Kỷ Vân Hành đứng ở một góc khuất bên đường, đang nhìn chằm chằm vào một cậu bé đá vào quả bóng cát trước mặt cách đó không xa. Vào buổi chợ sớm, trên đường đông người qua lại, tiếng rao hàng ồn ào vang lên bên tai không dứt, người dân bình thường đều có việc bận rộn cần phải làm, hiếm có ai giống như Kỷ Vân Hành mới sáng sớm đã đứng ở đầu đường như đang chờ đợi gì đó. Bỗng nhiên, cậu bé đang chơi đùa bỗng dùng sức đá quả bóng cát tròn lẳn kia đến chỗ Kỷ Vân Hành, cậu bé nhìn theo hướng quả bóng cát lăn đi, lập tức nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang đứng ở đó, vẻ mặt cậu bé bỗng biến sắc, vội tăng tốc chạy đuổi theo quả bóng cát. Nhưng đã muộn rồi, quả bóng cát kia lăn đến chỗ Kỷ Vân Hành thì dừng lại, nàng nhanh chóng lao tới phía trước cầm lấy quả bóng cát rồi quay đầu bỏ chạy. Lén lút đợi ở đây rất lâu chính là vì giây phút này. Kỷ Vân Hành chạy một mạch đi rất xa, cậu bé phía sau không đuổi kịp, thấy quả bóng cát mình chơi bị lấy đi xa, nó ngồi dưới đất khóc lớn, cha mẹ của nó vội chạy tới…

Truyện chữ