Tô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà…
Chương 61
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Lúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nLúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.Lúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.Lúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.Lúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.“Ông Văn và mẹ của anh cả là chỗ quen biết cũ, sau khi anh cả mất cả bố lẫn mẹ lúc nhỏ được ông nội anh đón về nhà họ Phó, ông Văn cũng luôn chăm sóc anh ấy rất nhiều.”Thảo nào trước đây cô cứ cảm thấy ông Văn hình như luôn mưu tính thay cho Phó Thành.“Đây cũng là lý do tại sao ông ấy muốn định hôn ước cho em và Vân Tranh.” Phó Tắc Dịch chậm rãi nói: “Mẹ em năm xưa vì chuyện hôn ước mà cãi nhau rất căng với ông Văn, coi như là đã tư định chung thân với bố em. Cuối cùng khi thành hôn thì em đã nằm trong bụng mẹ được năm tháng rồi.”Ngộ Từ càng kinh ngạc hơn, trong ký ức của cô mẹ luôn dịu dàng nhu mì, chuyện táo bạo thế này quả thực không giống việc bà có thể làm.Nói như vậy tức là, ông Văn năm xưa muốn gả mẹ cho Phó Thành, thực ra cũng là muốn chuyển giao quyền lực họ Văn cho Phó Thành, vậy bây giờ…Ngộ Từ khựng lại, ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch.Phó Tắc Dịch nhìn cô cong môi cười: “Không cần đưa cho anh, đây là của em.”Ngộ Từ chớp chớp mắt: “Vậy tức là Tinh Ngọc Phường và 30% cổ phần Phó thị đều là của em rồi?”Phó Tắc Dịch gật đầu: “Phải.”Ngộ Từ im lặng vài giây, bỗng reo lên: “Thế thì em là tiểu phú bà rồi!”Phó Tắc Dịch cũng cười theo, hơi cúi người, hôn lên trán cô một cái, dịu dàng đáp: “Ừ, tiểu phú bà.”Trong vườn, hoa thủy tiên mùa đông đang độ nở rộ, trắng muốt tỏa hương thơm dịu nhẹ.…
Lúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.
Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.
Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”
Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.
Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”
Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.
Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”
Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.
Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”
Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”
Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”
Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”
Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Lúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.
Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.
Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”
Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.
Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”
Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.
Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”
Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.
Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”
Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”
Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”
Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”
Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.
Lúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.
Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.
Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”
Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.
Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”
Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.
Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”
Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.
Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”
Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”
Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”
Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”
Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.
Lúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.
Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.
Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”
Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.
Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”
Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.
Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”
Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.
Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”
Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”
Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”
Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”
Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.
Lúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.
Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.
Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”
Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.
Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”
Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.
Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”
Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.
Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”
Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”
Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”
Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”
Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.
“Ông Văn và mẹ của anh cả là chỗ quen biết cũ, sau khi anh cả mất cả bố lẫn mẹ lúc nhỏ được ông nội anh đón về nhà họ Phó, ông Văn cũng luôn chăm sóc anh ấy rất nhiều.”
Thảo nào trước đây cô cứ cảm thấy ông Văn hình như luôn mưu tính thay cho Phó Thành.
“Đây cũng là lý do tại sao ông ấy muốn định hôn ước cho em và Vân Tranh.” Phó Tắc Dịch chậm rãi nói: “Mẹ em năm xưa vì chuyện hôn ước mà cãi nhau rất căng với ông Văn, coi như là đã tư định chung thân với bố em. Cuối cùng khi thành hôn thì em đã nằm trong bụng mẹ được năm tháng rồi.”
Ngộ Từ càng kinh ngạc hơn, trong ký ức của cô mẹ luôn dịu dàng nhu mì, chuyện táo bạo thế này quả thực không giống việc bà có thể làm.
Nói như vậy tức là, ông Văn năm xưa muốn gả mẹ cho Phó Thành, thực ra cũng là muốn chuyển giao quyền lực họ Văn cho Phó Thành, vậy bây giờ…
Ngộ Từ khựng lại, ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch.
Phó Tắc Dịch nhìn cô cong môi cười: “Không cần đưa cho anh, đây là của em.”
Ngộ Từ chớp chớp mắt: “Vậy tức là Tinh Ngọc Phường và 30% cổ phần Phó thị đều là của em rồi?”
Phó Tắc Dịch gật đầu: “Phải.”
Ngộ Từ im lặng vài giây, bỗng reo lên: “Thế thì em là tiểu phú bà rồi!”
Phó Tắc Dịch cũng cười theo, hơi cúi người, hôn lên trán cô một cái, dịu dàng đáp: “Ừ, tiểu phú bà.”
Trong vườn, hoa thủy tiên mùa đông đang độ nở rộ, trắng muốt tỏa hương thơm dịu nhẹ.
…
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Lúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nLúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.Lúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.Lúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.Lúc Ngộ Từ bước vào cổng lớn Dụ Viên, đúng lúc bác Thân đang tiễn Phương Cảnh ra về.Cô khựng lại, mỉm cười hơi cúi người chào Phương Cảnh.Phương Cảnh liếc nhìn cô, gật đầu, rồi lại nhìn sang Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh: “Nửa đầu năm còn bảo sớm, sao giờ lại không chê sớm nữa rồi?”Hôm nay Phương Cảnh đến để đưa danh sách sính lễ, đợi bà cụ và Phó Tắc Dịch xem qua, nếu không có vấn đề gì thì Tinh Ngọc Phường có thể bắt đầu chuẩn bị lễ vật.Phó Tắc Dịch nghe vậy cong môi cười: “Cô không biết là lời nói ra rồi thì không tính nữa sao ạ?”Phương Cảnh cười một tiếng, nhìn Ngộ Từ, vẫy tay với cô trợ lý đi cùng phía sau, cô gái hiểu ý bước lên, đưa qua một chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ.Phương Cảnh nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Phó Tắc Dịch: “Cậu xem cái này cậu tự viết xong tôi mang về cho thầy Nguyên khắc hay cậu tự mình đến treo.”Ngộ Từ nghe vậy cũng nhìn chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp gỗ đàn hương đỏ khắc hoa văn tinh xảo phức tạp, ở góc có ba chữ nhỏ màu đỏ son “Tinh Ngọc Phường”.Phó Tắc Dịch đưa tay nhận lấy, cười đáp: “Vậy thì không làm phiền cô nữa.”Phương Cảnh cười, gật đầu: “Cũng tốt, vừa hay đến lúc đó cậu cũng đến chỗ thầy Nguyên một chuyến, hôm nay thầy ấy bắt đầu chọn ngọc để khắc hôn thư rồi.”Nói xong bà lại nhìn Ngộ Từ, rồi mở lời: “Vậy tôi về trước đây, danh sách lễ vật cậu và bà cụ xem qua không có vấn đề gì thì tôi bắt tay vào chuẩn bị.”Phó Tắc Dịch gật đầu: “Được.”Phương Cảnh cười một cái, dẫn trợ lý rời đi.“Ông Văn và mẹ của anh cả là chỗ quen biết cũ, sau khi anh cả mất cả bố lẫn mẹ lúc nhỏ được ông nội anh đón về nhà họ Phó, ông Văn cũng luôn chăm sóc anh ấy rất nhiều.”Thảo nào trước đây cô cứ cảm thấy ông Văn hình như luôn mưu tính thay cho Phó Thành.“Đây cũng là lý do tại sao ông ấy muốn định hôn ước cho em và Vân Tranh.” Phó Tắc Dịch chậm rãi nói: “Mẹ em năm xưa vì chuyện hôn ước mà cãi nhau rất căng với ông Văn, coi như là đã tư định chung thân với bố em. Cuối cùng khi thành hôn thì em đã nằm trong bụng mẹ được năm tháng rồi.”Ngộ Từ càng kinh ngạc hơn, trong ký ức của cô mẹ luôn dịu dàng nhu mì, chuyện táo bạo thế này quả thực không giống việc bà có thể làm.Nói như vậy tức là, ông Văn năm xưa muốn gả mẹ cho Phó Thành, thực ra cũng là muốn chuyển giao quyền lực họ Văn cho Phó Thành, vậy bây giờ…Ngộ Từ khựng lại, ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch.Phó Tắc Dịch nhìn cô cong môi cười: “Không cần đưa cho anh, đây là của em.”Ngộ Từ chớp chớp mắt: “Vậy tức là Tinh Ngọc Phường và 30% cổ phần Phó thị đều là của em rồi?”Phó Tắc Dịch gật đầu: “Phải.”Ngộ Từ im lặng vài giây, bỗng reo lên: “Thế thì em là tiểu phú bà rồi!”Phó Tắc Dịch cũng cười theo, hơi cúi người, hôn lên trán cô một cái, dịu dàng đáp: “Ừ, tiểu phú bà.”Trong vườn, hoa thủy tiên mùa đông đang độ nở rộ, trắng muốt tỏa hương thơm dịu nhẹ.…