Tô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà…
Chương 66
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nĐặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.Ngộ Từ nhìn cái bong bóng tin nhắn thoại đó khựng lại một chút, bình thường anh không có thói quen gửi tin nhắn thoại.Do dự một lát cô vẫn ấn mở.“Là ông dượng không tốt, mượn Tắc Dịch của cháu một buổi trưa hôm nay thôi, có được không?”Vừa mở ra, giọng nói của ông Văn đã truyền ra từ điện thoại.Ngộ Từ ngẩn người, xác nhận đi xác nhận lại, đây đúng là khung chat của cô và Phó Tắc Dịch, mới yếu ớt hỏi một câu: [Trưa nay anh ăn cơm với ông dượng ạ?]Phó Tắc Dịch bên kia đang ngồi cùng ông Văn trong phòng trà.Anh vốn dĩ đúng là chỉ về công ty một lát, nhưng lại gặp ông Văn đến công ty soạn thảo hợp đồng chuyển giao cổ phần, lúc đi cùng thang máy xuống lầu, ông Văn bỗng gọi anh lại.Cười một tiếng, anh trả lời cô: [Ừ, em có muốn đến không? Anh bảo Thẩm Mân đi đón em nhé?]Vừa gửi đi, Ngộ Từ đã vội vàng trả lời lại: [Em không đến đâu, hai người ăn cơm đi ạ.]Nói xong, lại gửi thêm một câu ngay sau đó: [Tối nay concert bắt đầu lúc bảy giờ, anh đừng quên đấy nhé!]Anh đáp: [Được.]
Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”
Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”
Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”
Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”
Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.
Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.
Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.
Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.
Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.
Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”
Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”
Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”
Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”
Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.
Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.
Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.
Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.
Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.
Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.
Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”
Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”
Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”
Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”
Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.
Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.
Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.
Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.
Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.
Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.
Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”
Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”
Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”
Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”
Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.
Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.
Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.
Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.
Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.
Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.
Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”
Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”
Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”
Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”
Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.
Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.
Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.
Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.
Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.
Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.
Ngộ Từ nhìn cái bong bóng tin nhắn thoại đó khựng lại một chút, bình thường anh không có thói quen gửi tin nhắn thoại.
Do dự một lát cô vẫn ấn mở.
“Là ông dượng không tốt, mượn Tắc Dịch của cháu một buổi trưa hôm nay thôi, có được không?”
Vừa mở ra, giọng nói của ông Văn đã truyền ra từ điện thoại.
Ngộ Từ ngẩn người, xác nhận đi xác nhận lại, đây đúng là khung chat của cô và Phó Tắc Dịch, mới yếu ớt hỏi một câu: [Trưa nay anh ăn cơm với ông dượng ạ?]
Phó Tắc Dịch bên kia đang ngồi cùng ông Văn trong phòng trà.
Anh vốn dĩ đúng là chỉ về công ty một lát, nhưng lại gặp ông Văn đến công ty soạn thảo hợp đồng chuyển giao cổ phần, lúc đi cùng thang máy xuống lầu, ông Văn bỗng gọi anh lại.
Cười một tiếng, anh trả lời cô: [Ừ, em có muốn đến không? Anh bảo Thẩm Mân đi đón em nhé?]
Vừa gửi đi, Ngộ Từ đã vội vàng trả lời lại: [Em không đến đâu, hai người ăn cơm đi ạ.]
Nói xong, lại gửi thêm một câu ngay sau đó: [Tối nay concert bắt đầu lúc bảy giờ, anh đừng quên đấy nhé!]
Anh đáp: [Được.]
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nĐặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.Ngộ Từ nhìn cái bong bóng tin nhắn thoại đó khựng lại một chút, bình thường anh không có thói quen gửi tin nhắn thoại.Do dự một lát cô vẫn ấn mở.“Là ông dượng không tốt, mượn Tắc Dịch của cháu một buổi trưa hôm nay thôi, có được không?”Vừa mở ra, giọng nói của ông Văn đã truyền ra từ điện thoại.Ngộ Từ ngẩn người, xác nhận đi xác nhận lại, đây đúng là khung chat của cô và Phó Tắc Dịch, mới yếu ớt hỏi một câu: [Trưa nay anh ăn cơm với ông dượng ạ?]Phó Tắc Dịch bên kia đang ngồi cùng ông Văn trong phòng trà.Anh vốn dĩ đúng là chỉ về công ty một lát, nhưng lại gặp ông Văn đến công ty soạn thảo hợp đồng chuyển giao cổ phần, lúc đi cùng thang máy xuống lầu, ông Văn bỗng gọi anh lại.Cười một tiếng, anh trả lời cô: [Ừ, em có muốn đến không? Anh bảo Thẩm Mân đi đón em nhé?]Vừa gửi đi, Ngộ Từ đã vội vàng trả lời lại: [Em không đến đâu, hai người ăn cơm đi ạ.]Nói xong, lại gửi thêm một câu ngay sau đó: [Tối nay concert bắt đầu lúc bảy giờ, anh đừng quên đấy nhé!]Anh đáp: [Được.]