Tô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà…
Chương 25
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Hôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nHôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”Hôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”Hôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”Hôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”Ngộ Từ cười theo bác Thân đi vào trong vườn.Vừa đi qua cây cầu hành lang nối tiền viện và hậu viện liền thấy một bóng người bước ra từ dưới giàn hoa mộc hương leo đầy hành lang.Áo xám quần đen, vẫn là dáng vẻ nho nhã ôn hòa như thường ngày.Anh rũ mắt, đi qua khung cảnh vườn tược như tranh thủy mặc, phía sau là đình đài lầu các, dòng nước uốn lượn chảy qua hòn non bộ.Gió thổi tấm rèm trong hành lang, ánh sáng dường như cũng ưu ái anh hơn vài phần, xuyên qua kẽ lá, loang lổ rơi trên người anh.Bác Thân cũng nhìn thấy, dừng bước, cười nói: “Đấy! Đến rồi kìa.”Phó Tắc Dịch bước ra từ hành lang, đặt chân lên bậc đá, chậm rãi ngước mắt, rồi bước chân khựng lại.Gió lay động những chùm hoa, hương thơm ùa tới, ánh nắng ban mai lười biếng rọi xuống, chiếu lên người con gái đang đứng dưới ánh mặt trời, cười đến tít cả mắt nhìn anh, khiến cô trở nên rực rỡ lạ thường.Hoa ngô đồng tím nhạt nở rộ từng đợt trên đầu cành, cô cười tươi rói nói: “Chú út, cháu về rồi đây!”
Hôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.
Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.
Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.
Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.
Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]
Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]
Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]
Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.
Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Hôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.
Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.
Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.
Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.
Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]
Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]
Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]
Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.
Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”
Hôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.
Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.
Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.
Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.
Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]
Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]
Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]
Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.
Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”
Hôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.
Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.
Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.
Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.
Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]
Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]
Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]
Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.
Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”
Hôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.
Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.
Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.
Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.
Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]
Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]
Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]
Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.
Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”
Ngộ Từ cười theo bác Thân đi vào trong vườn.
Vừa đi qua cây cầu hành lang nối tiền viện và hậu viện liền thấy một bóng người bước ra từ dưới giàn hoa mộc hương leo đầy hành lang.
Áo xám quần đen, vẫn là dáng vẻ nho nhã ôn hòa như thường ngày.
Anh rũ mắt, đi qua khung cảnh vườn tược như tranh thủy mặc, phía sau là đình đài lầu các, dòng nước uốn lượn chảy qua hòn non bộ.
Gió thổi tấm rèm trong hành lang, ánh sáng dường như cũng ưu ái anh hơn vài phần, xuyên qua kẽ lá, loang lổ rơi trên người anh.
Bác Thân cũng nhìn thấy, dừng bước, cười nói: “Đấy! Đến rồi kìa.”
Phó Tắc Dịch bước ra từ hành lang, đặt chân lên bậc đá, chậm rãi ngước mắt, rồi bước chân khựng lại.
Gió lay động những chùm hoa, hương thơm ùa tới, ánh nắng ban mai lười biếng rọi xuống, chiếu lên người con gái đang đứng dưới ánh mặt trời, cười đến tít cả mắt nhìn anh, khiến cô trở nên rực rỡ lạ thường.
Hoa ngô đồng tím nhạt nở rộ từng đợt trên đầu cành, cô cười tươi rói nói: “Chú út, cháu về rồi đây!”
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Hôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nHôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”Hôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”Hôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”Hôm sau, lúc Ngộ Từ đi, Đồ Manh Manh và Dư Kỳ vẫn còn đang ngủ.Cô đặt bữa sáng đã mua sẵn cho hai người lên bàn, nhắn lời tạm biệt vào nhóm chat ký túc xá rồi lặng lẽ kéo vali ra khỏi cửa.Cô đặt chuyến bay sớm, suốt quãng đường đi ra cổng trường đều yên tĩnh, khuôn viên trường vẫn còn đang say ngủ.Đến sân bay cô mới nhắn tin cho Ngộ Hải Thành.Một bức ảnh chụp vali và một bức ảnh vé máy bay, kèm dòng chữ: [Chú hai, con về Tô Lăng đây ạ.]Lát sau nhận được tin nhắn trả lời: [Trường con không phải chọn một nhóm sinh viên vào đoàn văn công sao?]Cô khựng lại, trả lời: [Vâng, con từ chối rồi ạ.]Bên kia im lặng một lát, bỗng gọi điện tới.Ngộ Từ vội vàng bắt máy: “A lô, chú hai.”Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài: “Tiểu Từ, nhà của chú hai cũng mãi mãi là nhà của con, con đừng có gánh nặng trong lòng.”Ngộ Từ cười theo bác Thân đi vào trong vườn.Vừa đi qua cây cầu hành lang nối tiền viện và hậu viện liền thấy một bóng người bước ra từ dưới giàn hoa mộc hương leo đầy hành lang.Áo xám quần đen, vẫn là dáng vẻ nho nhã ôn hòa như thường ngày.Anh rũ mắt, đi qua khung cảnh vườn tược như tranh thủy mặc, phía sau là đình đài lầu các, dòng nước uốn lượn chảy qua hòn non bộ.Gió thổi tấm rèm trong hành lang, ánh sáng dường như cũng ưu ái anh hơn vài phần, xuyên qua kẽ lá, loang lổ rơi trên người anh.Bác Thân cũng nhìn thấy, dừng bước, cười nói: “Đấy! Đến rồi kìa.”Phó Tắc Dịch bước ra từ hành lang, đặt chân lên bậc đá, chậm rãi ngước mắt, rồi bước chân khựng lại.Gió lay động những chùm hoa, hương thơm ùa tới, ánh nắng ban mai lười biếng rọi xuống, chiếu lên người con gái đang đứng dưới ánh mặt trời, cười đến tít cả mắt nhìn anh, khiến cô trở nên rực rỡ lạ thường.Hoa ngô đồng tím nhạt nở rộ từng đợt trên đầu cành, cô cười tươi rói nói: “Chú út, cháu về rồi đây!”