Bên tai của Lạc Tự vang lên tiếng nước ùng ục, thế giới dường như chìm trong làn nước lạnh buốt. Anh ra sức vùng vẫy, nhưng cơ thể đã mất hết sức lực vì thiếu oxy. Dù vậy, đôi tay anh vẫn cố gắng vẫy loạn lên, mong níu lấy một cọng rơm cứu mạng trong khoảng không vô định ấy. Thế nhưng, thân thể anh lại chìm xuống ngày một sâu hơn, bóng tối vô tận đã bao trùm lên cả đỉnh đầu. Có người vẫn đang điên cuồng đập mạnh vào cửa kính, một tiếng lại một tiếng, kiên quyết mà điên cuồng. Cảm ơn anh… Đừng đập nữa… Đừng để bản thân cũng bị cuốn vào… Lạc Tự dùng chút sức lực cuối cùng chạm nhẹ vào lớp kính đang rung lên kia, như nhịp đập cuối cùng của trái tim. “Cốc cốc cốc—cốc cốc cốc—” Lạc Tự choàng tỉnh dậy, mở mắt ra thấy phía trên mặt nước đang dao động là một vùng ánh sáng rực rỡ. “Lạc Tự! Lạc Tự, chị biết em ở trong đó! Em ra đi, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.” Âm thanh đó xuyên qua mười năm thời gian, vọng đến bên tai anh. Lạc Tự bật dậy, bên tai là tiếng nước chảy rào rào từ trên đỉnh đầu…

Truyện chữ