“Cô ấy nói không quen, vậy thì là không quen.” Kinh Bắc vào mùa đông tuyết phủ trắng xóa, ven đường tuyết đọng lại đến mắt cá chân. 7 giờ sáng, đường chân trời dần dần chuyển sang ánh cam nhẹ dịu, cùng với ánh đèn đường hòa vào nhau. Từ Mạt đi ra từ một quán tạp hóa, dùng hai tay mở hộp nhựa, túi nilon đỏ căng phồng treo trên cổ tay, cổ tay áo bị đè lên, lộ ra một đoạn cánh tay, cũng không sợ bị lạnh. Cả đoạn đường luôn miệng ăn, mới đi khỏi quán tạp hóa được trăm mét, cô đã xử lí xong cuộn bánh sữa to bằng nửa đấm nắm tay. Ăn no được 8 phần, Từ Mạt hài lòng cất phần còn lại vào trong túi rồi chỉnh lại tay áo, nhanh chóng đi về nhà. Dưới lầu của tiểu khu, các chú dì lớn tuổi đang tập thể dục, phụ nữ thì tập nhảy, đàn ông thì đánh cờ, cũng có lúc đôi bên cùng nhau tập thái cực quyền. Thấy Từ Mạt đi ngang qua, bọn họ nhiệt tình chào hỏi. “Tiểu Từ hôm nay có bận không? Bữa trưa đến nhà bác nhé, cháu gái nhà bác cũng nhớ cháu đấy!” Bác gái cười tươi đi ra từ đội khiêu vũ, đặc biệt gọi…
Tác giả: