nhiên trả lời ngay: [Chuyện gì?]Lâm Kình: [Chuyện xưa chưa kết thúc.]Tưởng Nhiên: [Ừ, sẽ luôn tiếp diễn.]Khóe miệng của Lâm Kình lại cong lên, không hạ xuống được nữa.Lát sau.Tưởng Nhiên: [Còn chưa đến đây nữa?]Lâm Kình: [Em cũng yêu anh, em đến hôn anh.]Tưởng Nhiên: [Đến nhanh đi, đang chờ.][Hoàn chính văn]——————–Tác giả có lời muốn nói:Chính văn kết thúc tại đây, chuyện giữa Kình Kình và thầy Tưởng vẫn sẽ tiếp diễn, ừm.Mình viết không được như ý muốn, mong mọi người bỏ qua. Vốn dĩ mình muốn nói rất nhiều, ý định ban đầu là viết câu chuyện này cho những cô gái đang lo nghĩ, thất vọng, lạc lối, hy vọng mọi người sẽ ổn hơn, tạm thời không biết nói gì, khi nào hết ngoại truyện sẽ nói sau.
Phương Nam vào đông sớm.
Ngày nọ, Lâm Kình mặc váy, mang giày cao gót, quẹt thẻ vào ga tàu điện ngầm, một luồng gió lạnh thổi qua bắp chân cô, cô run lẩy bẩy.
Gió lạnh đến bất chợt.
Cô vội vàng chạy vào tàu điện ngầm, lúc này mới nhìn thấy mẹ nhắn tin WeChat nhắc cô nhớ mặc quần áo dày, buổi tối đến Hoa Viên Kiều Hồ ăn cơm.
Nhiệt độ trong tàu điện ngầm cao hơn bên ngoài, rốt cuộc Lâm Kình cũng có thể duỗi người, cô tìm chỗ ngồi, sau đó chụp màn hình tin nhắn gửi cho Tưởng Nhiên.
Một phút sau.
Tưởng Nhiên: [Tối nay anh có việc không đi được, em nói với mẹ một tiếng nhé.]
Vậy là Lâm Kình chuyển lời cho mẹ, xem như không phải chuyện của mình. Thi Quý Linh lo lắng bảo cô nhắc Tưởng Nhiên chú ý sức khỏe, đừng làm việc quá sức.
Lâm Kình gõ chữ, khóe miêng giật giật: [Con mới là cục cưng của mẹ, sao mẹ không nhắc nhở con, Tưởng Nhiên là con ruột của mẹ à?]
Thi Quý Linh gửi tin nhắn thoại: “Tưởng Nhiên mà là con trai ruột của mẹ, mẹ thà để nó độc thân cả đời còn hơn cưới một con sâu lười yếu ớt như con.”
Lời lẽ thiên vị không giấu giếm.
Sau khi trở về từ Trùng Khánh, Tưởng Nhiên bận rộn không yên; việc đấu thầu được khởi động lại, đúng như La Đặc nói, đối với sản phẩm trong ngành của họ, một gói thầu có thể quyết định sự sống còn của một doanh nghiệp vừa và nhỏ, cho thấy sức ảnh hưởng to lớn, ngay cả một công ty như Hối Tư Lực cũng không thể xem nhẹ.
Suốt một tháng qua, Lâm Kình rất ít khi nhìn thấy anh, anh thường trở về lúc cô đã chìm vào giấc ngủ, khi cô thức dậy, anh đã đi mất, chỉ có ga giường hơi nhăn và gối nằm được hạ xuống mới chứng minh từng có người ngủ ở đó.
Có lần Lâm Kình vô tình nghe được La Đặc bị điều tra tội hối lộ, sự việc tương đối nghiêm trọng, Tưởng Nhiên ra mặt bảo vệ anh ta, nhưng cuối cùng cũng phải chật vật rút lui.
Bình thường lãnh đạo cấp cao lục đục cũng không quá lộ liễu, nhưng một khi có chuyện thì sẽ trở thành cuộc chiến một mất một còn.
Lâm Kình thở dài, một mặt cũng lo lắng cho Tưởng Nhiên, nếu La Đặc dựa vào dự án ở thành phố A để xoay trở, Tưởng Nhiên sẽ là người gặp phiền phức.
Rất mâu thuẫn.
Đương nhiên cô chỉ xem chuyện này là suy nghĩ linh tinh, còn lâu mình mới đạt đến đẳng cấp đó.
Cô vừa nghĩ ngợi lung tung vừa lên kế hoạch cho hoạt động cuối năm của một thương hiệu, khách hàng vênh váo sai bảo và đưa ý kiến cho cô qua WeChat, chưa làm được bao nhiêu lại bị đồng nghiệp gọi sang nhờ hỗ trợ.
Ai cũng là nô lệ tư bản cả thôi, Lâm Kình bận rộn hoàn thành công việc trong trật tự, lúc này đã là tám giờ tối, điện thoại trên bàn rung lên, Tưởng Nhiên hỏi cô đã về nhà chưa.
Cô chụp ảnh bàn giấy gửi cho anh, ý nói vẫn còn đang ở công ty.
[Nhưng sắp về rồi, anh có rảnh thì cũng đừng đến đón em, phiền phức lắm.]
Tưởng Nhiên gửi địa chỉ cho cô: [Đến đây ăn tối.]
Lâm Kình tưởng nhà hàng nằm trong khách sạn, nhưng đến nơi mới phát hiện là một không gian riêng tư trên sân thượng, một bữa ăn với bạn bè thân thiết.
Tưởng Nhiên chải tóc gọn gàng, cà vạt màu xanh đen cũng được thắt rất chỉnh tề, gương mặt anh trắng trẻo, anh ngồi trên chiếc ghế nhung đỏ, dáng vẻ nhã nhặn, lúc nhìn thấy cô còn vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh: “Lại đây ngồi đi.”
Nếu không phát hiện đôi mắt sâu thẳm kia đã mất đi tiêu cự, cô còn tưởng anh tỉnh táo; nhưng lúc say, anh vẫn phong độ như cũ, sao tự dưng lại gọi cô đến?
Lâm Kình ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi: “Gọi em đến làm gì?”
Người đối diện mỉm cười thâm sâu khó dò, tâm trạng vui vẻ, đúng lúc phục vụ bưng tuyết cáp (*) hầm đu đủ lên, anh đẩy về phía cô, dỗ dành: “Có đói không? Anh gọi riêng cho em đấy.”
(*) Có chỗ còn gọi là “tuyết giáp” hoặc “tuyết cáp cao”, là lớp màng nhầy trong buồng trứng của con nhái tuyết cái, có công dụng làm đẹp, bồi bổ khí huyết, duy trì tuổi thanh xuân, được mệnh danh là “thần dược” và có giá cao ngất ngưởng.
“Gọi riêng sao? Em cảm ơn anh.”
Lâm Kình cúi đầu ăn, lại nghe anh cười khẽ.
Lục Kinh Duyên nói: “Dạo này sếp Tưởng nhà em thăng quan tiến chức thuận lợi, rốt cuộc cũng quẳng gánh lo âu, yên tâm ở nhà với vợ con.”
“Biến đi.” Tưởng Nhiên liếc anh ta, trong mắt vẫn tràn đầy ý cười.
Hoang mang một hồi, Lâm Kình mới biết công ty anh trúng thầu, lấy lại được thị trường Hoa Nam giữa lúc La Đặc rời đi trong hỗn loạn.
Nói cách khác, thị trường ổn định, ít nhất Tưởng Nhiên có thể yên giấc được hai, ba năm.
Lâm Kình nhỏ giọng nói: “Hóa ra là gọi em đến để giành công với anh à?”
Một người bạn trong bàn ồn ào: “Hai vợ chồng nói cái gì mà bọn tôi không nghe được, có giỏi thì nói lớn lên đi.”
Tưởng Nhiên ném một chiếc hộp đỏ sang, chiếc hộp bay hình vòng cung qua người Lâm Kình, anh nhẹ nhàng mắng: “Cậu muốn nghe cái gì?”
Phát hiện đó là thuốc lá Trung Hoa, Lâm Kình nhíu mày: “Sao anh lại hút thuốc.”
Tưởng Nhiên cười, trấn an cô: “Thỉnh thoảng cũng hút một, hai điếu, ở nhà không hút.”
Lúc ra ngoài, Lâm Kình luôn cho anh mặt mũi, cũng không hỏi nhiều, nhưng lúc tiệc sắp tàn, cô vẫn không quên mình đến để làm gì, vậy là lại nhíu mày, Tưởng Nhiên hết sức phối hợp, bạn bè cũng không dám mời rượu ầm ĩ, để hai người họ rời đi yên bình.
Hai vợ chồng tung hứng càng ngày càng ăn ý.
Trên đường về, Lâm Kình lái xe, Tưởng Nhiên lười biếng ngồi bên ghế phụ xem điện thoại, nói sắp đến Tết rồi, anh đã đặt tour du lịch trọn gói cho ba mẹ đi chơi thư giãn.
Còn hỏi Lâm Kình có muốn đi đâu không.
Tạm thời Lâm Kình không quyết định được, dịp lễ cuối năm chính là thời điểm bận rộn, cô lại nhớ đến chuyện đã nghe được trong bữa ăn tối: “Em nghe Lục Kinh Duyên nói anh đá La Đặc ra khỏi công ty, như vậy có hơi bạc tình không?”
Tưởng Nhiên nghĩ ngợi một lát lại nói với cô: “Đó là chỗ làm, không phải phim truyền hình, anh không có đặc quyền đó, nếu chuyện mà anh ta đã làm trở nên nghiêm trọng, người bị điều tra sẽ là anh.”
Nghe vậy, Lâm Kình im lặng: “Xin lỗi, em không nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.”
Cô hơi lo lắng: “Chỉ cần sau này không có vấn đề gì là được.”
“Đã giải quyết ổn thỏa cả rồi.” Tưởng Nhiên vươn tay xoa gáy cô, dịu dàng an ủi, “Tin tưởng anh được không? Đã hứa với em là sẽ chăm sóc gia đình, dành nhiều thời gian với em, anh nói được thì sẽ làm được.”
Trái tim của Lâm Kình mềm mại, cô phối hợp: “Đúng, thầy Tưởng bất bại, chuyện gì cũng có thể giải quyết dễ dàng.”
*
Trước Giáng sinh, Tưởng Nhiên ở nhà thường xuyên, hai người họ dành nhiều thời gian bên nhau.
Giáng sinh ghé qua, các trung tâm thương mại và công ty bày túi may mắn, khắp nơi tràn ngập không khí lễ hội, tiếng nhạc Giáng sinh phát mãi không dứt. Lâm Kình cũng bị ảnh hưởng, cô mua cây thông cao một mét hai để trưng trong phòng khách.
Cây này chất lượng bình thường, Lâm Kình mua nó là vì cửa hàng có tặng thêm một túi quà khổng lồ.
Dạo này vừa đi làm về, cô đã ngồi trong phòng khách trang trí Giáng sinh, cô muốn làm thế nào, Tưởng Nhiên cũng không có ý kiến, chỉ là lần nào vào cửa cũng có cảm giác như bước vào kho hàng.
Lâm Kình phát hiện sắc mặt ghét bỏ đó, lại chạy đến ôm anh: “Chậc, em sắp xong rồi, sẽ dọn dẹp sạch sẽ.”
Tưởng Nhiên về phòng ngủ thay quần áo, sau đó đi ra, Lâm Kình đang loay hoay quấn đèn ngôi sao quanh cây thông, nhưng đèn không sáng, cô lại gọi anh: “Thầy Tưởng, mau đến giúp em đi.”
Tưởng Nhiên chỉnh đèn cho cô xong lại bắt đầu treo hộp quà lên. Anh lắc lắc một chiếc hộp nhỏ, phát hiện nó nhẹ tênh: “Hộp rỗng à?”
Lâm Kình nói: “Chỉ là đồ trang trí thôi, chẳng lẽ em lại bỏ quà vào đó để lừa gạt chính mình sao, quá phiền phức, em đâu phải trẻ con.”
Tưởng Nhiên im lặng sửa sang đồ trang trí giúp cô, thấy quá tốn thời gian, anh nói: “Mấy ngày nay anh không có việc gì để làm nên sẽ phụ giúp em, đảm bảo ngày 25 tháng 12, em sẽ có ảnh đẹp để đăng lên vòng bạn bè, em chỉ cần nghĩ nội dung thôi.”
Lâm Kình cảm thấy lời này có ý chế giễu, cô tức giận đánh anh, Tưởng Nhiên lại né được.
*
Nghe nói hai vợ chồng trẻ đã đến Sơn Thành, Lâm Hải Sinh và Thi Quý Linh thích thú, vậy là Tưởng Nhiên mua hai vé máy bay, thỉnh thoảng còn gửi ảnh vào nhóm gia đình.
Không thể ra ngoài vì bận rộn công việc, Lâm Kình khịt mũi xem thường, Tưởng Nhiên lại ba hoa dỗ dành hai vị phụ huynh.
Giáng sinh rơi vào cuối tuần, buổi sáng Lâm Kình phải đến công ty tăng ca, buổi chiều tất cả được nghỉ.
Lúc cô ra khỏi tòa nhà, tuyết đã rơi, mặc dù chỉ có mấy hạt tuyết nhỏ bay lãng đãng.
Cô lập tức lấy điện thoại ra chụp ảnh, đăng trên vòng bạn bè, đã có năm, sáu người bạn phấn khích thay cô.
Lâm Kình vẫn nhớ đêm trước Giáng sinh cách đây hai năm, tuyết cũng rơi, công việc làm cô suy sụp đến bật khóc, cô gặp lại Tưởng Nhiên.
Không có gì khác biệt.
Nhưng lúc đó không ai nghĩ cô sẽ trở thành vợ của Tưởng Nhiên.
Trời rất lạnh, Lâm Kình không cần phải đến ga tàu điện, xe của Tưởng Nhiên đã đỗ bên kia đường, còn nhá đèn chào hỏi cô.
Hai người họ ra ngoài ăn tối, xem một bộ phim vô nghĩa nhưng cũng đủ để giết thời gian, bên ngoài quá đông đúc, họ quyết định về nhà pha một ấm cà phê, ôm nhau xem phim truyền hình.
Anh đã trang trí cây thông xong, bên trong hàng rào trắng có bảy, tám hộp quà mới, một con nai con đáng yêu đang đứng trên mấy hộp quà.
Ban đầu Lâm Kình không để ý.
Đến đêm xem vòng bạn bè mới nhớ ra, cô chạy đến phòng làm việc của anh chọc chọc anh: “Quà đâu, anh không chuẩn bị quà cho em sao?”
Tưởng Nhiên nghiêm túc khác thường, giống hệt như đuổi trẻ con: “Đôi mắt to tròn của em chỉ dùng để quyến rũ người khác thôi à?”
Lâm Kình ngồi trên bàn anh, cúi đầu nhìn anh chăm chú: “Có vẻ là đã chuẩn bị cho em rồi, ở đâu, nói mau!”
Tưởng Nhiên không chịu nổi thái độ mè nheo này của cô, quá hung dữ, làm người ta không thể không khuất phục, anh đẩy trán cô ra: “Tự tìm.”
Cũng không khó nghĩ, bởi vì ai kia không phải là một người lãng mạn hay giàu trí tưởng tượng, cô đoán khả năng cao quà nằm dưới cây thông.
Là mấy hộp quà mới.
Anh đổi tất cả hộp quà rỗng mà cô dùng để trang trí thành hộp quà thật.
Lâm Kình mở từng hộp, mỗi hộp đều có một tấm thiệp, trên đó có chữ viết tay của anh.
Tấm thiệp đầu tiên: [Kình Kình, dựa theo thông lệ quốc tế, hẳn là anh nên nói với em: Merry Christmas.]
Tấm thiệp thứ hai: [Chúng ta luôn viện cớ “hiện thực đưa đẩy” để che giấu cảm xúc thật của mình, đúng là chúng ta không gặp nhau sớm đến vậy, cách thức gặp mặt cũng hơi khuôn sáo. Nhưng dù cho như vậy, thừa nhận bản thân đã tìm được tình yêu cũng không có gì đáng xấu hổ, em nghĩ thế nào?]
Tấm thiệp thứ ba: [Em cảm thấy anh xem hôn nhân giống như công việc, cư xử nhẹ tênh lại bạc tình. Không phải như vậy, ít nhất tình yêu trong bản chất con người cũng chưa từng đổi dời.]
Tấm thiệp thứ tư: [Những lúc ở một mình, anh thường tưởng tượng mình ở bên cạnh em, ba mươi tuổi chật vật kiếm sống, bốn mươi tuổi nhàn nhã hưởng trái ngọt, năm mươi tuổi đeo ba lô đi từ Bắc chí Nam, sáu mươi tuổi bình thản đối mặt với những điều mình mong cầu mà không có được… Những ngày bên em cuồng nhiệt và dài lâu, hy vọng em có thể yêu bản thân mình như anh yêu em, yêu cuộc sống mà anh mang đến cho em.]
Tấm thiệp thứ năm: [Kình Kình, hy vọng khói lửa nhân gian của anh có thể hòa vào lý tưởng lãng mạn của em. Chúc mừng năm mới, anh yêu em.]
Tấm thiệp thứ sáu: [Quà không có gì mới mẻ, nhưng thành ý là thật. Ông xã viết đến đây là hết ý rồi, đàn ông trưởng thành viết tiểu luận biểu đạt tình cảm với bà xã hơi khó, lát nữa chạy đến hôn anh nhớ phải chủ động một chút.]
Lâm Kình ngồi khoanh chân trên sàn nhà, uống một ngụm cà phê, hai mắt đau xót nhưng cô cũng muốn cười, giống như có được kho báu của riêng mình.
Từng chiếc hộp chứa đựng bất ngờ nho nhỏ mà anh đã cẩn thận chuẩn bị, Lâm Kình thích nhất bức tranh cá voi 3D mà trước đây cô đã dán, anh đã giữ nó trong văn phòng, bây giờ lại mang về cho cô.
Lâm Kình nhắn tin WeChat với anh: [Còn có lời chưa nói.]
Tưởng Nhiên trả lời ngay: [Chuyện gì?]
Lâm Kình: [Chuyện xưa chưa kết thúc.]
Tưởng Nhiên: [Ừ, sẽ luôn tiếp diễn.]
Khóe miệng của Lâm Kình lại cong lên, không hạ xuống được nữa.
Lát sau.
Tưởng Nhiên: [Còn chưa đến đây nữa?]
Lâm Kình: [Em cũng yêu anh, em đến hôn anh.]
Tưởng Nhiên: [Đến nhanh đi, đang chờ.]
[Hoàn chính văn]
——————–
Tác giả có lời muốn nói:
Chính văn kết thúc tại đây, chuyện giữa Kình Kình và thầy Tưởng vẫn sẽ tiếp diễn, ừm.
Mình viết không được như ý muốn, mong mọi người bỏ qua. Vốn dĩ mình muốn nói rất nhiều, ý định ban đầu là viết câu chuyện này cho những cô gái đang lo nghĩ, thất vọng, lạc lối, hy vọng mọi người sẽ ổn hơn, tạm thời không biết nói gì, khi nào hết ngoại truyện sẽ nói sau.
Bánh Gừng Mùa Đông - Duy TửuTác giả: Duy TửuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau… Phương Nam vào đông sớm.Ngày nọ, Lâm Kình mặc váy, mang giày cao gót, quẹt thẻ vào ga tàu điện ngầm, một luồng gió lạnh thổi qua bắp chân cô, cô run lẩy bẩy.Gió lạnh đến bất chợt.Cô vội vàng chạy vào tàu điện ngầm, lúc này mới nhìn thấy mẹ nhắn tin WeChat nhắc cô nhớ mặc quần áo dày, buổi tối đến Hoa Viên Kiều Hồ ăn cơm.Nhiệt độ trong tàu điện ngầm cao hơn bên ngoài, rốt cuộc Lâm Kình cũng có thể duỗi người, cô tìm chỗ ngồi, sau đó chụp màn hình tin nhắn gửi cho Tưởng Nhiên.Một phút sau.Tưởng Nhiên: [Tối nay anh có việc không đi được, em nói với mẹ một tiếng nhé.]Vậy là Lâm Kình chuyển lời cho mẹ, xem như không phải chuyện của mình. Thi Quý Linh lo lắng bảo cô nhắc Tưởng Nhiên chú ý sức khỏe, đừng làm việc quá sức.Lâm Kình gõ chữ, khóe miêng giật giật: [Con mới là cục cưng của mẹ, sao mẹ không nhắc nhở con, Tưởng Nhiên là con ruột của mẹ à?]Thi Quý Linh gửi tin nhắn thoại: “Tưởng Nhiên mà là con trai ruột của mẹ, mẹ thà để nó độc thân cả đời còn hơn cưới một con sâu lười yếu ớt như con.”Lời lẽ thiên vị không giấu giếm.Sau khi trở về từ Trùng Khánh, Tưởng Nhiên bận rộn không yên; việc đấu thầu được khởi động lại, đúng như La Đặc nói, đối với sản phẩm trong ngành của họ, một gói thầu có thể quyết định sự sống còn của một doanh nghiệp vừa và nhỏ, cho thấy sức ảnh hưởng to lớn, ngay cả một công ty như Hối Tư Lực cũng không thể xem nhẹ.Suốt một tháng qua, Lâm Kình rất ít khi nhìn thấy anh, anh thường trở về lúc cô đã chìm vào giấc ngủ, khi cô thức dậy, anh đã đi mất, chỉ có ga giường hơi nhăn và gối nằm được hạ xuống mới chứng minh từng có người ngủ ở đó.Có lần Lâm Kình vô tình nghe được La Đặc bị điều tra tội hối lộ, sự việc tương đối nghiêm trọng, Tưởng Nhiên ra mặt bảo vệ anh ta, nhưng cuối cùng cũng phải chật vật rút lui.Bình thường lãnh đạo cấp cao lục đục cũng không quá lộ liễu, nhưng một khi có chuyện thì sẽ trở thành cuộc chiến một mất một còn.Lâm Kình thở dài, một mặt cũng lo lắng cho Tưởng Nhiên, nếu La Đặc dựa vào dự án ở thành phố A để xoay trở, Tưởng Nhiên sẽ là người gặp phiền phức.Rất mâu thuẫn.Đương nhiên cô chỉ xem chuyện này là suy nghĩ linh tinh, còn lâu mình mới đạt đến đẳng cấp đó.Cô vừa nghĩ ngợi lung tung vừa lên kế hoạch cho hoạt động cuối năm của một thương hiệu, khách hàng vênh váo sai bảo và đưa ý kiến cho cô qua WeChat, chưa làm được bao nhiêu lại bị đồng nghiệp gọi sang nhờ hỗ trợ.Ai cũng là nô lệ tư bản cả thôi, Lâm Kình bận rộn hoàn thành công việc trong trật tự, lúc này đã là tám giờ tối, điện thoại trên bàn rung lên, Tưởng Nhiên hỏi cô đã về nhà chưa.Cô chụp ảnh bàn giấy gửi cho anh, ý nói vẫn còn đang ở công ty.[Nhưng sắp về rồi, anh có rảnh thì cũng đừng đến đón em, phiền phức lắm.]Tưởng Nhiên gửi địa chỉ cho cô: [Đến đây ăn tối.]Lâm Kình tưởng nhà hàng nằm trong khách sạn, nhưng đến nơi mới phát hiện là một không gian riêng tư trên sân thượng, một bữa ăn với bạn bè thân thiết.Tưởng Nhiên chải tóc gọn gàng, cà vạt màu xanh đen cũng được thắt rất chỉnh tề, gương mặt anh trắng trẻo, anh ngồi trên chiếc ghế nhung đỏ, dáng vẻ nhã nhặn, lúc nhìn thấy cô còn vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh: “Lại đây ngồi đi.”Nếu không phát hiện đôi mắt sâu thẳm kia đã mất đi tiêu cự, cô còn tưởng anh tỉnh táo; nhưng lúc say, anh vẫn phong độ như cũ, sao tự dưng lại gọi cô đến?Lâm Kình ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi: “Gọi em đến làm gì?”Người đối diện mỉm cười thâm sâu khó dò, tâm trạng vui vẻ, đúng lúc phục vụ bưng tuyết cáp (*) hầm đu đủ lên, anh đẩy về phía cô, dỗ dành: “Có đói không? Anh gọi riêng cho em đấy.”(*) Có chỗ còn gọi là “tuyết giáp” hoặc “tuyết cáp cao”, là lớp màng nhầy trong buồng trứng của con nhái tuyết cái, có công dụng làm đẹp, bồi bổ khí huyết, duy trì tuổi thanh xuân, được mệnh danh là “thần dược” và có giá cao ngất ngưởng.“Gọi riêng sao? Em cảm ơn anh.”Lâm Kình cúi đầu ăn, lại nghe anh cười khẽ.Lục Kinh Duyên nói: “Dạo này sếp Tưởng nhà em thăng quan tiến chức thuận lợi, rốt cuộc cũng quẳng gánh lo âu, yên tâm ở nhà với vợ con.”“Biến đi.” Tưởng Nhiên liếc anh ta, trong mắt vẫn tràn đầy ý cười.Hoang mang một hồi, Lâm Kình mới biết công ty anh trúng thầu, lấy lại được thị trường Hoa Nam giữa lúc La Đặc rời đi trong hỗn loạn.Nói cách khác, thị trường ổn định, ít nhất Tưởng Nhiên có thể yên giấc được hai, ba năm.Lâm Kình nhỏ giọng nói: “Hóa ra là gọi em đến để giành công với anh à?”Một người bạn trong bàn ồn ào: “Hai vợ chồng nói cái gì mà bọn tôi không nghe được, có giỏi thì nói lớn lên đi.”Tưởng Nhiên ném một chiếc hộp đỏ sang, chiếc hộp bay hình vòng cung qua người Lâm Kình, anh nhẹ nhàng mắng: “Cậu muốn nghe cái gì?”Phát hiện đó là thuốc lá Trung Hoa, Lâm Kình nhíu mày: “Sao anh lại hút thuốc.”Tưởng Nhiên cười, trấn an cô: “Thỉnh thoảng cũng hút một, hai điếu, ở nhà không hút.”Lúc ra ngoài, Lâm Kình luôn cho anh mặt mũi, cũng không hỏi nhiều, nhưng lúc tiệc sắp tàn, cô vẫn không quên mình đến để làm gì, vậy là lại nhíu mày, Tưởng Nhiên hết sức phối hợp, bạn bè cũng không dám mời rượu ầm ĩ, để hai người họ rời đi yên bình.Hai vợ chồng tung hứng càng ngày càng ăn ý.Trên đường về, Lâm Kình lái xe, Tưởng Nhiên lười biếng ngồi bên ghế phụ xem điện thoại, nói sắp đến Tết rồi, anh đã đặt tour du lịch trọn gói cho ba mẹ đi chơi thư giãn.Còn hỏi Lâm Kình có muốn đi đâu không.Tạm thời Lâm Kình không quyết định được, dịp lễ cuối năm chính là thời điểm bận rộn, cô lại nhớ đến chuyện đã nghe được trong bữa ăn tối: “Em nghe Lục Kinh Duyên nói anh đá La Đặc ra khỏi công ty, như vậy có hơi bạc tình không?”Tưởng Nhiên nghĩ ngợi một lát lại nói với cô: “Đó là chỗ làm, không phải phim truyền hình, anh không có đặc quyền đó, nếu chuyện mà anh ta đã làm trở nên nghiêm trọng, người bị điều tra sẽ là anh.”Nghe vậy, Lâm Kình im lặng: “Xin lỗi, em không nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.”Cô hơi lo lắng: “Chỉ cần sau này không có vấn đề gì là được.”“Đã giải quyết ổn thỏa cả rồi.” Tưởng Nhiên vươn tay xoa gáy cô, dịu dàng an ủi, “Tin tưởng anh được không? Đã hứa với em là sẽ chăm sóc gia đình, dành nhiều thời gian với em, anh nói được thì sẽ làm được.”Trái tim của Lâm Kình mềm mại, cô phối hợp: “Đúng, thầy Tưởng bất bại, chuyện gì cũng có thể giải quyết dễ dàng.”*Trước Giáng sinh, Tưởng Nhiên ở nhà thường xuyên, hai người họ dành nhiều thời gian bên nhau.Giáng sinh ghé qua, các trung tâm thương mại và công ty bày túi may mắn, khắp nơi tràn ngập không khí lễ hội, tiếng nhạc Giáng sinh phát mãi không dứt. Lâm Kình cũng bị ảnh hưởng, cô mua cây thông cao một mét hai để trưng trong phòng khách.Cây này chất lượng bình thường, Lâm Kình mua nó là vì cửa hàng có tặng thêm một túi quà khổng lồ.Dạo này vừa đi làm về, cô đã ngồi trong phòng khách trang trí Giáng sinh, cô muốn làm thế nào, Tưởng Nhiên cũng không có ý kiến, chỉ là lần nào vào cửa cũng có cảm giác như bước vào kho hàng.Lâm Kình phát hiện sắc mặt ghét bỏ đó, lại chạy đến ôm anh: “Chậc, em sắp xong rồi, sẽ dọn dẹp sạch sẽ.”Tưởng Nhiên về phòng ngủ thay quần áo, sau đó đi ra, Lâm Kình đang loay hoay quấn đèn ngôi sao quanh cây thông, nhưng đèn không sáng, cô lại gọi anh: “Thầy Tưởng, mau đến giúp em đi.”Tưởng Nhiên chỉnh đèn cho cô xong lại bắt đầu treo hộp quà lên. Anh lắc lắc một chiếc hộp nhỏ, phát hiện nó nhẹ tênh: “Hộp rỗng à?”Lâm Kình nói: “Chỉ là đồ trang trí thôi, chẳng lẽ em lại bỏ quà vào đó để lừa gạt chính mình sao, quá phiền phức, em đâu phải trẻ con.”Tưởng Nhiên im lặng sửa sang đồ trang trí giúp cô, thấy quá tốn thời gian, anh nói: “Mấy ngày nay anh không có việc gì để làm nên sẽ phụ giúp em, đảm bảo ngày 25 tháng 12, em sẽ có ảnh đẹp để đăng lên vòng bạn bè, em chỉ cần nghĩ nội dung thôi.”Lâm Kình cảm thấy lời này có ý chế giễu, cô tức giận đánh anh, Tưởng Nhiên lại né được.*Nghe nói hai vợ chồng trẻ đã đến Sơn Thành, Lâm Hải Sinh và Thi Quý Linh thích thú, vậy là Tưởng Nhiên mua hai vé máy bay, thỉnh thoảng còn gửi ảnh vào nhóm gia đình.Không thể ra ngoài vì bận rộn công việc, Lâm Kình khịt mũi xem thường, Tưởng Nhiên lại ba hoa dỗ dành hai vị phụ huynh.Giáng sinh rơi vào cuối tuần, buổi sáng Lâm Kình phải đến công ty tăng ca, buổi chiều tất cả được nghỉ.Lúc cô ra khỏi tòa nhà, tuyết đã rơi, mặc dù chỉ có mấy hạt tuyết nhỏ bay lãng đãng.Cô lập tức lấy điện thoại ra chụp ảnh, đăng trên vòng bạn bè, đã có năm, sáu người bạn phấn khích thay cô.Lâm Kình vẫn nhớ đêm trước Giáng sinh cách đây hai năm, tuyết cũng rơi, công việc làm cô suy sụp đến bật khóc, cô gặp lại Tưởng Nhiên.Không có gì khác biệt.Nhưng lúc đó không ai nghĩ cô sẽ trở thành vợ của Tưởng Nhiên.Trời rất lạnh, Lâm Kình không cần phải đến ga tàu điện, xe của Tưởng Nhiên đã đỗ bên kia đường, còn nhá đèn chào hỏi cô.Hai người họ ra ngoài ăn tối, xem một bộ phim vô nghĩa nhưng cũng đủ để giết thời gian, bên ngoài quá đông đúc, họ quyết định về nhà pha một ấm cà phê, ôm nhau xem phim truyền hình.Anh đã trang trí cây thông xong, bên trong hàng rào trắng có bảy, tám hộp quà mới, một con nai con đáng yêu đang đứng trên mấy hộp quà.Ban đầu Lâm Kình không để ý.Đến đêm xem vòng bạn bè mới nhớ ra, cô chạy đến phòng làm việc của anh chọc chọc anh: “Quà đâu, anh không chuẩn bị quà cho em sao?”Tưởng Nhiên nghiêm túc khác thường, giống hệt như đuổi trẻ con: “Đôi mắt to tròn của em chỉ dùng để quyến rũ người khác thôi à?”Lâm Kình ngồi trên bàn anh, cúi đầu nhìn anh chăm chú: “Có vẻ là đã chuẩn bị cho em rồi, ở đâu, nói mau!”Tưởng Nhiên không chịu nổi thái độ mè nheo này của cô, quá hung dữ, làm người ta không thể không khuất phục, anh đẩy trán cô ra: “Tự tìm.”Cũng không khó nghĩ, bởi vì ai kia không phải là một người lãng mạn hay giàu trí tưởng tượng, cô đoán khả năng cao quà nằm dưới cây thông.Là mấy hộp quà mới.Anh đổi tất cả hộp quà rỗng mà cô dùng để trang trí thành hộp quà thật.Lâm Kình mở từng hộp, mỗi hộp đều có một tấm thiệp, trên đó có chữ viết tay của anh.Tấm thiệp đầu tiên: [Kình Kình, dựa theo thông lệ quốc tế, hẳn là anh nên nói với em: Merry Christmas.]Tấm thiệp thứ hai: [Chúng ta luôn viện cớ “hiện thực đưa đẩy” để che giấu cảm xúc thật của mình, đúng là chúng ta không gặp nhau sớm đến vậy, cách thức gặp mặt cũng hơi khuôn sáo. Nhưng dù cho như vậy, thừa nhận bản thân đã tìm được tình yêu cũng không có gì đáng xấu hổ, em nghĩ thế nào?]Tấm thiệp thứ ba: [Em cảm thấy anh xem hôn nhân giống như công việc, cư xử nhẹ tênh lại bạc tình. Không phải như vậy, ít nhất tình yêu trong bản chất con người cũng chưa từng đổi dời.]Tấm thiệp thứ tư: [Những lúc ở một mình, anh thường tưởng tượng mình ở bên cạnh em, ba mươi tuổi chật vật kiếm sống, bốn mươi tuổi nhàn nhã hưởng trái ngọt, năm mươi tuổi đeo ba lô đi từ Bắc chí Nam, sáu mươi tuổi bình thản đối mặt với những điều mình mong cầu mà không có được… Những ngày bên em cuồng nhiệt và dài lâu, hy vọng em có thể yêu bản thân mình như anh yêu em, yêu cuộc sống mà anh mang đến cho em.]Tấm thiệp thứ năm: [Kình Kình, hy vọng khói lửa nhân gian của anh có thể hòa vào lý tưởng lãng mạn của em. Chúc mừng năm mới, anh yêu em.]Tấm thiệp thứ sáu: [Quà không có gì mới mẻ, nhưng thành ý là thật. Ông xã viết đến đây là hết ý rồi, đàn ông trưởng thành viết tiểu luận biểu đạt tình cảm với bà xã hơi khó, lát nữa chạy đến hôn anh nhớ phải chủ động một chút.]Lâm Kình ngồi khoanh chân trên sàn nhà, uống một ngụm cà phê, hai mắt đau xót nhưng cô cũng muốn cười, giống như có được kho báu của riêng mình.Từng chiếc hộp chứa đựng bất ngờ nho nhỏ mà anh đã cẩn thận chuẩn bị, Lâm Kình thích nhất bức tranh cá voi 3D mà trước đây cô đã dán, anh đã giữ nó trong văn phòng, bây giờ lại mang về cho cô.Lâm Kình nhắn tin WeChat với anh: [Còn có lời chưa nói.]Tưởng Nhiên trả lời ngay: [Chuyện gì?]Lâm Kình: [Chuyện xưa chưa kết thúc.]Tưởng Nhiên: [Ừ, sẽ luôn tiếp diễn.]Khóe miệng của Lâm Kình lại cong lên, không hạ xuống được nữa.Lát sau.Tưởng Nhiên: [Còn chưa đến đây nữa?]Lâm Kình: [Em cũng yêu anh, em đến hôn anh.]Tưởng Nhiên: [Đến nhanh đi, đang chờ.][Hoàn chính văn]——————–Tác giả có lời muốn nói:Chính văn kết thúc tại đây, chuyện giữa Kình Kình và thầy Tưởng vẫn sẽ tiếp diễn, ừm.Mình viết không được như ý muốn, mong mọi người bỏ qua. Vốn dĩ mình muốn nói rất nhiều, ý định ban đầu là viết câu chuyện này cho những cô gái đang lo nghĩ, thất vọng, lạc lối, hy vọng mọi người sẽ ổn hơn, tạm thời không biết nói gì, khi nào hết ngoại truyện sẽ nói sau.