Tại thị trấn nhỏ phương Nam như thơ như họa ấy, những cơn mưa phùn luôn nhẹ nhàng rơi xuống như khói như sương, bao phủ cả thị trấn trong một lớp màn mỏng manh đầy m.ô.n.g lung và bí ẩn. Những con ngõ nhỏ lát đá xanh quanh co sâu thẳm, những bức tường trắng ngói đen cổ kính thanh tao, tựa như một bức tranh thủy mặc tuyệt mỹ, lặng lẽ kể lại câu chuyện dài đằng đẵng của năm tháng. Giữa thị trấn tràn ngập hơi thở mưa bụi này, sừng sững một ngôi trường cấp ba mang theo vô số ước mơ thanh xuân. Nơi góc sân trường có một cây ngô đồng cổ thụ đã trải qua bao thăng trầm, thân cây thô ráp của nó giống như một người khổng lồ đội trời đạp đất, kiên cố và vững chãi; tán lá xum xuê tựa như một chiếc ô lớn che khuất bầu trời, che mưa chắn nắng cho bao thế hệ học sinh. Một buổi chiều mùa thu, ánh nắng tựa như mật ong đã được pha loãng, dịu dàng và nồng đượm, xuyên qua những tán lá dày đặc của cây ngô đồng, đổ xuống mặt đất những đốm sáng loang lổ. Giữa sự giao thoa của ánh sáng và bóng tối, dường như…

Truyện chữ