Tuyên Nguyệt Ninh sắp chết. Mùa đông năm 18 Đại Lạc vương triều, thời tiết bất thường, tuyết lớn đầu mùa, thành Lạc Dương chìm trong tuyết trắng xóa. Bên trong phường Lập Đức gần hoàng thành, Tiêu phủ sớm đã chuẩn bị lụa trắng, tôi tớ bận đến chân không chạm đất, xuyên qua khúc đường hẹp quanh co và thác nước, cảnh tuyết đẹp nhưng giờ đây không ai đi thưởng thức, mà tiếng khóc không ngừng truyền đến làm người thở không nổi. Trong nhà chậu than đang được thiêu cực vượng, khiến một vài đốm lửa nhỏ liên tục xẹt ra, Tuyên Nguyệt Ninh nằm ở trên giường đã được đắp hai lớp mềm dày, nhưng vẫn bị đông lạnh đến run, trong lòng đã biết mình đã tới lúc chết. Nhìn người tiến vào, đó là phu quân của nàng Tiêu Tử Ngang, tôi tớ trong phòng bị hắn phất tay đuổi ra ngoài, lang trung vừa mới bị hắn tiễn đi, cũng để lại lời nói đã hết cách cứu chữa, nói bọn họ chuẩn bị hậu sự thôi. Hắn đứng ở mép giường thần sắc phức tạp, “Ta đã phái người thông tri Bùi tướng, hắn thực mau sẽ tới.” Bùi tướng, Bùi Ngụ…
Tác giả: