Tô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà…
Chương 21
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Dụ Viên.Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nDụ Viên.Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”Dụ Viên.Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”Dụ Viên.Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”Dụ Viên.Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”Sáng nay bác Thân định gửi, nhân viên chuyển phát nói có thể giao đến nơi nhưng không đảm bảo không bị dập nát.Đường xá xa xôi xóc nảy, khả năng cao là đến nơi chẳng còn được mấy quả nguyên vẹn.Thế là bác Thân nghĩ ngợi rồi đành thôi.Lúc đó Phó Tắc Dịch đang định ra cửa, thấy bác Thân lại xách tỳ bà quay lại, bèn hỏi: “Không gửi được ạ?”Bác Thân lắc đầu: “Gửi thì được, nhưng gửi đến nơi chắc nát hết, chẳng lẽ cho con bé ăn quả hỏng sao?”Phó Tắc Dịch nghe vậy im lặng một lát, rồi nói: “Đưa cho cháu đi ạ.”Thực ra hôm nay công ty khá bận, kết thúc cuộc họp cuối cùng đã là lúc màn đêm buông xuống. Thẩm Mân vốn đặt vé chuyến bay ngày mai cho anh, anh suy tư một lát, cuối cùng vẫn quyết định lên đường ngay trong ngày hôm nay.Bởi vì…“Hôm nay cũng vừa hay là sinh nhật cháu, chú đến chắc không tính là muộn.”Gió đêm khẽ thổi, hương hoa quyện trong gió, anh rũ mắt nhìn cô.Ngộ Từ cũng chăm chú ngước nhìn anh, nhất thời không thốt nên lời.Còn ánh mắt anh nhìn cô tựa như ngàn sao trên bầu trời đêm, rực rỡ và lấp lánh.Một lúc sau, anh cong môi, giọng trầm thấp: “Sinh nhật tuổi hai mươi vui vẻ nhé.”
Dụ Viên.
Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.
Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.
Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.
Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.
Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”
Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”
Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.
Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.
Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.
Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.
Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”
Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Dụ Viên.
Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.
Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.
Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.
Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.
Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”
Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”
Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.
Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.
Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.
Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.
Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”
Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”
Dụ Viên.
Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.
Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.
Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.
Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.
Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”
Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”
Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.
Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.
Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.
Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.
Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”
Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”
Dụ Viên.
Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.
Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.
Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.
Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.
Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”
Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”
Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.
Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.
Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.
Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.
Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”
Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”
Dụ Viên.
Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.
Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.
Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.
Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.
Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”
Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”
Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.
Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.
Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.
Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.
Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”
Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”
Sáng nay bác Thân định gửi, nhân viên chuyển phát nói có thể giao đến nơi nhưng không đảm bảo không bị dập nát.
Đường xá xa xôi xóc nảy, khả năng cao là đến nơi chẳng còn được mấy quả nguyên vẹn.
Thế là bác Thân nghĩ ngợi rồi đành thôi.
Lúc đó Phó Tắc Dịch đang định ra cửa, thấy bác Thân lại xách tỳ bà quay lại, bèn hỏi: “Không gửi được ạ?”
Bác Thân lắc đầu: “Gửi thì được, nhưng gửi đến nơi chắc nát hết, chẳng lẽ cho con bé ăn quả hỏng sao?”
Phó Tắc Dịch nghe vậy im lặng một lát, rồi nói: “Đưa cho cháu đi ạ.”
Thực ra hôm nay công ty khá bận, kết thúc cuộc họp cuối cùng đã là lúc màn đêm buông xuống. Thẩm Mân vốn đặt vé chuyến bay ngày mai cho anh, anh suy tư một lát, cuối cùng vẫn quyết định lên đường ngay trong ngày hôm nay.
Bởi vì…
“Hôm nay cũng vừa hay là sinh nhật cháu, chú đến chắc không tính là muộn.”
Gió đêm khẽ thổi, hương hoa quyện trong gió, anh rũ mắt nhìn cô.
Ngộ Từ cũng chăm chú ngước nhìn anh, nhất thời không thốt nên lời.
Còn ánh mắt anh nhìn cô tựa như ngàn sao trên bầu trời đêm, rực rỡ và lấp lánh.
Một lúc sau, anh cong môi, giọng trầm thấp: “Sinh nhật tuổi hai mươi vui vẻ nhé.”
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Dụ Viên.Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nDụ Viên.Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”Dụ Viên.Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”Dụ Viên.Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”Dụ Viên.Tối trước khi đi ngủ, bà cụ bảo bác Thân xuống bếp dặn dò, sáng mai chuẩn bị mì trường thọ.Tuy Ngộ Từ không có ở nhà nhưng dù sao năm nay cũng là sinh nhật lớn, lễ nghi cần có thì không được thiếu.Ngộ Từ ở nơi đất khách nhưng Dụ Viên mãi mãi là nhà của cô, ánh đèn rực rỡ khắp vườn này cũng đều là thắp vì cô.Hai ngày nay Phó Tắc Dịch khá bận, đêm khuya bác Thân mang điểm tâm lên cho anh, thuận tiện hỏi xem sáng mai anh muốn cùng bà cụ ăn mì trường thọ hay ăn món khác.Anh rũ mắt xem tài liệu, đáp: “Giống của bà nội là được.”Bác Thân đáp lời, châm thêm trà cho anh, sau đó như nhớ ra điều gì, lại nói: “Tiểu Từ thích ăn tỳ bà, hôm qua tôi thấy cây tỳ bà bên Đông Viên quả chín rồi, nếm thử một quả thấy ngọt lắm. Hồi trước Tiểu Từ ở đây, đến mùa chẳng cần người làm vườn bận tâm, Tiểu Từ đã tự hái hết rồi. Hai năm nay không ai ăn, bao nhiêu quả chín rục cả trên cây.”Cây tỳ bà ở Đông Viên cũng là cây lâu năm, năm nào đến mùa cũng sai trĩu trịt, sản lượng cực nhiều.Bà cụ không thích ăn, Phó Tắc Dịch cũng chẳng mấy khi đụng tới, người làm trong nhà hái ăn cũng không xuể.Trước kia có Ngộ Từ thì chẳng lo ế, cô thích ăn, lại còn mày mò làm ra đủ món tráng miệng từ tỳ bà để dỗ bà cụ ăn cùng.Hai năm nay cô đi rồi, quả lại không ai ăn hết, đầu bếp trong nhà cũng không biết làm mấy món điểm tâm cô từng làm, thành ra bà cụ cũng thôi không ăn nữa.Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai bác hái một ít gửi cho Tiểu Từ đi ạ.”Bác Thân nghe vậy vỗ trán một cái: “Ui chao, cậu xem tôi này, sao lại không nghĩ ra nhỉ!”Sáng nay bác Thân định gửi, nhân viên chuyển phát nói có thể giao đến nơi nhưng không đảm bảo không bị dập nát.Đường xá xa xôi xóc nảy, khả năng cao là đến nơi chẳng còn được mấy quả nguyên vẹn.Thế là bác Thân nghĩ ngợi rồi đành thôi.Lúc đó Phó Tắc Dịch đang định ra cửa, thấy bác Thân lại xách tỳ bà quay lại, bèn hỏi: “Không gửi được ạ?”Bác Thân lắc đầu: “Gửi thì được, nhưng gửi đến nơi chắc nát hết, chẳng lẽ cho con bé ăn quả hỏng sao?”Phó Tắc Dịch nghe vậy im lặng một lát, rồi nói: “Đưa cho cháu đi ạ.”Thực ra hôm nay công ty khá bận, kết thúc cuộc họp cuối cùng đã là lúc màn đêm buông xuống. Thẩm Mân vốn đặt vé chuyến bay ngày mai cho anh, anh suy tư một lát, cuối cùng vẫn quyết định lên đường ngay trong ngày hôm nay.Bởi vì…“Hôm nay cũng vừa hay là sinh nhật cháu, chú đến chắc không tính là muộn.”Gió đêm khẽ thổi, hương hoa quyện trong gió, anh rũ mắt nhìn cô.Ngộ Từ cũng chăm chú ngước nhìn anh, nhất thời không thốt nên lời.Còn ánh mắt anh nhìn cô tựa như ngàn sao trên bầu trời đêm, rực rỡ và lấp lánh.Một lúc sau, anh cong môi, giọng trầm thấp: “Sinh nhật tuổi hai mươi vui vẻ nhé.”