Chiếc E300 lao vun vút trên con đường lớn thẳng tắp tĩnh mịch, hai bên trồng ngô đồng san sát. Vạt nắng chiều vương rọi qua cửa sổ phủ tầng sáng vàng hồng mong manh lên hàng ghế bọc da thật. Chốc chốc lại có xe đằng sau phóng lên, Đào Tây Hữu dí trán vào cửa sổ, ánh mắt chăm chú tập trung đếm lần lượt từng con xe vượt qua xe họ: Rolls-Royce, Lamborghini, Ferrrari… “Những gì ba bảo con con có nhớ không đấy!” Đào Gia Vượng bất an dặn dò đứa con trai suốt ngày lông bông bắng nhắng nhà mình, “Đến nơi bớt bớt cái mồm, có cơ hội xông lên, không có cơ hội thì ăn đi vậy. Tuyệt đối tuyệt đối đừng có gây sự với người khác, biết chưa hả?” “Dạ dạ dạ.” Đào Tây Hữu gật đầu qua quýt, bỗng mắt bật sáng rực, “Ù uây, Pagani!” Đào Gia Vương thở hắt một hơi dài thượt, nghiêng đầu trông sang con trai út chỉ vừa nhận về 5 năm trước, đánh giá chân thành, Đào Tây Hữu chẳng giống ông bô già cỗi là bản thân chút nào, chắc giống bà mẹ vô trách nhiệm của nó hơn. Mô tả Đào Tây Hữu bằng cụm mặt mũi thanh tú quả…
Tác giả: