[Cậu chủ: Mấy giờ tan làm.] Tô Dữu Nịnh gửi email xong, cúi đầu xuống đúng lúc màn hình điện thoại sáng lên. Cô di chuột đến góc phải dưới màn hình máy tính, mở WeChat, trên đó hiện 10 tin nhắn chưa đọc, người ghim đầu danh bạ chiếm tận 9 tin. [Cậu chủ: Anh về Thượng Hải rồi.] [Cậu chủ: Thời tiết tệ quá.] [Cậu chủ: Em đâu rồi.] [Cậu chủ: ?] [Cậu chủ: Bật “Không làm phiền” với anh rồi à?] [Cậu chủ: 🤨] [Cậu chủ: Được.] [Cậu chủ: ?] [Cậu chủ: Mấy giờ tan làm.] Tô Dữu Nịnh nhìn thời gian gửi tới, tin nhắn đầu lúc 17:03, tin thứ chín lúc 17:05, cô mới không trả lời 2 phút mà thôi… Khung chat hiển thị “đang nhập…”, sắp hiện tin thứ mười, Tô Dữu Nịnh vội đáp: [Nửa tiếng nữa, có chuyện gì à?] [Cậu chủ: Đợi em dưới lầu.] Tô Dữu Nịnh khựng lại, nhìn xuống từ tầng 14 của tòa văn phòng, vị trí làm việc của cô gần cửa sổ, nhìn ra mặt đường, bên phải phía trước có một dãy xe đỗ bên lề, cô liếc một cái là thấy chiếc của Trần Gia Tụng. Chiếc Bronco Raptor đã độ, to hơn hẳn mấy xe trước sau một vòng,…
Tác giả: