Giờ Dần đã qua, ánh nắng xuyên qua lớp song sa mỏng manh, lặng lẽ tràn vào trong phòng. Đầu hạ vừa tới, thời tiết ngày một oi nồng. Dẫu mới sáng sớm, trong không khí đã phảng phất hơi nóng khó tan. Lệ Lan Tâm nhập nhèm mở mắt. Không biết từ lúc nào chăn mỏng đã bị nàng trở mình đẩy xuống tận cuối giường, trên người chỉ còn một mảnh yếm mỏng. Bộ áo ngủ bằng sa mềm đã bị c** s*ch, lẻ loi vứt nơi mép giường; nếu không nhờ màn trướng che chắn, e rằng đã rơi xuống đất từ lâu. Nàng nhìn l*n đ*nh trướng thất thần giây lát, giơ tay lau đi tầng mồ hôi mỏng nơi trán, rồi mới gắng gượng ngồi dậy. Đưa mắt nhìn khắp chiếc giường bừa bộn, nàng khẽ thở dài, đầu óc có phần đau nhức. Khác hẳn với vẻ mảnh mai thanh thoát hiện nay được nữ tử trong kinh thành ưa chuộng, thân hình nàng đầy đặn, đẫy đà, dù có cố gắng thế nào cũng khó mà gầy đi được. Trước kia nàng từng thử nhịn ăn nhịn uống, nhưng thường là chưa kịp sụt cân thì đã ngã bệnh trước. Về sau cũng chẳng ép mình thêm nữa, nên ăn thì ăn, nên uống…

Chương 89: Duy nhất một người

Quả Phụ - Tuế Tuế Trường CátTác giả: Tuế Tuế Trường CátTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcGiờ Dần đã qua, ánh nắng xuyên qua lớp song sa mỏng manh, lặng lẽ tràn vào trong phòng. Đầu hạ vừa tới, thời tiết ngày một oi nồng. Dẫu mới sáng sớm, trong không khí đã phảng phất hơi nóng khó tan. Lệ Lan Tâm nhập nhèm mở mắt. Không biết từ lúc nào chăn mỏng đã bị nàng trở mình đẩy xuống tận cuối giường, trên người chỉ còn một mảnh yếm mỏng. Bộ áo ngủ bằng sa mềm đã bị c** s*ch, lẻ loi vứt nơi mép giường; nếu không nhờ màn trướng che chắn, e rằng đã rơi xuống đất từ lâu. Nàng nhìn l*n đ*nh trướng thất thần giây lát, giơ tay lau đi tầng mồ hôi mỏng nơi trán, rồi mới gắng gượng ngồi dậy. Đưa mắt nhìn khắp chiếc giường bừa bộn, nàng khẽ thở dài, đầu óc có phần đau nhức. Khác hẳn với vẻ mảnh mai thanh thoát hiện nay được nữ tử trong kinh thành ưa chuộng, thân hình nàng đầy đặn, đẫy đà, dù có cố gắng thế nào cũng khó mà gầy đi được. Trước kia nàng từng thử nhịn ăn nhịn uống, nhưng thường là chưa kịp sụt cân thì đã ngã bệnh trước. Về sau cũng chẳng ép mình thêm nữa, nên ăn thì ăn, nên uống… Sau khi lại uy h**p nàng thêm một phen, người phía sau ném nàng ngã xuống tấm thảm dày phía sau, để mặc nàng nghiêng người nằm đó, còn bản thân thì đứng dậy, sải bước nhanh ra cửa điện.Lần nữa lại trải qua một hồi kinh hãi, Lệ Lan Tâm mệt rã rời. Nằm yên một lát, sự mệt mỏi như thấm ra từ từng thớ xương, lan khắp da thịt, mềm nhũn không chịu nổi. Mí mắt nàng nặng trĩu, nửa khép lại.Bên tai mơ hồ nghe thấy giọng trầm của hắn đang phân phó người hầu chuẩn bị nước.Ý thức lơ mơ của nàng vẫn còn đủ để hiểu, giờ đã quá trưa, thân mình lấm lem hỗn loạn như vậy, quả thực không thể cứ thế mà dùng bữa.Chốc lát sau, phía sau lại vang lên tiếng bước chân. Nam nhân nửa quỳ xuống phía sau nàng, bàn tay cứng rắn đặt lên vai nàng, hơi dùng lực, thân thể mềm mại như bông của nàng liền bị kéo dậy.Mái tóc đen xõa tung trên thảm như thác nước đổ ngược. Khi nàng ngồi dậy, gương mặt hơi cúi xuống.Lệ Lan Tâm chớp mắt chậm rãi, trong lòng đã chuẩn bị tinh thần sẽ lại bị hắn tùy ý giày vò, nhưng lần này… lại không có.Cánh tay dài của hắn vươn ra phía trước, không cần cúi người đã lấy được chiếc lược ngà voi đặt trong đĩa khảm trai mạ vàng trên bàn trang điểm.Ánh mắt nàng vô thức dõi theo bàn tay ấy.Chiếc lược kia kỳ thực không quá tinh xảo nhỏ nhắn, nhưng nằm trong tay hắn lại có cảm giác lạ lùng, mà cách hắn cầm lược cũng lộ ra vài phần gượng gạo.Trong khoảnh khắc, nàng hiểu ra hắn định làm gì.Một tay khác của Tông Lẫm đặt lên, chỉnh thẳng đầu nàng, giọng trầm nặng: “Đừng nhúc nhích.”Sắp xếp nàng ngồi ngay ngắn xong, hắn cầm chiếc lược ngà, từng chút từng chút một, chậm rãi chải mái tóc dài của nàng.Hàng mi khẽ rũ, rõ ràng chỉ là chải tóc, nhưng thần sắc hắn lại nghiêm túc như đang suy tính bày binh trận pháp, tựa như trước mắt là một cục diện vô cùng nan giải.Động tác trông còn vụng về, xa lạ, nhưng ánh mắt lại chuyên chú đến lạ thường.Lông mi Lệ Lan Tâm khẽ rung, mắt hơi mở to, hai tay buông thõng bên thân dần siết chặt trong lòng bàn tay.Nàng không biết phải làm sao, chỉ có thể sững sờ nhìn bóng dáng hắn chải tóc cho mình phản chiếu trong gương.Nàng cảm nhận được rõ ràng sự vụng về của hắn, điều đó là đương nhiên, người sinh ra đã tôn quý như hắn, sao có thể từng chải tóc cho ai.Mà nàng… cũng chưa từng được nam nhân chải tóc cho bao giờ.Hứa Du tất nhiên không thể. Thân thể y không tiện, từ nhỏ đã quen được người hầu hạ, không làm nổi những việc này. Trước thì có tỳ nữ, sau khi thành hôn, đều là nàng chải tóc, vấn tóc cho y.Ngoài Hứa Du ra, người thân cận nhất với nàng là phụ thân, nhưng phụ thân cũng chưa từng chải tóc cho nàng như vậy.Người phía sau lúc này, là nam nhân đầu tiên chải tóc cho nàng.“Cạch cạch” — hai tiếng nhỏ vang lên dưới tay hắn.Tông Lẫm thả nhẹ lực tay, một lúc sau mới chải xong mái tóc vốn rối loạn, chỉnh lại ngay ngắn.Hắn dĩ nhiên chưa từng làm việc này, nhưng đã từng thấy qua. Khi còn nhỏ, phụ vương hắn thường tự tay chải tóc cho mẫu phi.Chỉ là hắn chưa có được tay nghề như phụ vương. Lão ma ma từng hầu hạ bên mẫu phi kể rằng, năm xưa khi phụ vương và mẫu phi mới thành hôn, để vấn được đủ kiểu búi tóc cho mẫu phi, phụ vương đã cắt hết bờm đuôi ngựa tốt trong phủ, sai người gắn lên đầu gỗ làm giả đầu người, chuyên để luyện tập cách vấn tóc.Về sau, những búi tóc phụ vương vấn còn đẹp hơn cả do nha hoàn thân cận của mẫu phi làm.Chỉ tiếc, phụ vương chưa từng dạy hắn những điều ấy.Tông Lẫm đặt lược xuống, đang định gọi nô tỳ bên ngoài vào, lúc ngẩng đầu lại nhìn thấy qua gương đồng dáng vẻ ngẩn ngơ của người trước mặt.Không phải bất an, mà là một loại luống cuống không biết phải làm sao.Cẩn thận, mơ hồ, như tin như không, khiến người nhìn không hiểu sao lại thấy… đáng thương.Động tác của hắn khựng lại.Mà Lệ Lan Tâm khi thấy hắn ngẩng đầu nhìn qua gương, ánh mắt hai người chạm nhau, toàn thân nàng đột nhiên cứng đờ.Không rõ vì sao muốn tránh né, nàng vội vã cúi đầu, đưa tay với lấy một cây trâm sừng tê trên bàn trang điểm.Trong lúc hoảng loạn, khí lực của nàng dường như hồi phục đôi chút, động tác rất nhanh, thành thạo tự tay vấn gọn mái tóc dài.Vấn xong, nàng buông tay, đầu vẫn không ngẩng lên, cứ ngồi yên như thế.Người phía sau chờ nàng vấn tóc xong liền lại áp sát. Ngực hắn dán chặt lưng nàng, nhưng hắn không nói lời nào.Trong gian phòng hoa lệ yên tĩnh, chẳng hiểu vì sao chỉ còn vang lên nhịp hô hấp trầm nhẹ.Hắn chậm rãi cúi đầu, vùi vào sau gáy nàng, cảm nhận thân thể nàng run lên trong khoảnh khắc.Cho đến khi ngoài điện vang lên giọng cung kính của người hầu: “Điện hạ, tịnh các bên kia đã chuẩn bị xong.”Âm thanh vừa dứt, sự tĩnh lặng u ám duy trì thêm mấy nhịp thở, rồi nhanh chóng tan vỡ.Cánh tay dài của nam nhân lại ôm lấy nàng, tay kia luồn xuống sau đầu gối, khoảng khắc đứng dậy liền bế ngang cả người nàng lên.Chỉ trong chớp mắt, nàng đang từ tư thế ngồi trên đệm hương bồ đã bị nhấc bổng giữa không trung.Dù đã có chuẩn bị, nàng vẫn bị động tác mạnh mẽ của hắn làm hoảng sợ, vội vàng vòng tay ôm lấy cổ hắn.Tông Lẫm ôm nàng, sải bước nhanh ra ngoài điện, không mấy kiên nhẫn, một cước đá văng cửa điện.Ngoài điện, đám hạ nhân chấn động, vừa ngẩng đầu đã thấy chủ tử bước ra, ôm người thẳng hướng tịnh các, vội vã cúi đầu hành lễ, bước nhanh theo sau.Tịnh các cách Tây Thiên Điện không xa, nhưng dọc đường đã đi qua không ít gia nhân trong viện, phía sau còn có người hầu theo hầu. Lệ Lan Tâm cúi gằm mặt, ngón chân căng cứng.Những kẻ có thể hầu hạ trong viện này, ai nấy đều tinh ranh. Hắn ôm nàng vào thiên điện, lát sau đi ra liền gọi nước, giờ lại một đường ôm nàng tới tịnh các — ai mà không hiểu.Lệ Lan Tâm nhắm chặt mắt, hai tay siết chặt, trong lòng không ngừng lẩm nhẩm:Mười lăm ngày. Chỉ mười lăm ngày.Mười lăm ngày qua đi, nàng sẽ có cơ hội rời khỏi đây hoàn toàn.Cửa tịnh các mở rộng, hơi nước mờ mịt mang theo hương thơm dìu dịu, làn sương ấm áp chậm rãi tràn ra.Vừa bước vào, một luồng hơi nóng liền ập đến.Bên trong tịnh các không xây bể tắm ngầm, nhưng vòng qua tám tấm bình phong khảm ngọc chạm trổ hoa cúc lê, tùng thọ sơn son, liền thấy một bồn tắm lớn vuông vức sơn son, đủ chiếm cả gian phòng nhỏ, giờ đã đầy nước tắm, mặt nước phủ kín cánh hoa thơm.Lệ Lan Tâm chưa từng thấy qua nơi nào xa hoa như vậy, ánh mắt luống cuống nhìn quanh. Dưới đất trải thảm lông thú trắng, bàn ghế tử đàn, án, sập đầy đủ, tắm xong ngủ lại đây luôn cũng chẳng có gì lạ.Người ôm nàng vào đứng yên một lúc lâu, dường như đợi nàng nhìn đủ rồi, mới đặt nàng xuống.Hai chân Lệ Lan Tâm vừa chạm đất, vì thân thể mềm nhũn mà lảo đảo một chút, phải đứng vững lại mới yên.Trước mặt là bồn tắm rộng lớn, hơi nóng bốc lên, nàng vốn sợ nóng, chỉ mấy nhịp thở thôi, làn da trắng mịn đã ửng lên một lớp mồ hôi mỏng.Nàng đứng đó, rất lâu không động đậy.Không biết qua bao lâu, nàng cắn nhẹ môi, hai tay bất an đan vào nhau trước bụng.Nàng… cần tắm gội.Nhưng… hắn sao vẫn chưa ra ngoài?Sự tồn tại của người phía sau khiến nàng hoàn toàn không thể phớt lờ. Thân hình hắn như một ngọn núi nặng nề áp tới, ánh mắt càng lúc càng sắc bén nóng rực, quét qua thân thể nàng khiến nàng muốn không run cũng khó.Trên mặt nước, sương trắng vẫn lặng lẽ bốc lên, người đứng sau nàng vẫn không nhúc nhích.Chỉ lẳng lặng dùng ánh mắt l*t tr*n từng tấc da thịt của nàng.Cuối cùng không chịu nổi nữa, nàng cất giọng: “… Điện hạ, ta… ta muốn tắm gội.”“Ừ.” Sau khi nàng nói xong, chỉ nhận được một tiếng đáp trầm thấp.Lệ Lan Tâm nhắm chặt mắt, hơi thở rối loạn: “Điện hạ, ngài… ngài nên ra ngoài…”“Vừa rồi mới dạy ngươi quy củ xong, hồn vía đã quên sạch rồi sao?” Giọng nói từ trên đỉnh đầu đổ xuống, lạnh lẽo, pha lẫn sự bất mãn trầm trầm.Nói xong, hắn không còn đứng yên nữa. Thân hình áp sát, cánh tay vòng ra trước người nàng, nắm lấy dải buộc áo rủ xuống trước ngực, dùng lực kéo mạnh.Hơi thở nàng chợt gấp gáp, dải buộc quanh ngực lập tức bị giật bung.Không cho nàng nửa khắc phản ứng, động tác hắn vừa nhanh vừa dữ tợn. Trong tiếng thét kinh hoảng của nàng, lớp áo khoác mỏng như cánh ve bằng tơ tằm đã bị lột bỏ, khiến nàng chỉ còn lại chiếc váy tay áo mỏng manh không đủ che kín bờ vai và tấm lưng.Ngay sau đó, hắn túm lấy phần váy ở bụng, vải vóc bị dồn lại trong lòng bàn tay, lập tức kéo xuống dưới.“Đừng!”Nàng hoảng sợ đến tột cùng, tay phải vội vàng nắm chặt cổ tay hắn, tay trái túm lấy mép váy kéo lên, miễn cưỡng giữ lại vật che thân cuối cùng.“Ngươi… ngươi làm cái gì!” Lệ Lan Tâm vừa xấu hổ vừa phẫn nộ đến mức muốn chết, dốc hết sức lực toàn thân giằng co với hắn.Nàng biết hắn không biết liêm sỉ, đã biết rất rõ từ lâu rồi.Nhưng nàng thật sự không đoán được, hắn rốt cuộc có thể không biết liêm sỉ đến mức nào.Hắn còn muốn làm gì nữa? Bây giờ là ban ngày, hắn vừa mới cưỡng ép nàng một phen, còn chưa đủ sao?Hắn còn muốn thế nào nữa?Tựa như trả lời câu hỏi ấy, nam nhân ghé sát tai nàng, chậm rãi phun ra mấy chữ khiến nàng suýt nữa ngất đi:“Cô giúp ngươi tắm.”

Sau khi lại uy h**p nàng thêm một phen, người phía sau ném nàng ngã xuống tấm thảm dày phía sau, để mặc nàng nghiêng người nằm đó, còn bản thân thì đứng dậy, sải bước nhanh ra cửa điện.

Lần nữa lại trải qua một hồi kinh hãi, Lệ Lan Tâm mệt rã rời. Nằm yên một lát, sự mệt mỏi như thấm ra từ từng thớ xương, lan khắp da thịt, mềm nhũn không chịu nổi. Mí mắt nàng nặng trĩu, nửa khép lại.

Bên tai mơ hồ nghe thấy giọng trầm của hắn đang phân phó người hầu chuẩn bị nước.

Ý thức lơ mơ của nàng vẫn còn đủ để hiểu, giờ đã quá trưa, thân mình lấm lem hỗn loạn như vậy, quả thực không thể cứ thế mà dùng bữa.

Chốc lát sau, phía sau lại vang lên tiếng bước chân. Nam nhân nửa quỳ xuống phía sau nàng, bàn tay cứng rắn đặt lên vai nàng, hơi dùng lực, thân thể mềm mại như bông của nàng liền bị kéo dậy.

Mái tóc đen xõa tung trên thảm như thác nước đổ ngược. Khi nàng ngồi dậy, gương mặt hơi cúi xuống.

Lệ Lan Tâm chớp mắt chậm rãi, trong lòng đã chuẩn bị tinh thần sẽ lại bị hắn tùy ý giày vò, nhưng lần này… lại không có.

Cánh tay dài của hắn vươn ra phía trước, không cần cúi người đã lấy được chiếc lược ngà voi đặt trong đĩa khảm trai mạ vàng trên bàn trang điểm.

Ánh mắt nàng vô thức dõi theo bàn tay ấy.

Chiếc lược kia kỳ thực không quá tinh xảo nhỏ nhắn, nhưng nằm trong tay hắn lại có cảm giác lạ lùng, mà cách hắn cầm lược cũng lộ ra vài phần gượng gạo.

Trong khoảnh khắc, nàng hiểu ra hắn định làm gì.

Một tay khác của Tông Lẫm đặt lên, chỉnh thẳng đầu nàng, giọng trầm nặng: “Đừng nhúc nhích.”

Sắp xếp nàng ngồi ngay ngắn xong, hắn cầm chiếc lược ngà, từng chút từng chút một, chậm rãi chải mái tóc dài của nàng.

Hàng mi khẽ rũ, rõ ràng chỉ là chải tóc, nhưng thần sắc hắn lại nghiêm túc như đang suy tính bày binh trận pháp, tựa như trước mắt là một cục diện vô cùng nan giải.

Động tác trông còn vụng về, xa lạ, nhưng ánh mắt lại chuyên chú đến lạ thường.

Lông mi Lệ Lan Tâm khẽ rung, mắt hơi mở to, hai tay buông thõng bên thân dần siết chặt trong lòng bàn tay.

Nàng không biết phải làm sao, chỉ có thể sững sờ nhìn bóng dáng hắn chải tóc cho mình phản chiếu trong gương.

Nàng cảm nhận được rõ ràng sự vụng về của hắn, điều đó là đương nhiên, người sinh ra đã tôn quý như hắn, sao có thể từng chải tóc cho ai.

Mà nàng… cũng chưa từng được nam nhân chải tóc cho bao giờ.

Hứa Du tất nhiên không thể. Thân thể y không tiện, từ nhỏ đã quen được người hầu hạ, không làm nổi những việc này. Trước thì có tỳ nữ, sau khi thành hôn, đều là nàng chải tóc, vấn tóc cho y.

Ngoài Hứa Du ra, người thân cận nhất với nàng là phụ thân, nhưng phụ thân cũng chưa từng chải tóc cho nàng như vậy.

Người phía sau lúc này, là nam nhân đầu tiên chải tóc cho nàng.

“Cạch cạch” — hai tiếng nhỏ vang lên dưới tay hắn.

Tông Lẫm thả nhẹ lực tay, một lúc sau mới chải xong mái tóc vốn rối loạn, chỉnh lại ngay ngắn.

Hắn dĩ nhiên chưa từng làm việc này, nhưng đã từng thấy qua. Khi còn nhỏ, phụ vương hắn thường tự tay chải tóc cho mẫu phi.

Chỉ là hắn chưa có được tay nghề như phụ vương. Lão ma ma từng hầu hạ bên mẫu phi kể rằng, năm xưa khi phụ vương và mẫu phi mới thành hôn, để vấn được đủ kiểu búi tóc cho mẫu phi, phụ vương đã cắt hết bờm đuôi ngựa tốt trong phủ, sai người gắn lên đầu gỗ làm giả đầu người, chuyên để luyện tập cách vấn tóc.

Về sau, những búi tóc phụ vương vấn còn đẹp hơn cả do nha hoàn thân cận của mẫu phi làm.

Chỉ tiếc, phụ vương chưa từng dạy hắn những điều ấy.

Tông Lẫm đặt lược xuống, đang định gọi nô tỳ bên ngoài vào, lúc ngẩng đầu lại nhìn thấy qua gương đồng dáng vẻ ngẩn ngơ của người trước mặt.

Không phải bất an, mà là một loại luống cuống không biết phải làm sao.

Cẩn thận, mơ hồ, như tin như không, khiến người nhìn không hiểu sao lại thấy… đáng thương.

Động tác của hắn khựng lại.

Mà Lệ Lan Tâm khi thấy hắn ngẩng đầu nhìn qua gương, ánh mắt hai người chạm nhau, toàn thân nàng đột nhiên cứng đờ.

Không rõ vì sao muốn tránh né, nàng vội vã cúi đầu, đưa tay với lấy một cây trâm sừng tê trên bàn trang điểm.

Trong lúc hoảng loạn, khí lực của nàng dường như hồi phục đôi chút, động tác rất nhanh, thành thạo tự tay vấn gọn mái tóc dài.

Vấn xong, nàng buông tay, đầu vẫn không ngẩng lên, cứ ngồi yên như thế.

Người phía sau chờ nàng vấn tóc xong liền lại áp sát. Ngực hắn dán chặt lưng nàng, nhưng hắn không nói lời nào.

Trong gian phòng hoa lệ yên tĩnh, chẳng hiểu vì sao chỉ còn vang lên nhịp hô hấp trầm nhẹ.

Hắn chậm rãi cúi đầu, vùi vào sau gáy nàng, cảm nhận thân thể nàng run lên trong khoảnh khắc.

Cho đến khi ngoài điện vang lên giọng cung kính của người hầu: “Điện hạ, tịnh các bên kia đã chuẩn bị xong.”

Âm thanh vừa dứt, sự tĩnh lặng u ám duy trì thêm mấy nhịp thở, rồi nhanh chóng tan vỡ.

Cánh tay dài của nam nhân lại ôm lấy nàng, tay kia luồn xuống sau đầu gối, khoảng khắc đứng dậy liền bế ngang cả người nàng lên.

Chỉ trong chớp mắt, nàng đang từ tư thế ngồi trên đệm hương bồ đã bị nhấc bổng giữa không trung.

Dù đã có chuẩn bị, nàng vẫn bị động tác mạnh mẽ của hắn làm hoảng sợ, vội vàng vòng tay ôm lấy cổ hắn.

Tông Lẫm ôm nàng, sải bước nhanh ra ngoài điện, không mấy kiên nhẫn, một cước đá văng cửa điện.

Ngoài điện, đám hạ nhân chấn động, vừa ngẩng đầu đã thấy chủ tử bước ra, ôm người thẳng hướng tịnh các, vội vã cúi đầu hành lễ, bước nhanh theo sau.

Tịnh các cách Tây Thiên Điện không xa, nhưng dọc đường đã đi qua không ít gia nhân trong viện, phía sau còn có người hầu theo hầu. Lệ Lan Tâm cúi gằm mặt, ngón chân căng cứng.

Những kẻ có thể hầu hạ trong viện này, ai nấy đều tinh ranh. Hắn ôm nàng vào thiên điện, lát sau đi ra liền gọi nước, giờ lại một đường ôm nàng tới tịnh các — ai mà không hiểu.

Lệ Lan Tâm nhắm chặt mắt, hai tay siết chặt, trong lòng không ngừng lẩm nhẩm:

Mười lăm ngày. Chỉ mười lăm ngày.

Mười lăm ngày qua đi, nàng sẽ có cơ hội rời khỏi đây hoàn toàn.

Cửa tịnh các mở rộng, hơi nước mờ mịt mang theo hương thơm dìu dịu, làn sương ấm áp chậm rãi tràn ra.

Vừa bước vào, một luồng hơi nóng liền ập đến.

Bên trong tịnh các không xây bể tắm ngầm, nhưng vòng qua tám tấm bình phong khảm ngọc chạm trổ hoa cúc lê, tùng thọ sơn son, liền thấy một bồn tắm lớn vuông vức sơn son, đủ chiếm cả gian phòng nhỏ, giờ đã đầy nước tắm, mặt nước phủ kín cánh hoa thơm.

Lệ Lan Tâm chưa từng thấy qua nơi nào xa hoa như vậy, ánh mắt luống cuống nhìn quanh. Dưới đất trải thảm lông thú trắng, bàn ghế tử đàn, án, sập đầy đủ, tắm xong ngủ lại đây luôn cũng chẳng có gì lạ.

Người ôm nàng vào đứng yên một lúc lâu, dường như đợi nàng nhìn đủ rồi, mới đặt nàng xuống.

Hai chân Lệ Lan Tâm vừa chạm đất, vì thân thể mềm nhũn mà lảo đảo một chút, phải đứng vững lại mới yên.

Trước mặt là bồn tắm rộng lớn, hơi nóng bốc lên, nàng vốn sợ nóng, chỉ mấy nhịp thở thôi, làn da trắng mịn đã ửng lên một lớp mồ hôi mỏng.

Nàng đứng đó, rất lâu không động đậy.

Không biết qua bao lâu, nàng cắn nhẹ môi, hai tay bất an đan vào nhau trước bụng.

Nàng… cần tắm gội.

Nhưng… hắn sao vẫn chưa ra ngoài?

Sự tồn tại của người phía sau khiến nàng hoàn toàn không thể phớt lờ. Thân hình hắn như một ngọn núi nặng nề áp tới, ánh mắt càng lúc càng sắc bén nóng rực, quét qua thân thể nàng khiến nàng muốn không run cũng khó.

Trên mặt nước, sương trắng vẫn lặng lẽ bốc lên, người đứng sau nàng vẫn không nhúc nhích.

Chỉ lẳng lặng dùng ánh mắt l*t tr*n từng tấc da thịt của nàng.

Cuối cùng không chịu nổi nữa, nàng cất giọng: “… Điện hạ, ta… ta muốn tắm gội.”

“Ừ.” Sau khi nàng nói xong, chỉ nhận được một tiếng đáp trầm thấp.

Lệ Lan Tâm nhắm chặt mắt, hơi thở rối loạn: “Điện hạ, ngài… ngài nên ra ngoài…”

“Vừa rồi mới dạy ngươi quy củ xong, hồn vía đã quên sạch rồi sao?” Giọng nói từ trên đỉnh đầu đổ xuống, lạnh lẽo, pha lẫn sự bất mãn trầm trầm.

Nói xong, hắn không còn đứng yên nữa. Thân hình áp sát, cánh tay vòng ra trước người nàng, nắm lấy dải buộc áo rủ xuống trước ngực, dùng lực kéo mạnh.

Hơi thở nàng chợt gấp gáp, dải buộc quanh ngực lập tức bị giật bung.

Không cho nàng nửa khắc phản ứng, động tác hắn vừa nhanh vừa dữ tợn. Trong tiếng thét kinh hoảng của nàng, lớp áo khoác mỏng như cánh ve bằng tơ tằm đã bị lột bỏ, khiến nàng chỉ còn lại chiếc váy tay áo mỏng manh không đủ che kín bờ vai và tấm lưng.

Ngay sau đó, hắn túm lấy phần váy ở bụng, vải vóc bị dồn lại trong lòng bàn tay, lập tức kéo xuống dưới.

“Đừng!”

Nàng hoảng sợ đến tột cùng, tay phải vội vàng nắm chặt cổ tay hắn, tay trái túm lấy mép váy kéo lên, miễn cưỡng giữ lại vật che thân cuối cùng.

“Ngươi… ngươi làm cái gì!” Lệ Lan Tâm vừa xấu hổ vừa phẫn nộ đến mức muốn chết, dốc hết sức lực toàn thân giằng co với hắn.

Nàng biết hắn không biết liêm sỉ, đã biết rất rõ từ lâu rồi.

Nhưng nàng thật sự không đoán được, hắn rốt cuộc có thể không biết liêm sỉ đến mức nào.

Hắn còn muốn làm gì nữa? Bây giờ là ban ngày, hắn vừa mới cưỡng ép nàng một phen, còn chưa đủ sao?

Hắn còn muốn thế nào nữa?

Tựa như trả lời câu hỏi ấy, nam nhân ghé sát tai nàng, chậm rãi phun ra mấy chữ khiến nàng suýt nữa ngất đi:

“Cô giúp ngươi tắm.”

Quả Phụ - Tuế Tuế Trường CátTác giả: Tuế Tuế Trường CátTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcGiờ Dần đã qua, ánh nắng xuyên qua lớp song sa mỏng manh, lặng lẽ tràn vào trong phòng. Đầu hạ vừa tới, thời tiết ngày một oi nồng. Dẫu mới sáng sớm, trong không khí đã phảng phất hơi nóng khó tan. Lệ Lan Tâm nhập nhèm mở mắt. Không biết từ lúc nào chăn mỏng đã bị nàng trở mình đẩy xuống tận cuối giường, trên người chỉ còn một mảnh yếm mỏng. Bộ áo ngủ bằng sa mềm đã bị c** s*ch, lẻ loi vứt nơi mép giường; nếu không nhờ màn trướng che chắn, e rằng đã rơi xuống đất từ lâu. Nàng nhìn l*n đ*nh trướng thất thần giây lát, giơ tay lau đi tầng mồ hôi mỏng nơi trán, rồi mới gắng gượng ngồi dậy. Đưa mắt nhìn khắp chiếc giường bừa bộn, nàng khẽ thở dài, đầu óc có phần đau nhức. Khác hẳn với vẻ mảnh mai thanh thoát hiện nay được nữ tử trong kinh thành ưa chuộng, thân hình nàng đầy đặn, đẫy đà, dù có cố gắng thế nào cũng khó mà gầy đi được. Trước kia nàng từng thử nhịn ăn nhịn uống, nhưng thường là chưa kịp sụt cân thì đã ngã bệnh trước. Về sau cũng chẳng ép mình thêm nữa, nên ăn thì ăn, nên uống… Sau khi lại uy h**p nàng thêm một phen, người phía sau ném nàng ngã xuống tấm thảm dày phía sau, để mặc nàng nghiêng người nằm đó, còn bản thân thì đứng dậy, sải bước nhanh ra cửa điện.Lần nữa lại trải qua một hồi kinh hãi, Lệ Lan Tâm mệt rã rời. Nằm yên một lát, sự mệt mỏi như thấm ra từ từng thớ xương, lan khắp da thịt, mềm nhũn không chịu nổi. Mí mắt nàng nặng trĩu, nửa khép lại.Bên tai mơ hồ nghe thấy giọng trầm của hắn đang phân phó người hầu chuẩn bị nước.Ý thức lơ mơ của nàng vẫn còn đủ để hiểu, giờ đã quá trưa, thân mình lấm lem hỗn loạn như vậy, quả thực không thể cứ thế mà dùng bữa.Chốc lát sau, phía sau lại vang lên tiếng bước chân. Nam nhân nửa quỳ xuống phía sau nàng, bàn tay cứng rắn đặt lên vai nàng, hơi dùng lực, thân thể mềm mại như bông của nàng liền bị kéo dậy.Mái tóc đen xõa tung trên thảm như thác nước đổ ngược. Khi nàng ngồi dậy, gương mặt hơi cúi xuống.Lệ Lan Tâm chớp mắt chậm rãi, trong lòng đã chuẩn bị tinh thần sẽ lại bị hắn tùy ý giày vò, nhưng lần này… lại không có.Cánh tay dài của hắn vươn ra phía trước, không cần cúi người đã lấy được chiếc lược ngà voi đặt trong đĩa khảm trai mạ vàng trên bàn trang điểm.Ánh mắt nàng vô thức dõi theo bàn tay ấy.Chiếc lược kia kỳ thực không quá tinh xảo nhỏ nhắn, nhưng nằm trong tay hắn lại có cảm giác lạ lùng, mà cách hắn cầm lược cũng lộ ra vài phần gượng gạo.Trong khoảnh khắc, nàng hiểu ra hắn định làm gì.Một tay khác của Tông Lẫm đặt lên, chỉnh thẳng đầu nàng, giọng trầm nặng: “Đừng nhúc nhích.”Sắp xếp nàng ngồi ngay ngắn xong, hắn cầm chiếc lược ngà, từng chút từng chút một, chậm rãi chải mái tóc dài của nàng.Hàng mi khẽ rũ, rõ ràng chỉ là chải tóc, nhưng thần sắc hắn lại nghiêm túc như đang suy tính bày binh trận pháp, tựa như trước mắt là một cục diện vô cùng nan giải.Động tác trông còn vụng về, xa lạ, nhưng ánh mắt lại chuyên chú đến lạ thường.Lông mi Lệ Lan Tâm khẽ rung, mắt hơi mở to, hai tay buông thõng bên thân dần siết chặt trong lòng bàn tay.Nàng không biết phải làm sao, chỉ có thể sững sờ nhìn bóng dáng hắn chải tóc cho mình phản chiếu trong gương.Nàng cảm nhận được rõ ràng sự vụng về của hắn, điều đó là đương nhiên, người sinh ra đã tôn quý như hắn, sao có thể từng chải tóc cho ai.Mà nàng… cũng chưa từng được nam nhân chải tóc cho bao giờ.Hứa Du tất nhiên không thể. Thân thể y không tiện, từ nhỏ đã quen được người hầu hạ, không làm nổi những việc này. Trước thì có tỳ nữ, sau khi thành hôn, đều là nàng chải tóc, vấn tóc cho y.Ngoài Hứa Du ra, người thân cận nhất với nàng là phụ thân, nhưng phụ thân cũng chưa từng chải tóc cho nàng như vậy.Người phía sau lúc này, là nam nhân đầu tiên chải tóc cho nàng.“Cạch cạch” — hai tiếng nhỏ vang lên dưới tay hắn.Tông Lẫm thả nhẹ lực tay, một lúc sau mới chải xong mái tóc vốn rối loạn, chỉnh lại ngay ngắn.Hắn dĩ nhiên chưa từng làm việc này, nhưng đã từng thấy qua. Khi còn nhỏ, phụ vương hắn thường tự tay chải tóc cho mẫu phi.Chỉ là hắn chưa có được tay nghề như phụ vương. Lão ma ma từng hầu hạ bên mẫu phi kể rằng, năm xưa khi phụ vương và mẫu phi mới thành hôn, để vấn được đủ kiểu búi tóc cho mẫu phi, phụ vương đã cắt hết bờm đuôi ngựa tốt trong phủ, sai người gắn lên đầu gỗ làm giả đầu người, chuyên để luyện tập cách vấn tóc.Về sau, những búi tóc phụ vương vấn còn đẹp hơn cả do nha hoàn thân cận của mẫu phi làm.Chỉ tiếc, phụ vương chưa từng dạy hắn những điều ấy.Tông Lẫm đặt lược xuống, đang định gọi nô tỳ bên ngoài vào, lúc ngẩng đầu lại nhìn thấy qua gương đồng dáng vẻ ngẩn ngơ của người trước mặt.Không phải bất an, mà là một loại luống cuống không biết phải làm sao.Cẩn thận, mơ hồ, như tin như không, khiến người nhìn không hiểu sao lại thấy… đáng thương.Động tác của hắn khựng lại.Mà Lệ Lan Tâm khi thấy hắn ngẩng đầu nhìn qua gương, ánh mắt hai người chạm nhau, toàn thân nàng đột nhiên cứng đờ.Không rõ vì sao muốn tránh né, nàng vội vã cúi đầu, đưa tay với lấy một cây trâm sừng tê trên bàn trang điểm.Trong lúc hoảng loạn, khí lực của nàng dường như hồi phục đôi chút, động tác rất nhanh, thành thạo tự tay vấn gọn mái tóc dài.Vấn xong, nàng buông tay, đầu vẫn không ngẩng lên, cứ ngồi yên như thế.Người phía sau chờ nàng vấn tóc xong liền lại áp sát. Ngực hắn dán chặt lưng nàng, nhưng hắn không nói lời nào.Trong gian phòng hoa lệ yên tĩnh, chẳng hiểu vì sao chỉ còn vang lên nhịp hô hấp trầm nhẹ.Hắn chậm rãi cúi đầu, vùi vào sau gáy nàng, cảm nhận thân thể nàng run lên trong khoảnh khắc.Cho đến khi ngoài điện vang lên giọng cung kính của người hầu: “Điện hạ, tịnh các bên kia đã chuẩn bị xong.”Âm thanh vừa dứt, sự tĩnh lặng u ám duy trì thêm mấy nhịp thở, rồi nhanh chóng tan vỡ.Cánh tay dài của nam nhân lại ôm lấy nàng, tay kia luồn xuống sau đầu gối, khoảng khắc đứng dậy liền bế ngang cả người nàng lên.Chỉ trong chớp mắt, nàng đang từ tư thế ngồi trên đệm hương bồ đã bị nhấc bổng giữa không trung.Dù đã có chuẩn bị, nàng vẫn bị động tác mạnh mẽ của hắn làm hoảng sợ, vội vàng vòng tay ôm lấy cổ hắn.Tông Lẫm ôm nàng, sải bước nhanh ra ngoài điện, không mấy kiên nhẫn, một cước đá văng cửa điện.Ngoài điện, đám hạ nhân chấn động, vừa ngẩng đầu đã thấy chủ tử bước ra, ôm người thẳng hướng tịnh các, vội vã cúi đầu hành lễ, bước nhanh theo sau.Tịnh các cách Tây Thiên Điện không xa, nhưng dọc đường đã đi qua không ít gia nhân trong viện, phía sau còn có người hầu theo hầu. Lệ Lan Tâm cúi gằm mặt, ngón chân căng cứng.Những kẻ có thể hầu hạ trong viện này, ai nấy đều tinh ranh. Hắn ôm nàng vào thiên điện, lát sau đi ra liền gọi nước, giờ lại một đường ôm nàng tới tịnh các — ai mà không hiểu.Lệ Lan Tâm nhắm chặt mắt, hai tay siết chặt, trong lòng không ngừng lẩm nhẩm:Mười lăm ngày. Chỉ mười lăm ngày.Mười lăm ngày qua đi, nàng sẽ có cơ hội rời khỏi đây hoàn toàn.Cửa tịnh các mở rộng, hơi nước mờ mịt mang theo hương thơm dìu dịu, làn sương ấm áp chậm rãi tràn ra.Vừa bước vào, một luồng hơi nóng liền ập đến.Bên trong tịnh các không xây bể tắm ngầm, nhưng vòng qua tám tấm bình phong khảm ngọc chạm trổ hoa cúc lê, tùng thọ sơn son, liền thấy một bồn tắm lớn vuông vức sơn son, đủ chiếm cả gian phòng nhỏ, giờ đã đầy nước tắm, mặt nước phủ kín cánh hoa thơm.Lệ Lan Tâm chưa từng thấy qua nơi nào xa hoa như vậy, ánh mắt luống cuống nhìn quanh. Dưới đất trải thảm lông thú trắng, bàn ghế tử đàn, án, sập đầy đủ, tắm xong ngủ lại đây luôn cũng chẳng có gì lạ.Người ôm nàng vào đứng yên một lúc lâu, dường như đợi nàng nhìn đủ rồi, mới đặt nàng xuống.Hai chân Lệ Lan Tâm vừa chạm đất, vì thân thể mềm nhũn mà lảo đảo một chút, phải đứng vững lại mới yên.Trước mặt là bồn tắm rộng lớn, hơi nóng bốc lên, nàng vốn sợ nóng, chỉ mấy nhịp thở thôi, làn da trắng mịn đã ửng lên một lớp mồ hôi mỏng.Nàng đứng đó, rất lâu không động đậy.Không biết qua bao lâu, nàng cắn nhẹ môi, hai tay bất an đan vào nhau trước bụng.Nàng… cần tắm gội.Nhưng… hắn sao vẫn chưa ra ngoài?Sự tồn tại của người phía sau khiến nàng hoàn toàn không thể phớt lờ. Thân hình hắn như một ngọn núi nặng nề áp tới, ánh mắt càng lúc càng sắc bén nóng rực, quét qua thân thể nàng khiến nàng muốn không run cũng khó.Trên mặt nước, sương trắng vẫn lặng lẽ bốc lên, người đứng sau nàng vẫn không nhúc nhích.Chỉ lẳng lặng dùng ánh mắt l*t tr*n từng tấc da thịt của nàng.Cuối cùng không chịu nổi nữa, nàng cất giọng: “… Điện hạ, ta… ta muốn tắm gội.”“Ừ.” Sau khi nàng nói xong, chỉ nhận được một tiếng đáp trầm thấp.Lệ Lan Tâm nhắm chặt mắt, hơi thở rối loạn: “Điện hạ, ngài… ngài nên ra ngoài…”“Vừa rồi mới dạy ngươi quy củ xong, hồn vía đã quên sạch rồi sao?” Giọng nói từ trên đỉnh đầu đổ xuống, lạnh lẽo, pha lẫn sự bất mãn trầm trầm.Nói xong, hắn không còn đứng yên nữa. Thân hình áp sát, cánh tay vòng ra trước người nàng, nắm lấy dải buộc áo rủ xuống trước ngực, dùng lực kéo mạnh.Hơi thở nàng chợt gấp gáp, dải buộc quanh ngực lập tức bị giật bung.Không cho nàng nửa khắc phản ứng, động tác hắn vừa nhanh vừa dữ tợn. Trong tiếng thét kinh hoảng của nàng, lớp áo khoác mỏng như cánh ve bằng tơ tằm đã bị lột bỏ, khiến nàng chỉ còn lại chiếc váy tay áo mỏng manh không đủ che kín bờ vai và tấm lưng.Ngay sau đó, hắn túm lấy phần váy ở bụng, vải vóc bị dồn lại trong lòng bàn tay, lập tức kéo xuống dưới.“Đừng!”Nàng hoảng sợ đến tột cùng, tay phải vội vàng nắm chặt cổ tay hắn, tay trái túm lấy mép váy kéo lên, miễn cưỡng giữ lại vật che thân cuối cùng.“Ngươi… ngươi làm cái gì!” Lệ Lan Tâm vừa xấu hổ vừa phẫn nộ đến mức muốn chết, dốc hết sức lực toàn thân giằng co với hắn.Nàng biết hắn không biết liêm sỉ, đã biết rất rõ từ lâu rồi.Nhưng nàng thật sự không đoán được, hắn rốt cuộc có thể không biết liêm sỉ đến mức nào.Hắn còn muốn làm gì nữa? Bây giờ là ban ngày, hắn vừa mới cưỡng ép nàng một phen, còn chưa đủ sao?Hắn còn muốn thế nào nữa?Tựa như trả lời câu hỏi ấy, nam nhân ghé sát tai nàng, chậm rãi phun ra mấy chữ khiến nàng suýt nữa ngất đi:“Cô giúp ngươi tắm.”

Chương 89: Duy nhất một người