Tác giả:

Lương Mục Chi lại đánh nhau rồi. Khi Hứa Chi nhận được điện thoại từ đồn công an thì đồng hồ đã điểm mười một giờ đêm. Ký túc xá có giờ giới nghiêm nên lúc Hứa Chi muốn ra ngoài đã bị dì quản lý gây khó dễ một hồi lâu, cuối cùng dì ấy buông một câu cảm thán như thể thế phong nhật hạ: “Sinh viên đại học bây giờ thật là, con gái con đứa mà chẳng biết tự trọng gì cả...” Hứa Chi biết dì quản lý đã hiểu lầm song cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà giải thích, chỉ vội vã bước nhanh ra ngoài rồi đội gió tuyết đến cổng phụ của trường để bắt taxi đến đồn công an. Việc bảo lãnh cho Lương Mục Chi cần phải làm thủ tục, chủ yếu là điền vào các mẫu đơn và nộp tiền phạt. Cán bộ dân cảnh hỏi Hứa Chi: “Cô và Lương Mục Chi có quan hệ như thế nào?” Hứa Chi ngập ngừng một thoáng rồi mới đáp: “Tôi là bạn nối khố của anh ấy.” Hai nhà Lương - Hứa vốn là thế giao, ngay từ khi ông nội Hứa còn sống thì đã cùng ông nội Lương định ra hôn ước cho con cháu hai nhà. Bậc cha mẹ đôi bên cũng không hề phản đối nên mặc…

Truyện chữ