Sau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không…
Chương 248
Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết NêTác giả: Tuyết NêTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không… “Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n“Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.“Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.“Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.“Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.Đoạn Dịch Hành giữ lấy vai cô: “Nghe tôi nói, tôi biết dùng súng, học lúc ở nước ngoài, cũng từng học võ tự vệ bài bản, tuy không bằng chuyên nghiệp, nhưng vì em, tôi sẽ cố hết sức.”Lâm Hi mếu máo, nước mắt tuôn rơi lã chã.Đoạn Minh Hiên nhìn anh, nói: “Tôi không có bản lĩnh như anh, nhưng vì Tiểu Hi, tôi nhất định sẽ không quay đầu lại. Nếu anh không ra được, vậy…”“Không ra được, đó là mạng của tôi.” Đoạn Dịch Hành nhìn Đoạn Minh Hiên, “Cậu mà dám quay đầu lại, tôi nhất định sẽ đấm cậu.”Giây phút này Đoạn Minh Hiên dường như đã hiểu tại sao Lâm Hi lại yêu Đoạn Dịch Hành.Anh ta quả thực không bằng anh.Nếu trên đời có thuốc hối hận, cho dù tán gia bại sản Đoạn Minh Hiên cũng nhất định cầu cho bằng được.Rõ ràng là anh ta chiếm được mọi thứ trước, nhưng vì ngu ngốc mà lại đánh mất tất cả.Đoạn Minh Hiên quay đầu nhìn Lâm Hi, nhưng Lâm Hi chỉ nhìn chằm chằm Đoạn Dịch Hành.Khóe mắt Đoạn Dịch Hành liếc qua, nói với Đoạn Minh Hiên: “Cậu quay lưng lại đi.”Đoạn Minh Hiên nhíu mày, cao giọng: “Làm gì?”Đoạn Dịch Hành nhướng mày: “Cậu nói xem?”“Đệt.” Đoạn Minh Hiên căm hận quay người đi.
“Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.
Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.
Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.
Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”
Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.
Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.
Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.
Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”
Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”
Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”
Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”
Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.
Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
“Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.
Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.
Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.
Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”
Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.
Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.
Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.
Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”
Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”
Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”
Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”
Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.
Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.
“Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.
Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.
Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.
Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”
Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.
Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.
Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.
Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”
Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”
Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”
Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”
Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.
Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.
“Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.
Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.
Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.
Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”
Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.
Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.
Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.
Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”
Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”
Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”
Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”
Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.
Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.
“Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.
Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.
Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.
Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”
Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.
Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.
Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.
Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”
Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”
Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”
Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”
Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.
Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.
Đoạn Dịch Hành giữ lấy vai cô: “Nghe tôi nói, tôi biết dùng súng, học lúc ở nước ngoài, cũng từng học võ tự vệ bài bản, tuy không bằng chuyên nghiệp, nhưng vì em, tôi sẽ cố hết sức.”
Lâm Hi mếu máo, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Đoạn Minh Hiên nhìn anh, nói: “Tôi không có bản lĩnh như anh, nhưng vì Tiểu Hi, tôi nhất định sẽ không quay đầu lại. Nếu anh không ra được, vậy…”
“Không ra được, đó là mạng của tôi.” Đoạn Dịch Hành nhìn Đoạn Minh Hiên, “Cậu mà dám quay đầu lại, tôi nhất định sẽ đấm cậu.”
Giây phút này Đoạn Minh Hiên dường như đã hiểu tại sao Lâm Hi lại yêu Đoạn Dịch Hành.
Anh ta quả thực không bằng anh.
Nếu trên đời có thuốc hối hận, cho dù tán gia bại sản Đoạn Minh Hiên cũng nhất định cầu cho bằng được.
Rõ ràng là anh ta chiếm được mọi thứ trước, nhưng vì ngu ngốc mà lại đánh mất tất cả.
Đoạn Minh Hiên quay đầu nhìn Lâm Hi, nhưng Lâm Hi chỉ nhìn chằm chằm Đoạn Dịch Hành.
Khóe mắt Đoạn Dịch Hành liếc qua, nói với Đoạn Minh Hiên: “Cậu quay lưng lại đi.”
Đoạn Minh Hiên nhíu mày, cao giọng: “Làm gì?”
Đoạn Dịch Hành nhướng mày: “Cậu nói xem?”
“Đệt.” Đoạn Minh Hiên căm hận quay người đi.
Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết NêTác giả: Tuyết NêTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không… “Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n“Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.“Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.“Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.“Nhanh lên.” Kha Dư nằm trên lưng vệ sĩ, th* d*c thúc giục. Lúc Trần Lượng Di và anh Sơn đi đón Đoạn Dịch Hành, đã trói vệ sĩ của bà ta và bà ta trên tầng hai.Đùi Kha Dư đã cầm máu, không đến nỗi chết.Bà ta như con sâu đo, bò đến trước túi xách của mình, dùng mũi giày cao gót gạt khóa túi, móc ra hộp phấn nén.Vệ sĩ không hiểu ý bà ta, mặt Kha Dư đầy vẻ kiệt sức, nói: “Cậu khỏe, dùng mũi chân nghiền nát hộp phấn đi, trên nắp có gương, có thể cắt đứt dây trói trên người chúng ta.”Vệ sĩ lập tức làm theo, sau khi làm vỡ gương, quay lưng lại kẹp mảnh gương vào giữa các ngón tay, từng chút từng chút mài đứt dây trói.Lúc này, nỗi đau da thịt bị cọ xát rách toạc chẳng thấm vào đâu so với sự cấp bách muốn thoát khỏi nơi này.Sau đó vệ sĩ lập tức giải cứu Kha Dư, nhưng khi định bỏ chạy thì nghe thấy tiếng xe truyền đến từ sân trước.Vệ sĩ quyết đoán: “Có thể chúng ta phải nhảy xuống, chỉ có như vậy mới có một tia hy vọng sống.”Kha Dư nhìn cái chân của mình: “Cậu không thể nấp kỹ rồi đánh lén sao?”Vệ sĩ lắc đầu: “Người Trần Lượng Di mang theo có võ, cũng rất cảnh giác, khả năng thắng không lớn.”Kha Dư suy nghĩ một chút, nói: “Cậu xuống trước, rồi đỡ tôi.”Vệ sĩ có võ, xuống tầng hai không tốn sức, nhưng Kha Dư bị thương, phía sau biệt thự lại tối om như mực.Trong tình trạng đưa tay không thấy ngón, Kha Dư nhảy lệch, ngã xuống đất gây ra tiếng động lớn.Đoạn Dịch Hành giữ lấy vai cô: “Nghe tôi nói, tôi biết dùng súng, học lúc ở nước ngoài, cũng từng học võ tự vệ bài bản, tuy không bằng chuyên nghiệp, nhưng vì em, tôi sẽ cố hết sức.”Lâm Hi mếu máo, nước mắt tuôn rơi lã chã.Đoạn Minh Hiên nhìn anh, nói: “Tôi không có bản lĩnh như anh, nhưng vì Tiểu Hi, tôi nhất định sẽ không quay đầu lại. Nếu anh không ra được, vậy…”“Không ra được, đó là mạng của tôi.” Đoạn Dịch Hành nhìn Đoạn Minh Hiên, “Cậu mà dám quay đầu lại, tôi nhất định sẽ đấm cậu.”Giây phút này Đoạn Minh Hiên dường như đã hiểu tại sao Lâm Hi lại yêu Đoạn Dịch Hành.Anh ta quả thực không bằng anh.Nếu trên đời có thuốc hối hận, cho dù tán gia bại sản Đoạn Minh Hiên cũng nhất định cầu cho bằng được.Rõ ràng là anh ta chiếm được mọi thứ trước, nhưng vì ngu ngốc mà lại đánh mất tất cả.Đoạn Minh Hiên quay đầu nhìn Lâm Hi, nhưng Lâm Hi chỉ nhìn chằm chằm Đoạn Dịch Hành.Khóe mắt Đoạn Dịch Hành liếc qua, nói với Đoạn Minh Hiên: “Cậu quay lưng lại đi.”Đoạn Minh Hiên nhíu mày, cao giọng: “Làm gì?”Đoạn Dịch Hành nhướng mày: “Cậu nói xem?”“Đệt.” Đoạn Minh Hiên căm hận quay người đi.