Hôm nay là lễ cập kê của Vân Diệc Vi ta, cũng là ngày ta kén rể. Dưới lầu cao, người đông như kiến, các vị công t.ử vương tôn đến tuổi thành thân trong kinh thành hầu như đều đã có mặt. Gió thổi qua đóa tú cầu đỏ rực trong tay ta, tua rua lay động, tựa như trái tim đang thấp thỏm không yên của ta lúc này. Trước khi lên lầu, tổ mẫu nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, thấp giọng an ủi: "Vi Nhi đừng sợ, cao tăng đã đoán mệnh, ắt không sai được. Hôm nay, con nhất định sẽ tìm được lương duyên, cả đời suôn sẻ." Ánh mắt ta không tự chủ được mà hướng về bóng hình mặc y phục màu trắng ngà trong đám đông. Thế t.ử Tĩnh An Hầu, Lâm Từ Bạch. Đệ nhất công t.ử kinh thành, cũng là thanh mai trúc mã của ta. Ba ngày trước, dưới gốc cây hoa đào, y còn nắm tay ta, cười nói: "Tú cầu của Diệc Vi, ắt phải do Lâm Từ Bạch ta đoạt lấy. Đời này, ta chắc chắn không phụ nàng." Nghĩ đến đây, mặt ta hơi nóng lên, lòng cũng an tâm đôi chút. Giờ lành đã đến. Ta nâng đóa tú cầu quyết định vận mệnh kia, bước đến bên lan can, nhắm…
Tác giả: