Tô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà…

Chương 51

Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nTrong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.Nhưng Ngộ Từ lại bất ngờ chủ động áp tới, khoảng cách vừa nới ra lại lập tức khít lại.Phó Tắc Dịch khựng lại một chút, nhìn người trước mặt đang nhắm mắt, hàng mi khẽ rung động, anh vô thức cong môi, bàn tay vừa rút về lại đỡ lấy mặt cô, khẽ khép mắt, nụ hôn càng thêm sâu.***Về đến Dụ Viên đã là đêm khuya, Phó Tắc Dịch mang theo chìa khóa cổng phụ, nên không đi cổng chính, sợ kinh động đến bác Thân, hai người tự đi về Nam Viên.Đến dưới lầu sắp chia tay, Ngộ Từ nhẹ nhàng kéo tay áo anh, mạnh dạn đề nghị: “Tối nay… em có thể không về Trụ Nguyệt Các được không?”Phó Tắc Dịch bị lời này của cô làm cho kinh ngạc, chỉnh lại sắc mặt, giơ tay búng nhẹ vào trán cô một cái, nghiêm túc từ chối: “Không được.”Sau đó lại nói: “Xem ra là tôi quá dung túng em rồi, sau này qua mười giờ không được phép đến Lãm Nguyệt Lâu tìm tôi.”Ngộ Từ “xì” một tiếng, lè lưỡi với anh: “Đồ keo kiệt, em đi đây!”Nói xong, quay người lên Lãm Nguyệt Lâu, một mạch “bịch bịch bịch” leo lên lầu, đi đến tầng hai còn không quên quay xuống làm mặt quỷ với anh, nói thêm câu nữa: “Đồ keo kiệt!”Rồi chạy lon ton về phòng.Phó Tắc Dịch đứng dưới lầu nhìn cô vào phòng, đèn trong phòng sáng lên mới cười một tiếng rồi quay người rời đi.

Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.

Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.

Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.

Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.

Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.

Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.

Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.

Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.

Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.

Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.

Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.

Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.

Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.

Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.

Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.

Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.

Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.

Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.

Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.

Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.

Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.

Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.

Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.

Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.

Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.

Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.

Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.

Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.

Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.

Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.

Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.

Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.

Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.

Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.

Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.

Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.

Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.

Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.

Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.

Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.

Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.

Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.

Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.

Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.

Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.

Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.

Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.

Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.

Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.

Nhưng Ngộ Từ lại bất ngờ chủ động áp tới, khoảng cách vừa nới ra lại lập tức khít lại.

Phó Tắc Dịch khựng lại một chút, nhìn người trước mặt đang nhắm mắt, hàng mi khẽ rung động, anh vô thức cong môi, bàn tay vừa rút về lại đỡ lấy mặt cô, khẽ khép mắt, nụ hôn càng thêm sâu.

***

Về đến Dụ Viên đã là đêm khuya, Phó Tắc Dịch mang theo chìa khóa cổng phụ, nên không đi cổng chính, sợ kinh động đến bác Thân, hai người tự đi về Nam Viên.

Đến dưới lầu sắp chia tay, Ngộ Từ nhẹ nhàng kéo tay áo anh, mạnh dạn đề nghị: “Tối nay… em có thể không về Trụ Nguyệt Các được không?”

Phó Tắc Dịch bị lời này của cô làm cho kinh ngạc, chỉnh lại sắc mặt, giơ tay búng nhẹ vào trán cô một cái, nghiêm túc từ chối: “Không được.”

Sau đó lại nói: “Xem ra là tôi quá dung túng em rồi, sau này qua mười giờ không được phép đến Lãm Nguyệt Lâu tìm tôi.”

Ngộ Từ “xì” một tiếng, lè lưỡi với anh: “Đồ keo kiệt, em đi đây!”

Nói xong, quay người lên Lãm Nguyệt Lâu, một mạch “bịch bịch bịch” leo lên lầu, đi đến tầng hai còn không quên quay xuống làm mặt quỷ với anh, nói thêm câu nữa: “Đồ keo kiệt!”

Rồi chạy lon ton về phòng.

Phó Tắc Dịch đứng dưới lầu nhìn cô vào phòng, đèn trong phòng sáng lên mới cười một tiếng rồi quay người rời đi.

Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nTrong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác hụt hẫng, cái ý định lén lút bắt xe về bị dội gáo nước lạnh, cô bĩu môi, do dự một giây nhưng vẫn ấn vào ứng dụng gọi xe.Giờ này quanh đài truyền hình toàn người bắt xe, phải đặt trước.Thanh thời gian cứ kéo lùi về sau, cuối cùng đặt được một chuyến mười một giờ, nhưng vẫn báo phía trước còn hơn mười người đang đợi.Thở dài chán nản, cô quyết định đi ra ngoài trước, cùng lắm thì đi taxi truyền thống.Ngô Ninh được người nhà đến đón, vừa xuống sân khấu là đi luôn, còn chưa kịp tẩy trang.Từ hậu trường bước ra, xung quanh toàn diễn viên cùng diễn tối nay, rất nhiều người được bố mẹ hoặc bạn trai đến đón.Đang là dịp lễ, không khí rất náo nhiệt, Ngộ Từ len lỏi giữa dòng người bỗng cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.Cô bỗng rất nhớ bố mẹ, nhưng nhiều hơn là một cảm giác hụt hẫng không tên.Từ đài truyền hình đi ra, người tan tầm rất đông, cộng thêm vị trí trung tâm thành phố nên đêm khuya vẫn rất nhộn nhịp.Cô ngẩng đầu nhìn trời, trăng đêm nay rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là xung quanh tụ lại những tầng mây mỏng, trông như có một vòng cầu vồng bao quanh.Đằng nào cũng chưa vội, Ngộ Từ bèn lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh hình mặt trăng.Nhưng Ngộ Từ lại bất ngờ chủ động áp tới, khoảng cách vừa nới ra lại lập tức khít lại.Phó Tắc Dịch khựng lại một chút, nhìn người trước mặt đang nhắm mắt, hàng mi khẽ rung động, anh vô thức cong môi, bàn tay vừa rút về lại đỡ lấy mặt cô, khẽ khép mắt, nụ hôn càng thêm sâu.***Về đến Dụ Viên đã là đêm khuya, Phó Tắc Dịch mang theo chìa khóa cổng phụ, nên không đi cổng chính, sợ kinh động đến bác Thân, hai người tự đi về Nam Viên.Đến dưới lầu sắp chia tay, Ngộ Từ nhẹ nhàng kéo tay áo anh, mạnh dạn đề nghị: “Tối nay… em có thể không về Trụ Nguyệt Các được không?”Phó Tắc Dịch bị lời này của cô làm cho kinh ngạc, chỉnh lại sắc mặt, giơ tay búng nhẹ vào trán cô một cái, nghiêm túc từ chối: “Không được.”Sau đó lại nói: “Xem ra là tôi quá dung túng em rồi, sau này qua mười giờ không được phép đến Lãm Nguyệt Lâu tìm tôi.”Ngộ Từ “xì” một tiếng, lè lưỡi với anh: “Đồ keo kiệt, em đi đây!”Nói xong, quay người lên Lãm Nguyệt Lâu, một mạch “bịch bịch bịch” leo lên lầu, đi đến tầng hai còn không quên quay xuống làm mặt quỷ với anh, nói thêm câu nữa: “Đồ keo kiệt!”Rồi chạy lon ton về phòng.Phó Tắc Dịch đứng dưới lầu nhìn cô vào phòng, đèn trong phòng sáng lên mới cười một tiếng rồi quay người rời đi.

Chương 51