Tác giả:

Những âm thanh ồn ào truyền đến. "Nhiễm Nhiễm đừng sợ, mẹ đưa con đi bệnh viện ngay đây!" "Không cần đâu mẹ ơi, tuy con chó của anh trai rất hung dữ, vết thương cũng rất đau, nhưng chắc chắn anh ấy không cố ý dắt nó về nhà đâu ạ." Lục Nhiên vốn đang hôn trầm, vừa nghe thấy cái giọng nồng nặc mùi trà xanh này là lập tức tức đến tỉnh cả người. Chỉ có điều não bộ của cậu cứ như bị bao phủ bởi một lớp sương mù, không tài nào tỉnh táo hoàn toàn được. Lúc này, giọng nữ lúc nãy lại trầm giọng vang lên: "Sao cái thứ gì con cũng tha về nhà thế hả? Loại chó hoang đó đáng lẽ phải vứt đi từ lâu rồi." Lời này rõ ràng là đang nói với Lục Nhiên. Dứt lời, giọng người phụ nữ còn hạ thấp xuống, bồi thêm một câu đầy vẻ chê bai: "Đừng có mang mấy cái thói quen trước kia của con vào đây." Lục Nhiên nghe thấy giọng nói của chính mình đang giải thích: "Đại Hoàng không phải chó hoang, là mẹ đồng ý rồi nên con mới mang nó về. Nó già lắm rồi, răng cũng rụng hết cả rồi, không cắn người được đâu..." Lời còn chưa…

Truyện chữ