Tô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà…
Chương 68
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Khi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”Nói rồi anh định rút ví trả tiền.Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nKhi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”Nói rồi anh định rút ví trả tiền.Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”Khi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”Nói rồi anh định rút ví trả tiền.Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”Khi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”Nói rồi anh định rút ví trả tiền.Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”Khi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”Nói rồi anh định rút ví trả tiền.Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”Lát sau, lại thêm một câu: [Trời! Không phải là… cái ông chú út của cậu đấy chứ…]Ngộ Từ: [Ừm.]Đồ Manh Manh: [Trời ơi! Trời ơi trời ơi! Lượng thông tin tối nay quá tải rồi, tí nữa tớ phải đi ăn mấy cây kem đắt tiền để bình tĩnh lại đã.]Rồi cô nàng hỏi dồn: [Hai người ở bên nhau có sao không? Gia đình không phản đối à?]Ngộ Từ không nhịn được bật cười thành tiếng. Phó Tắc Dịch quay sang nhìn cô, ánh mắt dò hỏi xem có chuyện gì.Cô lắc đầu, tiếp tục cúi xuống trả lời tin nhắn: [Không, nói đúng ra thì đây là hôn ước gia tộc.]Lần này bên kia im lặng lâu hơn một chút, rồi mới nhắn lại: [Trời ơi! Tuyệt vời thế!]Kèm theo đó là sticker một chú heo con đang khóc “hu hu”.[Chúc mừng bảo bối của tớ! Suất phù dâu tớ đặt trước rồi nhé, nói thêm câu nữa, chồng cậu đẹp trai quá! Phải hạnh phúc nhé!]Ngộ Từ lại cười, quay đầu nhìn người bên cạnh, sau đó cất điện thoại, siết nhẹ bàn tay đang nắm lấy tay mình.Anh quay sang, giọng trầm thấp: “Sao thế?”Đèn chiếu sáng khổng lồ trong sân vận động tỏa xuống thứ ánh sáng màu cam ấm áp, anh cúi mắt, đường nét gương mặt hòa vào trong ánh sáng ấy.Cô cười toe toét, lắc đầu: “Không có gì ạ.”Anh cũng cong môi cười khẽ theo cô.
Khi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.
Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.
Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.
Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.
Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.
Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.
Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.
Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.
Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”
Nói rồi anh định rút ví trả tiền.
Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”
Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”
Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”
Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Khi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.
Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.
Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.
Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.
Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.
Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.
Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.
Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.
Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”
Nói rồi anh định rút ví trả tiền.
Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”
Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”
Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”
Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”
Khi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.
Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.
Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.
Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.
Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.
Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.
Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.
Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.
Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”
Nói rồi anh định rút ví trả tiền.
Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”
Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”
Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”
Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”
Khi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.
Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.
Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.
Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.
Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.
Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.
Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.
Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.
Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”
Nói rồi anh định rút ví trả tiền.
Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”
Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”
Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”
Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”
Khi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.
Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.
Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.
Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.
Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.
Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.
Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.
Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.
Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”
Nói rồi anh định rút ví trả tiền.
Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”
Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”
Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”
Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”
Lát sau, lại thêm một câu: [Trời! Không phải là… cái ông chú út của cậu đấy chứ…]
Ngộ Từ: [Ừm.]
Đồ Manh Manh: [Trời ơi! Trời ơi trời ơi! Lượng thông tin tối nay quá tải rồi, tí nữa tớ phải đi ăn mấy cây kem đắt tiền để bình tĩnh lại đã.]
Rồi cô nàng hỏi dồn: [Hai người ở bên nhau có sao không? Gia đình không phản đối à?]
Ngộ Từ không nhịn được bật cười thành tiếng. Phó Tắc Dịch quay sang nhìn cô, ánh mắt dò hỏi xem có chuyện gì.
Cô lắc đầu, tiếp tục cúi xuống trả lời tin nhắn: [Không, nói đúng ra thì đây là hôn ước gia tộc.]
Lần này bên kia im lặng lâu hơn một chút, rồi mới nhắn lại: [Trời ơi! Tuyệt vời thế!]
Kèm theo đó là sticker một chú heo con đang khóc “hu hu”.
[Chúc mừng bảo bối của tớ! Suất phù dâu tớ đặt trước rồi nhé, nói thêm câu nữa, chồng cậu đẹp trai quá! Phải hạnh phúc nhé!]
Ngộ Từ lại cười, quay đầu nhìn người bên cạnh, sau đó cất điện thoại, siết nhẹ bàn tay đang nắm lấy tay mình.
Anh quay sang, giọng trầm thấp: “Sao thế?”
Đèn chiếu sáng khổng lồ trong sân vận động tỏa xuống thứ ánh sáng màu cam ấm áp, anh cúi mắt, đường nét gương mặt hòa vào trong ánh sáng ấy.
Cô cười toe toét, lắc đầu: “Không có gì ạ.”
Anh cũng cong môi cười khẽ theo cô.
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Khi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”Nói rồi anh định rút ví trả tiền.Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nKhi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”Nói rồi anh định rút ví trả tiền.Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”Khi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”Nói rồi anh định rút ví trả tiền.Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”Khi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”Nói rồi anh định rút ví trả tiền.Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”Khi ra khỏi nhà, màn đêm đã buông xuống. Địa điểm tổ chức concert là Trung tâm Thể thao Tô Lăng. Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó xong liền ra cổng xếp hàng.Hôm qua tuyết rơi suốt một đêm, những cây tùng bách ven đường khoác lên mình lớp chăn tuyết dày cộm, thi thoảng lại rung rinh rũ xuống vài đợt bụi tuyết.Khu vực chờ trước cổng có khá nhiều sinh viên đang bày sạp bán que phát sáng và kẹp tóc có đèn led.Hồi còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh cũng hay làm chuyện này. Hễ nghe tin gần đó có công diễn lớn là cô nàng lại đi “nằm vùng” từ sớm, nhập một đống đồ linh tinh ở chợ đầu mối rồi mang ra cổng bán.Mùa đông lạnh cóng khiến mũi đỏ ửng, nhưng cô nàng vẫn buôn bán khí thế ngút trời, cuối cùng tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.Khi đi ngang qua một sạp hàng, Ngộ Từ nhìn những chiếc kẹp tóc lấp lánh, khựng lại một chút rồi vẫn quyết định bước tới.Chủ sạp là ba cô gái, nhìn qua có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá. Thấy cô đi tới, họ cười hì hì gọi: “Chị ơi”.Cô cười đáp lại, cầm lấy một chiếc bờm tai thỏ rồi quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch.Anh cũng đang cười nhìn cô, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn mua sao? Vậy thì mua.”Nói rồi anh định rút ví trả tiền.Cô cười hì hì, lẩm bẩm: “Em tự mua.”Sau đó cô giơ tay lên, đeo chiếc tai thỏ nhỏ xinh lên đầu anh, nói: “Quà Giáng sinh đấy.”Phó Tắc Dịch khựng lại một nhịp, sau đó cũng bật cười, gật đầu có chút bất lực nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: “Được.”Ngộ Từ cười tít mắt, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy em?”Lát sau, lại thêm một câu: [Trời! Không phải là… cái ông chú út của cậu đấy chứ…]Ngộ Từ: [Ừm.]Đồ Manh Manh: [Trời ơi! Trời ơi trời ơi! Lượng thông tin tối nay quá tải rồi, tí nữa tớ phải đi ăn mấy cây kem đắt tiền để bình tĩnh lại đã.]Rồi cô nàng hỏi dồn: [Hai người ở bên nhau có sao không? Gia đình không phản đối à?]Ngộ Từ không nhịn được bật cười thành tiếng. Phó Tắc Dịch quay sang nhìn cô, ánh mắt dò hỏi xem có chuyện gì.Cô lắc đầu, tiếp tục cúi xuống trả lời tin nhắn: [Không, nói đúng ra thì đây là hôn ước gia tộc.]Lần này bên kia im lặng lâu hơn một chút, rồi mới nhắn lại: [Trời ơi! Tuyệt vời thế!]Kèm theo đó là sticker một chú heo con đang khóc “hu hu”.[Chúc mừng bảo bối của tớ! Suất phù dâu tớ đặt trước rồi nhé, nói thêm câu nữa, chồng cậu đẹp trai quá! Phải hạnh phúc nhé!]Ngộ Từ lại cười, quay đầu nhìn người bên cạnh, sau đó cất điện thoại, siết nhẹ bàn tay đang nắm lấy tay mình.Anh quay sang, giọng trầm thấp: “Sao thế?”Đèn chiếu sáng khổng lồ trong sân vận động tỏa xuống thứ ánh sáng màu cam ấm áp, anh cúi mắt, đường nét gương mặt hòa vào trong ánh sáng ấy.Cô cười toe toét, lắc đầu: “Không có gì ạ.”Anh cũng cong môi cười khẽ theo cô.