Mặt trời ngả về tây, tầng mây xanh thẳm phủ lên một chút sắc vàng mờ ám tựa như bảng màu sơn dầu bị đánh đổ. Bóng đêm lặng lẽ kéo đến, rìa trời dần dần nhuộm một màu xanh thẳm đầy huyền bí. Yên tĩnh, bình yên, những bông tuyết nhỏ li ti bay lơ lửng trên không trung. Dương Tuyết Ý đứng trên đỉnh núi, dưới chân là lớp tuyết mịn màng nhẹ nhàng, xung quanh là rừng bạch dương phủ đầy tinh thể băng. Mùa đông ở Hokkaido đẹp tựa như một giấc mơ. Thế nhưng cô chẳng có tâm trí nào để thưởng thức khoảnh khắc ‘blue hour’ ngắn ngủi và quý giá này, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn về cuối con đường tuyết dưới chân núi. Ở nơi đó có mấy người trẻ đang đứng, dáng vẻ tự do phóng khoáng, vài người vẫn đang mang ván trượt. Giữa những bộ đồ trượt tuyết tông đen, trắng, xám theo quy chuẩn, một người mặc bộ màu xanh lam rực rỡ lại trở nên đặc biệt nổi bật. Kiều Thiến Thiến đang chụp ảnh tuyết liền trượt lại gần, nhân lúc Dương Tuyết Ý không để ý liền chụp lén một tấm. Sau đó cô nhìn vào ống kính rồi hét lên đầy…
Tác giả: