Năm Nguyên Đức thứ mười sáu triều Đại Cùng, Phế hậu An thị qua đời. Khi ấy đương lúc đại hàn buốt giá, ngày hôm sau, người được truy phong làm Thục Trinh Hoàng hậu. Ta đã mười năm không gặp hắn. Hắn vận một thân đồ trắng, dáng vẻ tiều tụy, còn ta lại ở ngay sát bên người hắn, chứng kiến hắn đau xót ra sao, trằn trọc thế nào. Thế thì đã sao chứ? Chẳng qua cũng chỉ là kẻ trước mặt một kiểu, sau lưng một đường. Vừa cởi bỏ lớp áo tang trắng muốt thanh khiết kia, xoay người đã ôm ấp kiều nhân vào lòng, hưởng thụ một trận mây mưa hoan lạc. Nhìn hắn, ta chỉ cảm thấy cổ họng đắng nghét, chẳng phải vì muốn khóc mà là muốn cười. Cười cho nửa đời ta long đong thê lương, cười cho hắn lúc này đây giả tạo đến tận cùng. Chỉ tiếc là giờ phút này ta đang há miệng cười lớn, lần đầu tiên chẳng màng lễ giáo, không còn vẻ đoan trang của một tiểu thư khuê các, nhưng lại chợt nhận ra giữa đất trời này đã không còn nghe thấy tiếng nói của ta nữa. Mạch đập của ta đã lặng yên, hơi thở cũng đã ngừng dứt, tóc…
Tác giả: