Kỷ Nhân đã ba năm rồi không đặt chân đến bệnh viện, không ngờ cuối năm vừa tới, lại phải "đóng góp" một ca hoành tráng thế này. Bên ngoài trời lạnh cắt da, vậy mà khoa chỉnh hình lại náo nhiệt như chợ. Nghe nói cứ đến mùa đông, phòng bệnh khoa chỉnh hình liền trở thành mặt hàng khan hiếm, đường trơn trượt, ngã sấp mặt là chuyện như cơm bữa; đã thế, mấy môn thể thao vận động như trượt băng trượt tuyết còn "cống hiến" thêm không ít bệnh nhân. Kỷ Nhân ngồi trên xe lăn, để Đổng Tường đẩy về phía trước. Trên hành lang người qua kẻ lại đông như đi hội, suýt chút nữa tắc nghẽn giao thông. Đổng Tường đẩy nàng đi được hai bước lại kéo về, chờ người phía trước tan rồi mới rón rén đẩy tiếp, đẩy được hai bước lại đột nhiên... kéo về. Kỷ Nhân chịu không nổi, giọng đầy bất lực: "Chú mày đang chuyển xe nhập kho à?" "Thiếu chút nữa đi lố, chắc là chỗ này rồi." Đổng Tường lùi lại một mét, dừng trước cửa phòng khám, đối chiếu phiếu đăng ký kiểm tra tên bác sĩ: "Phòng khám số 7, bác sĩ Lục Gia Hòa, đúng…
Tác giả: