Tư Cảnh Ngọc khẽ v**t v* đầu ngón tay, cổ tay truyền đến cảm giác vừa đau nhức vừa ướt át. Cô đột ngột mở mắt, phát hiện mình ngất xỉu trên một sân thượng bằng kính xa lạ. Tấm kính phản chiếu khuôn mặt thanh lãnh của Tư Cảnh Ngọc, đôi mắt hẹp dài trong veo như suối, hàng mi dày rậm, nhìn qua rất đa tình nhưng ẩn sâu bên trong lại là sự lạnh lùng và nổi loạn. Sàn nhà hơi lạnh, ánh nắng chói chang, cổ tay cô đè lên mảnh thủy tinh vỡ, nơi xương cổ tay trắng nõn nhô lên rỉ ra một vệt máu đỏ tươi. Khó khăn vịn vào tường kính đứng dậy, Tư Cảnh Ngọc vừa định quan sát kỹ nơi này thì nghe thấy một tiếng r*n r* ngọt ngào đến tận xương tủy. Tư Cảnh Ngọc theo phản xạ có điều kiện nhìn về hướng phát ra âm thanh, đó là một chiếc giường công chúa lớn đến mức khoa trương, tấm rèm mỏng manh lay động trong gió, ẩn hiện vẻ thuần khiết tột độ, pha lẫn sự quyến rũ tà mị. Cánh hoa hồng rải rác giữa tấm ga giường lụa đen và trên làn da như ngọc của một người con gái. Dù đôi mắt người con gái bị dải lụa đen…

Truyện chữ