Ung thư dạ dày giai đoạn cuối kèm di căn đa ổ. Đào Nhiên xách chiếc túi in logo bệnh viện, đứng trước cổng bệnh viện ở một đất nước xa lạ. Trong chốc lát, đầu óc trống rỗng, chỉ nghĩ đến một người. Người đó đứng trong khoảng không vô tận trong ý thức của cậu. Dáng người thẳng tắp trong chiếc áo khoác gió đen, vai rộng chân dài, khuôn mặt luôn trầm ổn kiên nghị, không cười nói. Giống như một ngọn núi vững chắc, chỉ cần nghĩ đến, đã khiến cậu tự nhiên sinh ra dũng khí, cảm thấy vô cùng an toàn. Anh cả như cha, chị cả như mẹ, Đào Nhiên mất cha mẹ từ năm năm tuổi, cũng không có chị em anh em. Cậu cô độc một mình. Chương Tranh xuất hiện trong cuộc đời cậu vào lúc đó, tuy chỉ lớn hơn cậu mười tuổi, nhưng giống như mẹ như cha, như chị như anh, dẫn dắt cậu trưởng thành. Họ thân thiết không khoảng cách, tinh thần hòa hợp, linh hồn quấn quýt. Cho đến đêm sinh nhật mười chín tuổi, cậu tỏ tình với Chương Tranh, sau đó bám riết không buông, khóc lóc cầu xin, dùng mọi cách. Đến bây giờ, họ đã ba…
Tác giả: