1 “Hạ Vân Yên, dự án này phải mất ít nhất ba, bốn mươi năm mới hoàn thành. Cô chắc chắn muốn điều chuyển đến Saint Petersburg chứ? Một khi đã đi, sẽ rất khó để quay về đấy.” Giọng nói trong điện thoại vang lên đầy nghiêm túc. “Khi nào khởi hành?” Cô hỏi, giọng bình thản đến lạ. “Bảy ngày nữa. Trong thời gian này, cô có thể không cần đến công ty.” Bảy năm hôn nhân với Bạc Kỳ, dùng bảy ngày để nói lời từ biệt, có lẽ cũng đủ rồi. Hạ Vân Yên mỉm cười, đặt bút ký tên mình lên văn bản điều chuyển, rồi dứt khoát đẩy cửa rời đi. Vừa về đến ngưỡng cửa nhà, một tập giấy trắng lại bay thẳng vào mặt cô. Là đơn ly hôn. Bạc Kỳ lại ném nó vào cô, gương mặt lạnh lùng tàn nhẫn. Suốt ba tháng qua, kể từ khi anh mất trí nhớ, đây là lần đầu tiên cô thấy bộ mặt thật của người chồng “kiểu mẫu”, người đã dùng mọi cách để ép cô phải rời đi. Hạ Vân Yên cúi người nhặt những tờ giấy rơi vương vãi trên sàn. Đột nhiên, một chiếc giày da đắt tiền nhẫn tâm dẫm lên mu bàn tay cô. Bạc Kỳ cúi xuống, bàn tay to lớn…

Truyện chữ