“Ông mặt trời tỏa nắng, kìa hoa cười với em, này chim hót ríu rít ― “ Giữa tiếng nhạc rộn ràng từ đài phát thanh ở sân trường, một cao mét tám một cao mét ba đứng trước bảng thông báo của trường tiểu học Minh Đức cùng rơi vào im lặng. “Sao mặt mày chù ụ thế em.” Thích Thời Vũ vừa đệm thêm câu cuối vào bài nhạc phát thanh vừa vươn cánh tay ngọc ngà ra xách cái cặp của thằng nhóc con hai mét bẻ đôi kia, cái huy hiệu siêu anh hùng treo trên cặp lắc lư kêu lên leng keng. “Ông tướng ơi, mình thương lượng cái đi, dù gì nay cũng là ngày đầu, đừng có thượng cẳng chân hạ cẳng tay nhé.” Thích Thời Vũ ngồi xổm xuống, giữ ngang tầm mắt với nhóc con, “Con với bé đen chòn do kia mắc nghiệt duyên hả, tới cái này mà cũng đụng được luôn.” “Người ta tên Hà Giai Lạc, không phải bé đen chòn do.” Bé con với cặp mắt tinh tường nhìn rất lạnh lùng, “Con tên Thích Lãng, không phải ông tướng.” “Rồi, vậy con hãy cố hết mình sống hòa thuận với bé Hà chòn do, dù có muốn ra tay thì cũng đừng để giáo viên bắt được…
Tác giả: