Tác giả:

Sự nghiệp của Lâm Lãng diễn ra thuận buồm xuôi gió. Chỉ trong 5 năm sau khi bước vào ngành, anh đã giành được chức vô địch cả trong và ngoài nước, trở thành tuyển thủ đầu tiên giành Grand Slam. Nói theo cách của mọi người, anh là: Tuyển thủ giỏi nhất Trung Quốc. Nhưng nếu để Lâm Lãng tự nhận xét, thì chỉ có một từ: Mệt. Mỗi ngày ngủ 4-5 tiếng, như con quay xoay khắp nơi, 5 năm sự nghiệp áp lực cao đã dập tắt đam mê của anh với trò chơi này. Vì thế, khi anh giành chức vô địch lần thứ ba, đồng đội khóc lóc tại chỗ, Lâm Lãng lại chỉ nghĩ: Cuối cùng cũng được ngủ ngon. Anh bước xuống từ bục nhận giải, đám phóng viên ùa tới, chĩa micro vào mặt: “Kiner, chào anh tôi là phóng viên của XX…” “Kiner, chúc mừng anh vô địch ba lần liên tiếp…” “Kiner, anh cảm thấy thế nào về chiến thắng lần này?” Mắt Lâm Lãng đã hỏng vì thi đấu chuyên nghiệp, không chịu được ánh sáng mạnh. Đèn flash của phóng viên làm anh đau đầu. Anh nhíu mày che ánh sáng, giọng thiếu kiên nhẫn: “Mệt, muốn ngủ.” Anh quay đi,…

Truyện chữ