Tác giả:

Hơi nước mờ ảo bao phủ mặt gương phòng tắm, nhưng nhanh chóng bị những ngón tay thon dài lau đi, để lại từng giọt nước lăn xuống, đọng lại trên bồn rửa tay. Hứa Tích Sương gần như không còn đứng vững, cậu miễn cưỡng rời khỏi bức tường lạnh lẽo, nghiêng người về phía trước, với tay lấy chiếc áo choàng tắm khoác lên người, rồi ngẩng đầu nhìn mình trong gương. Trong gương phản chiếu gương mặt chẳng khác mấy so với trước kia, nhưng sắc mặt tái nhợt đến mức bất thường, trắng bệch đến vô lực. Đuôi mắt vì hơi nóng trong phòng tắm mà ánh lên sắc hồng, đôi mắt như ngập sương, trông vừa đáng thương vừa yếu ớt, cả người giống như chỉ còn sống được vài ngày ngắn ngủi. Hứa Tích Sương hít sâu một hơi. Cậu đã xác định mình xuyên vào tiểu thuyết. Xuyên thành nhân vật mà tối qua em họ gửi cho đọc, không phải vai chính, cũng chẳng phải vai phụ có đất diễn, mà chuẩn xác hơn là một công cụ sinh con trong truyện. Nhân vật này là một mỹ nhân bệnh tật, đi ba bước đã th* d*c, chỉ vì một tai nạn ngoài ý muốn…

Truyện chữ