Tô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà…

Chương 41

Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nNgộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”Vẻ mặt anh rất bình thản, như đang nói một chuyện rất đỗi bình thường, Ngộ Từ ngẩn ngơ hồi lâu.Đây đúng là lần đầu tiên nghe thấy câu nói như vậy trong suốt bao năm qua.Niềm vui của cô quan trọng hơn đúng sai.Bỗng cảm thấy một dòng nước ấm nóng chảy ra từ tim, cô cong mắt cười.Ánh mắt Phó Tắc Dịch dừng lại trên mặt cô một lát, cũng cong môi theo, sau đó anh nhìn bát cơm trước mặt cô.Hầu như toàn là rau, thế là gắp một viên thịt bỏ vào bát cô.Ngộ Từ cúi đầu nhìn, vẻ mặt khó xử: “Em không ăn đâu.”Hai ngày nay đại thọ cảu bà cố, cô đã ăn uống hơi quá đà rồi, sắp tới bằng tốt nghiệp gửi về, cô còn phải đến đoàn văn công Tô Lăng tham gia thi tuyển, phải kiểm soát cân nặng.Phó Tắc Dịch thu đũa về, nhìn cô nói: “Đừng kén ăn.”Cô chu mỏ: “Vừa nãy anh còn bảo em có vui hay không quan trọng hơn đúng sai mà.”Anh nhìn cô, dường như không định nhượng bộ: “Cái này khác.”Cô nhìn viên thịt trong bát, cố gắng thuyết phục anh: “Nhưng tháng sau em phải thi rồi, thừa cân chắc chắn không qua đâu.”Phó Tắc Dịch cũng nhìn viên thịt trong bát cô, dừng một lát: “Vậy ăn một cái này thôi.”Giọng điệu nhẹ nhàng trầm thấp, như đang dỗ trẻ con.Ngộ Từ lập tức hết nóng nảy, như chú thỏ được vuốt lông, ngoan ngoãn gắp viên thịt nhét vào miệng.Sao lại thế này chứ!Sao bỗng nhiên cô lại… mất hết khí thế thế này!

Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.

Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.

Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.

Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.

Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.

Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”

Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”

Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”

Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.

Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.

Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.

Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.

Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.

Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.

Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.

Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”

Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.

Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.

Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.

Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.

Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.

Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”

Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”

Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”

Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.

Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.

Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.

Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.

Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.

Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.

Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.

Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”

Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”

Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.

Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.

Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.

Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.

Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.

Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”

Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”

Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”

Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.

Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.

Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.

Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.

Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.

Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.

Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.

Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”

Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”

Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.

Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.

Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.

Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.

Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.

Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”

Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”

Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”

Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.

Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.

Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.

Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.

Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.

Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.

Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.

Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”

Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”

Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.

Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.

Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.

Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.

Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.

Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”

Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”

Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”

Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.

Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.

Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.

Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.

Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.

Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.

Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.

Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”

Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”

Vẻ mặt anh rất bình thản, như đang nói một chuyện rất đỗi bình thường, Ngộ Từ ngẩn ngơ hồi lâu.

Đây đúng là lần đầu tiên nghe thấy câu nói như vậy trong suốt bao năm qua.

Niềm vui của cô quan trọng hơn đúng sai.

Bỗng cảm thấy một dòng nước ấm nóng chảy ra từ tim, cô cong mắt cười.

Ánh mắt Phó Tắc Dịch dừng lại trên mặt cô một lát, cũng cong môi theo, sau đó anh nhìn bát cơm trước mặt cô.

Hầu như toàn là rau, thế là gắp một viên thịt bỏ vào bát cô.

Ngộ Từ cúi đầu nhìn, vẻ mặt khó xử: “Em không ăn đâu.”

Hai ngày nay đại thọ cảu bà cố, cô đã ăn uống hơi quá đà rồi, sắp tới bằng tốt nghiệp gửi về, cô còn phải đến đoàn văn công Tô Lăng tham gia thi tuyển, phải kiểm soát cân nặng.

Phó Tắc Dịch thu đũa về, nhìn cô nói: “Đừng kén ăn.”

Cô chu mỏ: “Vừa nãy anh còn bảo em có vui hay không quan trọng hơn đúng sai mà.”

Anh nhìn cô, dường như không định nhượng bộ: “Cái này khác.”

Cô nhìn viên thịt trong bát, cố gắng thuyết phục anh: “Nhưng tháng sau em phải thi rồi, thừa cân chắc chắn không qua đâu.”

Phó Tắc Dịch cũng nhìn viên thịt trong bát cô, dừng một lát: “Vậy ăn một cái này thôi.”

Giọng điệu nhẹ nhàng trầm thấp, như đang dỗ trẻ con.

Ngộ Từ lập tức hết nóng nảy, như chú thỏ được vuốt lông, ngoan ngoãn gắp viên thịt nhét vào miệng.

Sao lại thế này chứ!

Sao bỗng nhiên cô lại… mất hết khí thế thế này!

Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nNgộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên không đánh cờ nữa, gọi người đến dọn bàn cờ.Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người.Phó Tắc Dịch quân đen, ông cụ Nguyên quân trắng.Nhìn theo thế cờ, là Phó Tắc Dịch sắp thắng rồi.Sau đó cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than.Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, cong môi cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang, vốn dĩ vì anh hơi nghiêng người nên khoảng cách hai người đã gần, cùng lúc quay đầu lại càng gần hơn đột ngột.Chỉ cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút.Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, đang định mở lời như thường lệ thì người trước mặt bỗng vội vàng quay đầu đi, dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, cần cổ trắng ngần bỗng chốc nổi lên một mảng ửng hồng.Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần lên trên cổ cô trong chốc lát, lời bên miệng rốt cuộc không nói ra, môi khẽ động rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn.Sau đó thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người.Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”Vẻ mặt anh rất bình thản, như đang nói một chuyện rất đỗi bình thường, Ngộ Từ ngẩn ngơ hồi lâu.Đây đúng là lần đầu tiên nghe thấy câu nói như vậy trong suốt bao năm qua.Niềm vui của cô quan trọng hơn đúng sai.Bỗng cảm thấy một dòng nước ấm nóng chảy ra từ tim, cô cong mắt cười.Ánh mắt Phó Tắc Dịch dừng lại trên mặt cô một lát, cũng cong môi theo, sau đó anh nhìn bát cơm trước mặt cô.Hầu như toàn là rau, thế là gắp một viên thịt bỏ vào bát cô.Ngộ Từ cúi đầu nhìn, vẻ mặt khó xử: “Em không ăn đâu.”Hai ngày nay đại thọ cảu bà cố, cô đã ăn uống hơi quá đà rồi, sắp tới bằng tốt nghiệp gửi về, cô còn phải đến đoàn văn công Tô Lăng tham gia thi tuyển, phải kiểm soát cân nặng.Phó Tắc Dịch thu đũa về, nhìn cô nói: “Đừng kén ăn.”Cô chu mỏ: “Vừa nãy anh còn bảo em có vui hay không quan trọng hơn đúng sai mà.”Anh nhìn cô, dường như không định nhượng bộ: “Cái này khác.”Cô nhìn viên thịt trong bát, cố gắng thuyết phục anh: “Nhưng tháng sau em phải thi rồi, thừa cân chắc chắn không qua đâu.”Phó Tắc Dịch cũng nhìn viên thịt trong bát cô, dừng một lát: “Vậy ăn một cái này thôi.”Giọng điệu nhẹ nhàng trầm thấp, như đang dỗ trẻ con.Ngộ Từ lập tức hết nóng nảy, như chú thỏ được vuốt lông, ngoan ngoãn gắp viên thịt nhét vào miệng.Sao lại thế này chứ!Sao bỗng nhiên cô lại… mất hết khí thế thế này!

Chương 41