Tháng Tám ở Kinh Triệu, những cơn mưa rào thường kèm theo gió lớn. Một trận mưa to bất ngờ trút xuống vào lúc quá ngọ, chẳng báo trước điều gì. Nước mưa rửa trôi lớp bụi trần ban ngày, nặng hạt rơi xuống, mang theo mùi ngai ngái của cỏ cây hòa lẫn hương đất nồng. Cửa sổ nhà triển lãm đóng không chặt, để lộ một khe hở nhỏ. Mưa đập vào cửa kính chan chát, bắn tung tóe tạo thành màn sương nước mờ ảo. Vài giọt nước mưa theo khe hở bắn vào, được hơi lạnh điều hòa làm dịu đi, rơi trên da thịt mang theo cảm giác mát lạnh thấu xương. Tạ Thanh Từ đang tô màu cho bức tượng thạch cao trước mặt, một giọt nước mưa to bất chợt chệch quỹ đạo, rơi trúng chóp mũi tượng. Màu vừa tô còn chưa khô, bị nước loang ra một mảng nhỏ. Hai mảng màu tương phản hòa vào nhau, làm nhòe đi đường ranh giới vốn dĩ rất rõ ràng. Tay cô đang cầm cọ khựng lại một nhịp, nhìn chỗ màu loang ra kia, bất ngờ thay lại tạo thành một khối màu chuyển sắc tự nhiên. Không hề đột ngột, thậm chí còn mang chút cảm giác thiết kế đầy dụng…
Tác giả: