“Chiều nay cậu ta chuyển đi, cuối cùng phòng chúng ta cũng được thoải mái rồi.” “Không chịu về phòng ở còn chiếm giường với bàn, tưởng ai cũng thèm cái chỗ của cậu ta lắm ấy.” Bên ngoài cửa sổ, mùa đông lạnh giá bao phủ, còn trong lớp lại ấm áp đến ngột ngạt. Trần Thanh Đường đang nằm ngủ mơ màng trên bàn học, một tay kê đầu, tay kia áp lên tai. Tiếng ồn ào từ phía trước lớp như rác rưởi vụn vặt đổ ập vào tai, hàng lông mày thanh tú của Trần Thanh Đường khẽ cau lại. “Cậu ta giả tạo quá, nhìn là thấy khó chịu.” “Nói ai vậy?” “Trần Thanh Đường chứ ai, đàn ông con trai mà điệu ch** n**c…” Sở Hy cũng nghe thấy, cậu trợn mắt thầm chửi mắng mấy tên kia trong lòng. Cậu vừa định duỗi chân đá vào ghế của người phía trước, dạy cho bọn họ một bài học thì một bàn tay thon dài trắng nõn đột nhiên nhanh hơn một bước vỗ lên vai người đó. Bàn tay đó vỗ xuống không nặng không nhẹ, ôn hòa nhưng lại lộ rõ sự ác ý. Người kia đang nói chuyện say sưa bị vỗ bất ngờ như vậy, cả người giật bắn lên: “Mẹ kiếp…
Tác giả: