Sau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không…
Chương 259
Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết NêTác giả: Tuyết NêTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không… Đoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”Không ai dám cản.Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nĐoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”Không ai dám cản.Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”Đoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”Không ai dám cản.Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”Đoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”Không ai dám cản.Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”Đoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”Không ai dám cản.Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”Bầu không khí chết người này thực sự khiến người ta nghẹt thở, cô nghẹn lời: “Cái đó… không… không ăn cơm à?”Đoạn Dịch Hành ghé sát hơn một bước: “Lát nữa ăn được không?”Anh tì vào người cô, Lâm Hi chỉ có thể nghiêng đầu trốn vào vai anh.Nhưng anh hỏi thẳng thừng quá, cô cũng không thể vồ vập đáp lại, nhất thời rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.Đoạn Dịch Hành cười khẽ, lấy điện thoại gọi cho dì Mai.Lâm Hi ngẩng đầu hỏi: “Anh làm gì thế?”Đoạn Dịch Hành không trả lời cô, dì Mai vừa bắt máy, anh lập tức nói: “Bữa tối lát nữa ăn, đừng cho ai lên lầu.”Lâm Hi đấm vào hõm vai anh, lần này thì hay rồi, tất cả mọi người đều biết hai người làm gì.Đoạn Dịch Hành đột nhiên siết chặt eo cô, giọng trầm xuống: “Giúp tôi nới lỏng cà vạt.”Ngón tay Lâm Hi co lại, bị anh nắm tay đưa lên, dừng lại ở cổ anh.Lâm Hi cắn môi, từng chút một nới lỏng cà vạt của Đoạn Dịch Hành.“Đừng dừng, còn áo sơ mi nữa.”Lâm Hi nén sự xấu hổ, cởi từng cúc áo sơ mi ra.
Đoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.
Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”
Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.
Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”
Không ai dám cản.
Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”
Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”
Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.
Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.
“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”
Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…
“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”
“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Đoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.
Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”
Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.
Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”
Không ai dám cản.
Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”
Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”
Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.
Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.
“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”
Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…
“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”
“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”
Đoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.
Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”
Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.
Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”
Không ai dám cản.
Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”
Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”
Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.
Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.
“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”
Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…
“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”
“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”
Đoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.
Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”
Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.
Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”
Không ai dám cản.
Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”
Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”
Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.
Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.
“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”
Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…
“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”
“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”
Đoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.
Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”
Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.
Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”
Không ai dám cản.
Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”
Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”
Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.
Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.
“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”
Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…
“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”
“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”
Bầu không khí chết người này thực sự khiến người ta nghẹt thở, cô nghẹn lời: “Cái đó… không… không ăn cơm à?”
Đoạn Dịch Hành ghé sát hơn một bước: “Lát nữa ăn được không?”
Anh tì vào người cô, Lâm Hi chỉ có thể nghiêng đầu trốn vào vai anh.
Nhưng anh hỏi thẳng thừng quá, cô cũng không thể vồ vập đáp lại, nhất thời rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Đoạn Dịch Hành cười khẽ, lấy điện thoại gọi cho dì Mai.
Lâm Hi ngẩng đầu hỏi: “Anh làm gì thế?”
Đoạn Dịch Hành không trả lời cô, dì Mai vừa bắt máy, anh lập tức nói: “Bữa tối lát nữa ăn, đừng cho ai lên lầu.”
Lâm Hi đấm vào hõm vai anh, lần này thì hay rồi, tất cả mọi người đều biết hai người làm gì.
Đoạn Dịch Hành đột nhiên siết chặt eo cô, giọng trầm xuống: “Giúp tôi nới lỏng cà vạt.”
Ngón tay Lâm Hi co lại, bị anh nắm tay đưa lên, dừng lại ở cổ anh.
Lâm Hi cắn môi, từng chút một nới lỏng cà vạt của Đoạn Dịch Hành.
“Đừng dừng, còn áo sơ mi nữa.”
Lâm Hi nén sự xấu hổ, cởi từng cúc áo sơ mi ra.
Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết NêTác giả: Tuyết NêTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau chuyến bay dài 22 tiếng từ Philadelphia, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống thành phố B. Lâm Hi mệt rã rời, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, cô vốn bị say máy bay rất nặng. Nhưng khi nhận được tin nhắn Đoạn Minh Hiên sẽ đến đón, cô lại mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Mười bảy năm trước, ngày cô đến nhà họ Đoạn, cũng là Đoạn Minh Hiên đón cô. Lần này tốt nghiệp về nước, vẫn là anh ấy. Bạn đi cùng thấy vậy liền cười, hỏi cô: “Chloe, bạn trai cậu đến đón à?” Lâm Hi thoáng hụt hẫng, giải thích: “Anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai tớ.” Người bạn tỏ vẻ tiếc nuối: “Mỗi tháng bất kể mưa gió đều bay đến Philadelphia thăm cậu, kiên trì suốt 5 năm trời, thật khó để không khiến người ta hiểu lầm.” Lâm Hi vén lọn tóc dài buông bên tai ra sau, để lộ khuôn mặt trắng ngần. Cô im lặng giây lát rồi gượng cười với bạn. Cô đương nhiên hy vọng chuyến trở về này có thể xác định quan hệ với Đoạn Minh Hiên. Năm xưa bố mẹ cô qua đời vì tai nạn máy bay, công ty trở thành miếng mồi ngon không… Đoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”Không ai dám cản.Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nĐoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”Không ai dám cản.Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”Đoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”Không ai dám cản.Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”Đoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”Không ai dám cản.Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”Đoạn Dịch Hành biết Lâm Hi đang liên hoan, cũng biết hình tượng lạnh lùng của mình trước mặt nhân viên.Trước khi vào anh đặc biệt làm dịu biểu cảm, cười hỏi: “Hỏi tôi cái gì?”Phòng bao lặng ngắt như tờ, mọi người đẩy qua đẩy lại, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ.Cuối cùng vẫn là Từ Ngọc giải thích thay họ, Đoạn Dịch Hành giữ nguyên nụ cười: “Mọi người cứ chơi đi, tính hết cho tôi, Lâm Hi tôi đưa về trước.”Không ai dám cản.Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Từ Ngọc mời Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành lịch sự từ chối: “Tôi ở đó mọi người cũng không tự nhiên, tôi và Lâm Hi đi trước đây.”Dứt lời, Đoạn Dịch Hành đi đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người hỏi cô: “Đi được không?”Lâm Hi nắm tay anh đứng dậy, đỏ mặt vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp.Đoạn Dịch Hành cầm túi xách của cô, ôm vai cô ra khỏi nhà hàng.“Trời ơi, Đoạn tổng đúng là quá đẹp trai.”Hồi lâu sau, trong phòng bao đột nhiên có người cảm thán một câu, sau đó dẫn đến hàng loạt các cuộc thảo luận bát quái…“Giám đốc Lâm cũng đâu kém, cô ấy có cổ phần Ngân Phàm, không tham gia vận hành, cổ tức hàng năm cũng đủ khiến người ta ghen tị phát điên rồi.”“Đâu chỉ thế, nghe nói được thừa kế không ít tài sản.”Bầu không khí chết người này thực sự khiến người ta nghẹt thở, cô nghẹn lời: “Cái đó… không… không ăn cơm à?”Đoạn Dịch Hành ghé sát hơn một bước: “Lát nữa ăn được không?”Anh tì vào người cô, Lâm Hi chỉ có thể nghiêng đầu trốn vào vai anh.Nhưng anh hỏi thẳng thừng quá, cô cũng không thể vồ vập đáp lại, nhất thời rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.Đoạn Dịch Hành cười khẽ, lấy điện thoại gọi cho dì Mai.Lâm Hi ngẩng đầu hỏi: “Anh làm gì thế?”Đoạn Dịch Hành không trả lời cô, dì Mai vừa bắt máy, anh lập tức nói: “Bữa tối lát nữa ăn, đừng cho ai lên lầu.”Lâm Hi đấm vào hõm vai anh, lần này thì hay rồi, tất cả mọi người đều biết hai người làm gì.Đoạn Dịch Hành đột nhiên siết chặt eo cô, giọng trầm xuống: “Giúp tôi nới lỏng cà vạt.”Ngón tay Lâm Hi co lại, bị anh nắm tay đưa lên, dừng lại ở cổ anh.Lâm Hi cắn môi, từng chút một nới lỏng cà vạt của Đoạn Dịch Hành.“Đừng dừng, còn áo sơ mi nữa.”Lâm Hi nén sự xấu hổ, cởi từng cúc áo sơ mi ra.